Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 14: Những Mối Duyên Trời Định
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lại nghĩ gì thế?” Triệu Tình không khỏi véo Lưu Giai Minh một cái.
Lưu Giai Minh vội vàng lắc đầu: “Không, không, em nói toàn đúng.”
Nói xong, anh liếc nhìn cửa phòng tiệc, không thấy Tạ Diễm, bèn thắc mắc: “Không phải Tạ Diễm cũng ở khách sạn này sao? Sao cậu ấy không tới?”
Anh nhớ rằng hôm nay Tạ Diễm đến đây để tham dự tiệc đính hôn của Vương Côn.
“Cậu ấy không tới đâu.” Triệu Tình khoác tay anh đi về phía phòng tiệc.
“Cậu ấy không đến à?” Lưu Giai Minh nghi ngờ hỏi. Ai trong trường mà chẳng biết Tạ Diễm và Vương Côn là bạn thân? Mới tốt nghiệp hai năm, bạn thân như vậy mà không dự tiệc đính hôn của nhau.
Không biết là Vương Côn không mời hay Tạ Diễm không đến.
Triệu Tình mỉm cười chào các bạn cũ bên cạnh, rồi nghe Lưu Giai Minh lẩm bẩm: “Sao em quan tâm nhiều thế?”
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều có cuộc sống riêng. Chẳng ai biết chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian ấy.
Rời khỏi xã hội thu nhỏ như khuôn viên trường, biết bao nhiêu lý do khiến hai người từng thân thiết xa cách nhau.
Triệu Tình với Lưu Giai Minh định không nói về Tạ Diễm nữa, nhưng cuộc trò chuyện của họ sớm bị người trong cuộc nghe thấy.
Lúc này, Vương Côn đang đứng nói chuyện với gia đình vị hôn phu. Lưu Giai Minh cũng không để ý đến hắn.
Vương Côn im lặng một lúc, rồi nói với cha mẹ cô gái: “Bác trai, bạn cùng lớp của con đến rồi, con đi đón cậu ấy.” Nói xong, hắn vội vàng đến chỗ Lưu Giai Minh.
“Bí thư Đoàn!” Vương Côn bước tới trước mặt Lưu Giai Minh và gọi lớn.
Lưu Giai Minh quay lại, lập tức chúc phúc: “Chúc mừng, đúng là có vợ có tướng, hôm nay trông cậu đẹp trai quá.”
Triệu Tình gật đầu chào hỏi.
Vương Côn và Lưu Giai Minh hàn huyên vài câu, rồi vào vấn đề chính: “Tôi vừa nghe các cậu nói đã gặp Tạ Diễm?”
Lưu Giai Minh không biết Vương Côn và Tạ Diễm có xích mích gì, không suy nghĩ trả lời: “Đúng vậy, lúc đi lên tôi đã thấy cậu ấy ở cửa khách sạn.”
“Vậy cậu biết bây giờ cậu ấy ở đâu không?” Vương Côn hỏi tiếp.
Lưu Giai Minh vẻ mặt nghi hoặc: “Tôi không hỏi cậu ấy.”
Vương Côn đang định nói gì đó thì cha vợ tương lai bước tới: “Vương Côn, ba nghe quản lý khách sạn nói thiếu gia nhà họ Chu đang ở phòng VIP trên tầng, ba con mình lên chào hỏi anh ta đi.”
“Thiếu gia Chu?” Vương Côn thoáng ngơ ngác.
Cha vợ tương lai nhắc lại: “Con trai độc nhất của Chu Kỳ Khang – vua của thiết bị điện.”
“Chúng ta lên ngay.” Vương Côn lập tức nghiêm túc.
Hắn đang khởi nghiệp, định hướng kinh doanh của hắn gắn liền với thiết bị điện. Vì vậy, hắn không ngần ngại theo đuổi con gái của chủ trung tâm mua sắm thiết bị điện lớn nhất thành phố K – vị hôn thê của hắn.
Nếu hắn thiết lập được mối quan hệ với ông chủ thương hiệu thiết bị điện lớn nhất cả nước, đó sẽ là thuận lợi lớn cho hành trình khởi nghiệp sau này.
Vương Côn vui sướng khôn tả, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói “Xin lỗi.” với vợ chồng Lưu Giai Minh rồi vội vàng cùng cha vợ lên phòng VIP gặp Chu Kỳ Tuấn.
*
Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm bước vào phòng đã đặt trước theo sự sắp xếp của Chu Kỳ Tuấn.
Ngay khi cửa mở, Tạ Diễm bị ánh đèn lung linh và cách trang trí xa hoa của căn phòng làm cho ngợp.
Phòng thật tuyệt vời, tràn ngập vẻ sang trọng và giàu có.
Giang Dư và mọi người đã đến từ sớm. Sau khi ba người ngồi xuống, Chu Kỳ Tuấn vỗ tay, những người phục vụ lần lượt bưng món ăn vào.
Tạ Diễm từng gặp họ trước đây, nên lần này gặp lại không còn cảm thấy gò bó. Không khí trên bàn ăn rất vui vẻ.
