Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Hôm nay gặp gia đình anh
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ trong nháy mắt đã đến thứ hai.
Hôm nay Tạ Diễm dậy rất sớm.
Nói chính xác thì đêm qua cậu không thể ngủ ngon. Mỗi lần nhắm mắt lại là lại nghĩ đến việc ngày mai phải gặp gia đình Cố Ngộ Sâm.
Cậu cứ tự nhủ rằng, dù cha mẹ Cố Ngộ Sâm đối xử với mình thế nào, chỉ cần Cố Ngộ Sâm yêu mình là đủ. Nhưng càng nghĩ, cậu lại càng không thể kìm được lo lắng.
Bởi lẽ, dù sao đi nữa, đó cũng là cha mẹ của anh ấy – những người vô cùng quan trọng đối với Tạ Diễm. Cậu mong mỏi họ sẽ chấp nhận mình.
Cố Ngộ Sâm có thể đoán được tâm trạng của Tạ Diễm, nhưng thay vì an ủi hay khuyên nhủ, anh lại ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng ngân nga bên tai và vỗ lưng cậu như thể cậu là một đứa trẻ.
Lúc đầu, Tạ Diễm còn muốn cười cậu ấy coi mình như trẻ con, nhưng rồi chẳng bao lâu sau đã chìm vào giọng ngân của anh mà ngủ thiếp đi.
Thế là, cậu quên mất cả trò chọc ghẹo Cố Ngộ Sâm – rằng anh ấy bị điếc tông.
Tạ Diễm ngủ liền một mạch đến gần sáng, khi đồng hồ chỉ mới hơn 6 giờ.
Đây là lần đầu tiên cậu dậy trước Cố Ngộ Sâm. Nhưng cậu không muốn rời khỏi giường, cứ nằm đó ngắm nhìn anh ngủ.
Chồng của mình thật sự rất đẹp trai!
Tạ Diễm thầm nghĩ trong lòng, rồi cẩn thận với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường để chụp mấy tấm ảnh Cố Ngộ Sâm khi đang ngủ.
Ánh sáng trong phòng hơi tối, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến nhan sắc của anh. Khi ngủ, gương mặt Cố Ngộ Sâm bớt đi vẻ sắc bén, trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Tạ Diễm cảm thấy vô cùng hài lòng, chọn ra một tấm làm hình nền điện thoại, rồi tiếp tục ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt anh.
Càng nhìn càng thích.
Cậu không nhịn được, tranh thủ lúc Cố Ngộ Sâm còn đang ngủ, chồm tới hôn nhẹ lên mặt anh.
Cậu chưa kịp lùi ra thì bỗng thấy thế giới quay cuồng. Khoảnh khắc sau, Tạ Diễm đã bị Cố Ngộ Sâm đè dưới người, vừa nhìn thấy anh định hôn xuống thì cậu vội ngăn lại: “Anh chưa đánh răng mà.”
Cố Ngộ Sâm bèn thuận thế hôn lên tay Tạ Diễm, giọng nói khàn khàn còn vương chút buồn ngủ: “Chào buổi sáng.”
Tạ Diễm cũng đáp lại: “Chào buổi sáng.”
Hai người âu yếm thêm một lúc rồi mới cùng nhau rời giường vào phòng tắm đánh răng.
Toàn bộ quá trình đều không cần Tạ Diễm phải động tay động chân – nước có Cố Ngộ Sâm đưa, kem đánh răng cũng do anh lấy, khăn lông cũng là anh vắt. Tạ Diễm chỉ thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của anh, sau khi rửa mặt xong liền trao anh một cái hôn làm phần thưởng.
Sau đó, hai người cọ tới cọ lui từ phòng tắm ra ngoài, Cố Ngộ Sâm vào bếp chuẩn bị bữa sáng, còn Tạ Diễm thì đứng ngẩn người trước tủ quần áo.
Mặc thế này có quá tùy tiện không?
Thế kia có hơi cũ không?
Thế nọ có hơi bất ổn không?
…
Cậu chọn mãi không ra được một bộ vừa mắt, hết lần này đến lần khác, bao nỗi lo âu đều lộ hết ra khi lựa đồ.
Lâu đến nỗi Cố Ngộ Sâm đã chuẩn bị xong bữa sáng mà vẫn chưa thấy Tạ Diễm đi ra khỏi phòng ngủ.
Anh cởi tạp dề bước vào, thấy Tạ Diễm đang cầm một bộ quần áo trên tay, chân tay luống cuống, trên giường cũng đã vứt ra mấy bộ.
Thấy Cố Ngộ Sâm bước vào, Tạ Diễm như gặp được cứu tinh, vội chạy đến: “Anh, giúp em chọn xem hôm nay nên mặc gì?”
Cố Ngộ Sâm biết Tạ Diễm đang hồi hộp, bèn đặt tay lên vai cậu, vỗ nhẹ vài cái để trấn an, rồi nghiêm túc giúp cậu chọn đồ.
Cuối cùng, Cố Ngộ Sâm chọn cho Tạ Diễm một bộ thường phục thoải mái.
Tạ Diễm nhận lấy: “Bộ này có hơi thiếu trang trọng không?”
“Anh giúp em mặc nhé?” Cố Ngộ Sâm giả vờ lấy quần áo, định tự mình thay cho cậu.
Anh đã nhận ra, dù mình chọn bất cứ thứ gì cho Tạ Diễm, cậu cũng đều bắt bẻ. Vấn đề không phải ở bộ đồ, mà ở tâm trạng bất an của cậu. Lúc này, Tạ Diễm đang rất căng thẳng, nhìn thứ gì cũng thấy không vừa lòng, thế nên mới nhờ đến anh. Nếu để cậu tự chọn, có đến trưa cũng chẳng dứt ra được.
Tạ Diễm nghĩ nghĩ, thấy đúng là nên giao phó cho Cố Ngộ Sâm, bèn chớp mắt cười: “Được, anh giúp em mặc đi.”
Sau đó, Tạ Diễm ngoan ngoãn như một đứa trẻ, nghe lời Cố Ngộ Sâm giơ tay lên, nhấc chân lên, phối hợp cùng anh để thay đồ.
Thay xong quần áo, Tạ Diễm nhảy lên lưng Cố Ngộ Sâm, cậu tựa đầu lên vai anh, biết rõ nhưng vẫn hỏi: “Anh đang coi em là trẻ con sao?”
Giọng nói của anh mềm mại, lại còn rất dính người.
Cố Ngộ Sâm nâng đầu gối của Tạ Diễm, cõng cậu đến bàn ăn, đặt xuống ghế nói: “Một chút.”
Rồi lại nói: “Cục cưng, há mồm ra, ngoan ngoãn ăn sáng đi.”
Tạ Diễm nhẹ nhàng đạp chân anh: “Anh đúng thật là coi em như trẻ con, em tự ăn được mà.”
Dù miệng thì nói thế, nhưng hành động lại cứ muốn dựa dẫm vào anh.
Ngay cả khi ăn cơm cũng không chịu ngồi yên.
Nếu không phải là cọ mu bàn chân vào chân Cố Ngộ Sâm thì cũng là giẫm nhẹ lên chân anh không ngừng.
Hôm nay, Tạ Diễm khác hẳn thường ngày.
Cố Ngộ Sâm vừa nhìn đã biết, đây đều là do cậu bồn chồn mà sinh ra.
Mỗi khi lo lắng, cậu thường làm vài động tác nhỏ để tự phân tâm, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của người khác.
Biểu cảm của cậu cũng thay đổi nhẹ nhàng – đôi khi mếu môi, đôi khi nhíu mày, đôi khi đột nhiên mắt sáng lên, rồi lại vì lo lắng mà ánh mắt xụt xuống như quả bóng bị xẹp hơi.