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra.
Tạ Diễm tưởng là người phục vụ khách sạn, ngẩng đầu lên lại thấy người quen, sững sờ ngay.
Vương Côn cũng nhìn thấy Tạ Diễm, lúc đầu hắn lộ vẻ kinh ngạc, sau đó ánh mắt hắn sáng lên.
“Tạ Diễm!” Tiếng gọi đầy kinh ngạc của Vương Côn thu hút mọi ánh nhìn về phía hắn.
Cha vợ tương lai thấy thế càng vui mừng. Ông quay đầu, nhỏ giọng hỏi Vương Côn: “Con quen biết ai ở đây à?”
Vương Côn gật đầu: “Dạ, có người học cùng trường đại học với con, là bạn…”
Hắn chưa nói xong thì Tạ Diễm bước lên trước: “Cậu ấy là bạn cùng lớp đại học của tôi, từ khi tốt nghiệp đến giờ tôi chưa từng gặp lại cậu ấy.”
Hóa ra khi cha vợ của Vương Côn hỏi hắn, trùng hợp Chu Kỳ Tuấn cũng hỏi Tạ Diễm câu tương tự.
Nhưng Tạ Diễm trả lời rất tế nhị.
Cậu ấy là bạn cùng lớp đại học của tôi – mối quan hệ bình thường, chỉ là bạn cùng lớp từ khi tốt nghiệp đến giờ chưa gặp, lâu rồi không liên lạc chứ đừng nói đến mối quan hệ nào khác.
Khi Vương Côn nghe câu trả lời của Tạ Diễm, khi nói từ “bạn”, cậu mạnh mẽ đổi thành: “…Học.”
Từ “học” vừa nói ra, Vương Côn cảm giác bị một ánh mắt chằm chằm nhìn.
Hắn không khỏi nhìn sang, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm.
Không biết vì sao, hắn bỗng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến hắn xấu hổ quay mặt đi.
Cha vợ tương lai của hắn cũng không nhận ra điều bất thường ở hắn, dù cậu và hắn là bạn thân hay đơn thuần chỉ là bạn cùng lớp, hắn đều có thể thiết lập mối quan hệ miễn là có liên hệ. Ông nở nụ cười ân cần nói với Tạ Diễm: “Nếu đã là bạn học của Vương Côn, cùng xuống tầng dưới uống chút rượu đi. Hôm nay là tiệc đính hôn của Vương Côn và con gái chú.”
Nhìn thái độ làm thân của ông ta, ai không biết ông ta mới là bạn học cũ của Tạ Diễm.
“Vậy cậu mời tôi tới đây để dự tiệc đính hôn của Vương Côn?” Tạ Diễm cố ý hỏi.
Thực ra, cậu cũng đoán được cha vợ tương lai của Vương Côn nhìn Chu Kỳ Tuấn từ khi ông bước vào. Mọi người đều đoán mục tiêu thực sự của ông ta chính là Chu Kỳ Tuấn.
Tạ Diễm không phải kẻ ngốc, mắt cậu cũng không mù. Bạn bè của Cố Ngộ Sâm đều có phẩm chất cao quý về cả vẻ bề ngoài lẫn khí chất lấn át. Họ chắc chắn không phải những người thuộc tầng lớp lao động thông thường.
Như Chu Kỳ Tuấn chẳng hạn, bộ quần áo hôm nay là mẫu mới ra mắt của một thương hiệu nổi tiếng, rất khó để sở hữu.
Tạ Diễm nhận ra thương hiệu thời trang của bộ quần áo của Chu Kỳ Tuấn vì sở thích của Lý Trạch Khâm là sưu tầm tạp chí thời trang. Tất nhiên mục đích của cậu ta không phải xem trang phục mà là xem người mẫu mặc chúng. Lý Trạch Khâm luôn nhận xét về những người mẫu này trước mặt Tạ Diễm, cậu buộc phải xem đi xem lại nhiều nên thuộc tên một số thương hiệu quốc tế cao cấp.
Chưa kể Chu Kỳ Tuấn, trang phục của Mễ Cao Kiệt, Bành Minh Dật và Giang Dư đều không hề rẻ, điều này cho thấy địa vị cao cấp của họ.
Nhưng vậy thì sao?
Thân phận của họ không liên quan gì đến cậu cả.
Sau này cậu sẽ sống với Cố Ngộ Sâm chứ không phải sống với bạn bè của Cố Ngộ Sâm.
Có điều, tuy Tạ Diễm không quan tâm đến thân phận của họ nhưng một số người muốn lợi dụng mối quan hệ đó với mục đích khác ngoài chuyện uống rượu, Tạ Diễm chắc chắn sẽ không để bọn họ toại nguyện.
Đúng vậy, “một số người” ở đây là ám chỉ Vương Côn và cha vợ tương lai của hắn ta.