Mọi biến hóa của Tạ Diễm đều bị Cố Ngộ Sâm ghi nhận, khắc sâu trong lòng.
Cậu cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Nếu không vì hôm nay có việc phải ra ngoài, có lẽ Tạ Diễm còn chẳng dám rời khỏi giường.
*
Hôm nay, gia đình hai bên của Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm sẽ gặp mặt. Vì cha mẹ Tạ Diễm đang ở Bắc Kinh không thể đến được, nên anh trai Tạ Diễm là Tạ Tấn đã đến thành phố K thay họ.
Cố Ngộ Sâm đã đặt trước một phòng riêng ở Tây Uyển – một nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng xa hoa tại thành phố K, vốn tương đối khó đặt bàn.
Tất nhiên, đối với Cố Ngộ Sâm thì chuyện này chẳng khó khăn gì.
Thời còn học đại học, khi theo học nấu món ăn Trung Hoa, anh đã gặp được một người rất có tài năng nấu nướng. Sau này, Cố Ngộ Sâm đầu tư cho người ấy mở quán, nhờ đó mà thành phố K mới có được Tây Uyển ngày nay.
Cố Ngộ Sâm được xem như là đồng sáng lập của Tây Uyển, nên việc đặt chỗ rất dễ dàng.
Tây Uyển nằm ở khu Thương Lâu, thành phố K, cách nhà của hai người không xa. Cuối cùng, Cố Ngộ Sâm cũng gửi chiếc xe đạp 28 cũ, gọi một chiếc taxi để cùng Tạ Diễm đi đến đó.
Vừa xuống xe taxi, Tạ Diễm đã nhìn thấy Tạ Tấn đứng đó.
Tạ Diễm hô lớn: “Anh, ở đây này!”
Tạ Tấn vừa đi tới đã nhìn chiếc taxi với ánh mắt ghét bỏ, lập tức phàn nàn: “Cố Ngộ Sâm, nếu cậu không mua nổi xe thì tôi tặng cậu một chiếc, đừng để em trai tôi phải chịu khổ mỗi ngày.”
Cố Ngộ Sâm tỏ ra nghe lời: “Cảm ơn cậu, xe đứng tên Diễm Diễm càng tốt.”
Tạ Tấn: “…”
Dù anh ấy cũng thường tặng xe cho Tạ Diễm, nhưng cách này thật khó chịu!
*
“Tạ Diễm!”
Tạ Diễm còn đang lo rằng Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm sẽ cãi nhau ngay trước cửa nhà hàng thì chợt nghe thấy tiếng gọi.
Cậu quay đầu theo hướng âm thanh, lại gặp phải người mà cậu chẳng muốn gặp nhất – Vương Côn.
Tạ Diễm nhíu mày.
Cậu không thể không than trời. Thành phố K quả thực quá nhỏ, đến tận đây vẫn gặp phải Vương Côn.
Vương Côn bước tới, nét mặt tươi cười niềm nở.
Hắn đã bị Tạ Diễm lừa hai lần, cả hai lần đều gọi điện đến những số lạ khiến hắn vô cùng tức giận. Nhưng lần này, Vương Côn không thể hiện sự tức giận ra ngoài, mà chỉ nhìn Tạ Diễm như thể gặp lại bạn học cũ nhiều năm không gặp, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
“Không ngờ lại gặp cậu ở đây.” Vương Côn ngạc nhiên nói. “Cậu cũng đến Tây Uyển ăn cơm à? Hay là lát nữa chúng ta cùng ăn nhé?”
“Không được, tôi có việc rồi.” Tạ Diễm tỏ ra xa cách, từ chối.
Nhưng Vương Côn làm như không thấy vẻ mặt xa cách của Tạ Diễm, muốn tiếp tục làm thân với cậu. Hắn không chỉ muốn níu Tạ Diễm lại, mà còn chào hỏi luôn cả Tạ Tấn, người anh trai của cậu.
“Anh là anh trai của Tạ Diễm sao?” Vương Côn tỏ ra quen thân, nói: “Em là bạn tốt thời đại học của Tạ Diễm, trước kia thường nghe cậu ấy nhắc tới anh.”
Tạ Tấn hừ lạnh một tiếng.
Anh cao hơn Vương Côn nửa cái đầu, nhìn hắn từ trên xuống mang một thứ cảm giác khinh miệt.
Tạ Tấn: “Tôi cũng có nghe qua về cậu.”
Vương Côn còn định vui mừng thì lại nghe Tạ Tấn nói tiếp: “Cậu là người bạn tốt đã mắng em trai tôi hèn nhát khi không tranh giành gia sản phải không? Hay là người bạn tốt đã nhục mạ em trai tôi dữ dội vì không thể mang lại tài nguyên cậu mong muốn? Hay là người bạn tốt ngay từ đầu đã tiếp cận em trai tôi với tâm tư không trong sạch?”
Nét mặt của Vương Côn bỗng cứng lại.
Mỗi câu của Tạ Tấn đều là sự thật, đều nói trúng tim đen của hắn.
Lần lỡ lời khi tốt nghiệp có thể biện minh là do rượu vào lời ra. Nhưng mục đích hắn tiếp cận Tạ Diễm thì không thể phủ nhận.
Vương Côn không ngờ rằng Tạ Tấn lại biết rõ chuyện của mình, liệu có phải Tạ Diễm đã nói sao?
Chốc lát, trong mắt Vương Côn không giấu được sự căm giận, nhìn Tạ Diễm đầy trách móc, như thể muốn lên án cậu sao lại đem chuyện riêng của họ nói cho người khác.
Tạ Diễm cũng cảm thấy oan ức. Ngoài anh Phi – trưởng ký túc xá có mặt ở đó ra, cậu không nói với bất cứ ai chuyện xảy ra ở trường đại học. Cậu cũng không biết Tạ Tấn nghe được ở đâu.
Nhưng lúc này không phải lúc làm rõ vấn đề, cậu liền nói với Tạ Tấn: “Anh, chúng ta vào trước đi.”
Sau khi bị Vương Côn quấy rầy một trận, Tạ Diễm bỗng thấy bớt căng thẳng hơn rất nhiều.
Cảm nhận được tay mình bị Cố Ngộ Sâm nắm chặt, Tạ Diễm quay đầu nhìn anh, mỉm cười: “Em không sao đâu, thật đó.”
Cậu thật sự không sao.
Một số người và một số việc đã qua đi, cứ để chúng qua đi. Tạ Diễm chưa từng để tâm. Chẳng qua, có những người không biết điều, kiêu căng tự cho rằng mình quan trọng với cậu.
Năm đó, cậu có thể quay người rời đi không do dự chính là vì Vương Côn chẳng quan trọng đến thế.
Cậu chơi với hắn tương đối thân, có bạn đương nhiên là tốt, nhưng khi mất đi rồi, trừ lúc đầu có chút chạnh lòng ra, cậu không khó chấp nhận đến thế.
“Tạ Diễm!” Vương Côn lại gọi lần nữa.
Tạ Diễm không thèm để ý đến hắn, cùng Cố Ngộ Sâm và Tạ Tấn bước vào Tây Uyển.
Chỉ còn Vương Côn đứng tại chỗ, ánh mắt bất mãn như thể có ai thiếu hắn vài trăm vạn.
Vị hôn thê của Vương Côn lúc đó bước tới, hỏi: “Không phải anh nói nhìn thấy người quen sao?”
Vương Côn chớp chớp mắt, thu hồi cảm xúc ban nãy, lại trở lại bộ dáng dịu dàng: “Anh nhận nhầm người thôi.”