Cha vợ tương lai của Vương Côn vốn muốn lợi dụng mối quan hệ giữa Vương Côn và Tạ Diễm để tiếp cận Chu Kỳ Tuấn. Khi nghe Tạ Diễm hỏi câu này, ông vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, dù sao thì con cũng là bạn đại học của Vương Côn. Hôm nay được dịp gặp gỡ nên chú muốn mời con uống một ly.”
“Được.” Tạ Diễm dứt khoát đồng ý: “Cháu sẽ xuống ngay.”
Nói xong quay nhìn Cố Ngộ Sâm: “Anh ơi, anh đi xuống với em hay ở lại đây?”
Cố Ngộ Sâm nói: “Để anh đi cùng em.”
Tạ Diễm gật đầu: “Ò.”
Cậu tự nhiên nắm lấy tay của Cố Ngộ Sâm rồi nói với những người khác trong phòng: “Em xin phép không tiếp mọi người được một lát. Em xuống chúc mừng rồi quay trở lại.”
Những người còn lại vẫy tay nói: “Đi đi, tụi này đợi hai người quay lại.”
Cha vợ tương lai của Vương Côn thấy vậy sững sờ ngay tại chỗ: “Bạn bè con không xuống cùng sao?”
Nếu họ không đi, vậy thì mối quan hệ với Tạ Diễm có lợi ích gì nữa?
Tạ Diễm nhẹ nhàng cười nói: “Bạn bè cháu còn có chuyện muốn tâm sự, cháu cùng người yêu đi xuống.”
Khi Vương Côn nhìn thấy Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm nắm tay nhau, hắn mở to đôi mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên. Bây giờ hắn còn nghe Tạ Diễm nói rằng Cố Ngộ Sâm là người yêu của cậu, hắn càng tỏ vẻ không dám tin.
“Cậu đã kết hôn rồi á?”
Vương Côn chưa kịp hiểu chuyện đã buột miệng hỏi. Nhận ra lỡ lời, hắn nhanh chóng giải thích: “Tôi chỉ ngạc nhiên thôi, không ngờ cậu lại kết hôn sớm như vậy.”
“Đúng vậy.” Tạ Diễm trìu mến nhìn Cố Ngộ Sâm: “Không ngờ sau khi gặp anh ấy tôi lại ngã gục nhanh như vậy.”
Vương Côn: “…”
Sắc mặt hắn thoáng chốc u ám, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói: “Vậy chúng ta đi xuống trước đi.” Đôi tay buông thõng bên hông vô thức cuộn lại thật chặt, như thể đang kìm nén điều gì đó.
Cha vợ tương lai của hắn ta còn muốn nói gì đó, nhưng nhận thấy thái độ không chào đón rõ ràng từ những người ở đây, nếu còn cố chấp nói chuyện thì sẽ phiền đến quý nhân, đành phải đi xuống trước.
Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, Bành Minh Dật mới chống cằm cười nói: “Mắt nhìn người của A Sâm thật không tồi.”
Tạ Diễm không nói gì, nhưng mọi người ở đây đều rất thông minh, tự biết mục đích của Tạ Diễm. Chỉ một điểm này, họ càng xem trọng Tạ Diễm.
Ồ, không phải tất cả mọi người đều hiểu hay sao. Chỉ có Chu Kỳ Tuấn vẫn không biết, nghe Bành Minh Dật nói vậy lại còn ra vẻ ngạo mạn hỏi vặn lại: “Chỗ nào không tồi??”
*
Phòng tiệc ở tầng dưới náo động vì sự xuất hiện của Tạ Diễm. Cậu khá nổi tiếng khi học đại học. Dù không gặp nhau mấy năm, khi nhìn thấy cậu, mọi người nhiệt tình chào hỏi.
“Tạ Diễm, đã lâu không gặp.”
“Tại sao tớ không gặp cậu ở các bữa tiệc mấy năm trước?”
“Tạ Diễm, sao cậu không thay đổi chút nào vậy? Cậu vẫn đẹp trai như vậy!”
…
Mọi người cũng để ý đến Cố Ngộ Sâm đứng bên cạnh, thỉnh thoảng sẽ có vài người liếc nhìn Cố Ngộ Sâm, thậm chí có người còn mạnh dạn hỏi Tạ Diễm: “Tạ Diễm, anh chàng đẹp trai bên cạnh cậu là ai vậy? Anh ấy còn độc thân không? Giới thiệu cho chúng tớ đi.”
Ý tứ rất rõ ràng, họ hiểu lầm Cố Ngộ Sâm là bạn của Tạ Diễm. Bây giờ họ đã thích Cố Ngộ Sâm còn muốn Tạ Diễm giới thiệu họ với anh ấy để có thể phát triển thêm một bước.
Khi nghe vậy, suýt nữa Tạ Diễm đã xù lông lên. Ngay khi cậu chuẩn bị tuyên bố chủ quyền, Cố Ngộ Sâm lại đi trước một bước, nắm lấy tay cậu trước, mười ngón tay đan vào nhau, siết chặt.
Cố Ngộ Sâm nói: “Anh đi cùng em.”
Tạ Diễm gật đầu: “Ò.”