Vị hôn thê không nghi ngờ, cô nắm lấy tay hắn nhẹ nhàng nói: “Ba và mọi người đi vào rồi, chúng ta cũng vào đi thôi.”
“Được.” Vương Côn gật đầu, để vị hôn thê kéo tay hắn vào Tây Uyển.
Hôm nay, hắn đến đây là để tham dự một bữa tiệc. Người chiêu đãi là giám đốc bộ phận quản trị rủi ro của YC. Công ty thiết bị điện của Vương Côn đang trong giai đoạn góp vốn, nếu có thể huy động vốn từ YC thì sự nghiệp sau này của hắn sẽ suôn sẻ hơn.
Tình cờ, cha vợ hắn quen giám đốc bộ phận quản trị rủi ro của YC, nên đã giúp làm cầu nối, tổ chức bữa ăn này.
Vương Côn hoàn toàn không ngờ sẽ gặp Tạ Diễm ở cửa Tây Uyển, càng không ngờ anh trai cậu là Tạ Tấn cũng ở đây.
Đương nhiên, hắn biết Tạ Tấn là con trai cả của bất động sản Hành Đông. Sau khi Tạ Hành Đông về hưu, sẽ truyền lại toàn bộ bất động sản Hành Đông cho Tạ Tấn.
Hắn muốn nói Tạ Diễm thật ngu ngốc. Rõ ràng cả cậu và Tạ Tấn đều là con của Tạ Hành Đông, nhưng cậu lại không tranh không đoạt, nhường hết tất cả cho Tạ Tấn, không phải hèn nhát thì là gì?
Có những người sinh ra đã ở vạch đích, sinh ra đã có được những thứ người khác phải phấn đấu cả đời mới giành được, nhưng lại không hề biết quý trọng.
Lúc trước, hắn bênh vực kẻ yếu vì Tạ Diễm, cổ vũ cậu đi lấy thứ thuộc về mình, có gì sai?
Cũng tại Tạ Diễm không chịu nghe theo.
Hừ, làm ơn mắc oán!
Vương Côn chửi thầm một tràng, cuối cùng tự đeo lên mình cái danh “chính nghĩa” mà càng căm hận Tạ Diễm hơn.
Nếu lúc trước Tạ Diễm chịu nghe lời hắn ta thì hiện tại chắc chắn đã ngang hàng với Tạ Tấn, không cần Tạ Tấn phải mua cho từng chiếc xe một.
Chỉ có thể nói Tạ Diễm không nghe lời hắn ta cũng đáng, cả đời này đều chỉ xếp sau Tạ Tấn đi!
Vương Côn ác độc nghĩ.
*
Trong khi Tạ Diễm không thèm để ý đến Vương Côn nữa, Tạ Tấn lại nhìn em trai mình với ánh mắt chột dạ.
Vừa rồi khi tức giận mắng chửi Vương Côn, Tạ Tấn đã lỡ lời làm lộ ra cho Tạ Diễm biết trước đây anh có bí mật cử người theo sát cậu.
Lúc đó, anh thật sự quan tâm Tạ Diễm, lo rằng cậu có vấn đề tâm lý sẽ hành động ngốc nghếch, nên đã lặng lẽ tìm người hỗ trợ chăm sóc cậu, cũng vô tình biết chuyện của Vương Côn.
Nhưng cho tới nay, Tạ Tấn chưa từng đề cập đến chuyện này với Tạ Diễm. Trước hết, đây là chuyện riêng của cậu, cậu không nói thì anh cũng không tiện nhắc đến; thêm nữa, Tạ Tấn sợ khi Tạ Diễm biết sẽ nghĩ rằng anh cử người là để giám sát cậu.
Lúc đó, tâm lý Tạ Diễm rất yếu, rất dễ suy sụp, Tạ Tấn không dám nói gì.
Sau này không tìm được cơ hội nên cứ để vậy cho đến bây giờ.
Đột nhiên vô tình để Tạ Diễm biết chuyện, Tạ Tấn cũng không biết cậu có thể chấp nhận hay không.
Cố Ngộ Sâm biết hai anh em họ có điều cần nói, sau khi dẫn họ đến phòng riêng, anh nói với Tạ Diễm: “Cha mẹ anh chắc sắp tới rồi, anh ra ngoài đón họ nhé.”
Nói xong, anh còn xoa nhẹ đầu Tạ Diễm một cái rồi đóng cửa ra ngoài.
Tạ Tấn lần đầu thấy biết ơn Cố Ngộ Sâm.
Chờ Cố Ngộ Sâm ra khỏi, Tạ Tấn thẳng thắn khai thật: “Anh thừa nhận, hồi em vào đại học anh có tìm người chăm sóc em, nhờ đó mà biết chuyện bạn học kia.”
Tạ Diễm cầm lấy ly nước trên bàn uống một ngụm.
Uống vào, cậu mới nhận ra đây không phải nước lọc mà là nước mật ong ngọt lịm.
Không cần đoán, Tạ Diễm cũng biết ngay là Cố Ngộ Sâm đã cố tình chuẩn bị trước cho cậu.
Những lúc tâm trạng không tốt hay có tâm sự, Tạ Diễm thường thích ăn đồ ngọt. Có lẽ vị ngọt phảng phất có thể át đi bao muộn phiền trong lòng cậu.
Nước mật ong rất ngọt, uống vào khiến cậu cảm nhận được sự ấm áp.
Giống như cảm giác mà người chuẩn bị ly nước này đã mang đến cho cậu vậy.
Chốc lát, cảm giác nhức nhối mơ hồ trong lòng Tạ Diễm biến mất, chỉ còn đọng lại vị ngọt ngào của nước mật ong.
Tạ Diễm uống một hơi hết ly nước rồi mới nói với Tạ Tấn: “Là anh Phi phải không ạ?”
Bây giờ nghĩ lại, cũng chỉ có anh Phi.
Anh Phi luôn tỏ ra là một người tốt bụng, nên hồi đại học dù thường giúp đỡ, quan tâm hay chăm sóc Tạ Diễm, cậu cũng không nhận thấy có điểm gì kỳ lạ.
Nhưng bây giờ nhớ lại, hình như anh ấy vẫn luôn chu đáo với Tạ Diễm hơn với những người khác một chút.
Tạ Tấn quan sát nét mặt của Tạ Diễm, thấy cậu không có chút biểu hiện khó chịu nào, bèn thở phào nhẹ nhõm: “Là cậu ấy.”
Tạ Tấn còn lập tức bổ sung: “Cậu ấy là em trai của một người bạn cấp 3 của anh, khi biết cậu ấy ở chung ký túc xá với em thì anh có nhờ cậu ấy giúp, chứ anh hoàn toàn không có ý định giám sát em.”
Giọng anh chân thành, chỉ thiếu điều muốn đưa tay lên thề thốt.
Tạ Diễm tin anh trai mình.
“Vâng, em hiểu mà.” Trái lại, Tạ Diễm còn trấn an Tạ Tấn: “Em cũng tin anh Phi thực sự tốt với em, không chỉ vì em là em trai anh.”
Tạ Diễm vẫn có thể phân biệt rõ anh Phi đối xử với cậu chân thành hay giả dối.
Chỉ là khi biết được anh Phi đối tốt với cậu là do anh trai cậu ủy thác, cậu khó tránh khỏi những suy nghĩ sâu xa.
Giờ thì Tạ Diễm hiểu cả rồi.
Sao có thể chỉ vì Tạ Tấn nhờ vả anh Phi mà phủi sạch lòng tốt của anh ấy dành cho cậu được?
Nghe Tạ Diễm nói vậy, Tạ Tấn cũng thở phào một hơi.
Anh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Tạ Diễm, nói: “Em nghĩ vậy thì tốt rồi.”
Tạ Diễm cũng xoa xoa tay anh mình, nói vài câu với Tạ Tấn rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Cố Ngộ Sâm.
Vương Hỏa Hỏa: Anh, ba mẹ có đến không? Hay là em cũng ra ngoài đón họ nhé?
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc ôm một cái.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc cọ cọ.jpg
Nước sốt chua ngọt của tôi: Đợi chút đi, anh đến liền đây.
Nước sốt chua ngọt của tôi: Gấu trúc ôm một cái.jpg
Nước sốt chua ngọt của tôi: Gấu trúc xoa xoa.jpg
Tạ Diễm nhìn hai nhãn dán mang ý an ủi, khóe miệng không khỏi nhếch lên, trong mắt chan chứa ý cười hiền hòa.
Vương Hỏa Hỏa: Anh đang ở đâu vậy? Em ra tìm anh.
Không thể để cha mẹ anh tới lại thấy cảnh Tạ Diễm ngồi trong phòng mát dễ chịu, còn Cố Ngộ Sâm lại phải ra ngoài nắng nóng chờ đợi họ.
Như vậy sẽ chẳng tốt cho ấn tượng đầu tiên của cha mẹ Cố Ngộ Sâm với cậu.
Cố Ngộ Sâm cũng biết điều này, nhưng anh không muốn Tạ Diễm phải ra ngoài ngay nên gửi tin nhắn thoại cho cậu.
Cố Ngộ Sâm: “Mẹ anh bảo đang kẹt xe, khoảng nửa tiếng nữa mới đến được. Tạm thời em không cần ra đâu, để anh vào trước, lúc họ gần đến thì chúng ta cùng ra.”
Chủ yếu là do bên ngoài nắng gắt, lại rất nóng, anh không muốn Tạ Diễm phải phơi nắng.
Cố Ngộ Sâm nói vậy, Tạ Diễm cũng vui vẻ đáp lại.
Vương Hỏa Hỏa: Được.
Vương Hỏa Hỏa: Thơm thơm~
Nước sốt chua ngọt của tôi: Thơm thơm~
Tạ Tấn nhìn Tạ Diễm cầm điện thoại cười tít mắt, thấy ê cả răng, chỉ mới vài phút không gặp nhau thôi mà, có cần phải vậy không?
Tạ Diễm ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tạ Tấn, không những không thấy xấu hổ mà còn dở giọng trêu chọc: “Anh, chừng nào anh tìm được chị dâu thì anh sẽ hiểu được cảm giác của em.”
Tạ Tấn nghe vậy, thử đặt mình vào trạng thái của Tạ Diễm, lập tức rùng mình.
Thôi, phải trở thành bộ dạng như Tạ Diễm vừa rồi thì anh thà độc thân cả đời còn hơn!
*
Biết rằng cha mẹ phải khoảng nửa tiếng nữa mới đến, Cố Ngộ Sâm đành quay về phòng ăn chờ trước.
Anh vừa bước vào Tây Uyển thì gặp Vương Côn ở ngoài hành lang.
Vương Côn nghiện thuốc lá, định ra ngoài hút một điếu.
Hắn dựa vào một cây cột, định châm thuốc thì chợt nhìn thấy một bóng người cao lớn đi từ đầu kia hành lang.
Vương Côn chỉ cần liếc mắt đã nhận ra đây là người đã kết hôn với Tạ Diễm.
Hắn híp mắt đánh giá người đang lại gần. Không thể không thừa nhận, dù về dáng người, ngoại hình hay khí chất, người ấy đều xuất sắc vô cùng. Chẳng trách Tạ Diễm lại thích anh.
Chờ lúc Cố Ngộ Sâm đến gần, Vương Côn ngăn anh lại.
“Này.” Vương Côn cầm hộp thuốc đưa qua cho Cố Ngộ Sâm một điếu: “Anh hút thuốc không?”
Cố Ngộ Sâm liếc hắn ta một cái: “Không hút, cảm ơn.”
Vương Côn bèn bỏ lại thuốc vào trong hộp, đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi, phà một làn khói rồi nhìn Cố Ngộ Sâm nói đầy ác ý: “Không ăn bám được Tạ Diễm sao?”
Rõ ràng trong tay có rất nhiều tài nguyên, chỉ cần tranh đoạt một chút là đã có thể sung sướng hơn người khác rất nhiều, nhưng lại là kẻ hèn nhát không có chí tiến thủ, đem hết gia nghiệp nhường cho anh trai mình.
Trong mắt Vương Côn, Cố Ngộ Sâm cũng là người có hứng thú với gia nghiệp của Tạ Diễm, muốn lợi dụng cậu để trục lợi.
Vừa rồi ở ngoài cửa, hắn đã nghe rất rõ, khi Tạ Tấn nói muốn đưa xe cho Cố Ngộ Sâm, anh đã đồng ý không chút chần chừ, một chút liêm sỉ cũng không có.
Còn nói cái gì mà để Tạ Diễm đứng tên xe, chẳng qua chỉ là thủ đoạn để làm họ cảm động mà thôi.
Anh và Vương Côn kẻ tám lạng người nửa cân, ai hơn ai đâu?
Cố Ngộ Sâm hiểu đại khái ý của Vương Côn, chắc là muốn tìm chút đồng cảm từ anh đây mà.
Hắn muốn đánh đồng mình với anh để khẳng định Tạ Diễm không có mắt nhìn người, rồi tự an ủi bằng cảm giác thượng đẳng.
Vương Côn không thấy Cố Ngộ Sâm nói gì, tưởng rằng mình đã đạp trúng tim đen của anh, bật cười ha hả: “Tôi khuyên anh, nếu muốn ăn bám thì nên tìm người khác đi, cả đời chắc cũng không ăn bám được Tạ Diễm đâu.”
“Giống anh à?” Cố Ngộ Sâm nhìn Vương Côn, hỏi ngược lại.
Vương Côn cưới con gái của ông chủ công ty đồ điện, chẳng phải cũng là ăn bám sao?
“Chúng tôi yêu đương trong sáng.” Vương Côn tự tin phản bác. Hắn ta còn muốn nói thêm gì đó thì nhìn thấy giám đốc bộ phận quản trị rủi ro của YC bước ra.
Giám đốc bên kia cũng nhìn thấy hắn, không biết vì sao mà ánh mắt đột nhiên sáng lên, mừng rỡ bước thật nhanh về phía hắn.
“Giám đốc Trương…” Vương Côn vừa định chào hỏi thì thấy giám đốc Trương hơi cúi người với Cố Ngộ Sâm, giọng nói vừa kính nể vừa mừng vui, bất ngờ nói: “Sao sếp Cố lại đến đây?”
“Sếp… Sếp Cố?” Vương Côn choáng váng cả người. Người duy nhất được gọi là sếp Cố tại YC chỉ có người sáng lập kiêm phụ trách YC, được mệnh danh là Thần đầu tư Cố Ngộ Sâm.
Cố Ngộ Sâm gật đầu với giám đốc Trương xem như chào hỏi.
Sau đó lại nhìn về phía Vương Côn, cười khẽ: “Anh Vương và tôi không giống nhau. Anh Vương đây thích ăn bám, còn tôi đây…”
Cố Ngộ Sâm cố ý dừng một chút, giọng nói mang theo khinh miệt: “Thích được ăn bám.”
______
Tác giả có lời muốn nói: Hai tập trong một, bao gồm 8000 dịch dinh dưỡng bổ sung.
[Kịch nhỏ]
Vương Côn: Tôi đây thích ăn bám!
Cố Ngộ Sâm: Tôi đây thích được ăn bám!