Chương 46: Anh ấy thật sự chẳng ghen chút nào

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 46: Anh ấy thật sự chẳng ghen chút nào

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 46: Anh ấy thật sự chẳng ghen chút nào.
Từ lần đầu gặp Tạ Hành Đông và Cố Ngộ Sâm đến nay cũng đã ba bốn năm. Trong khoảng thời gian đó, hai người từng gặp nhau không dưới mười lần trong các buổi tiệc hay hội nghị. Dù chỉ là những lần gặp ngắn ngủi, Tạ Hành Đông vẫn để ý thấy Cố Ngộ Sâm thường mặc một bộ vest đen giống nhau.
Một hai lần có thể gọi là trùng hợp, nhưng nhiều tới mức khiến Tạ Hành Đông nghi ngờ Cố Ngộ Sâm chỉ có đúng một bộ vest đen, cất ở tận đáy tủ, chỉ lấy ra mặc trong những dịp quan trọng.
Nghĩ lại, cảm thấy suy đoán của mình hơi vô lý. Cố Ngộ Sâm dù sao cũng đã đưa doanh nghiệp mình lớn mạnh như thế, chắc chắn không thiếu tiền để mua sắm. Sao có thể không đổi nổi một bộ vest?
Sau khi suy nghĩ mãi, Tạ Hành Đông chỉ có thể đoán rằng Cố Ngộ Sâm vì ngại việc phiền phức nên mua sẵn nhiều bộ vest giống nhau, đến nỗi không thể phân biệt được.
Chính vì quen nhìn Cố Ngộ Sâm diện vest đen, nên hôm nay khi anh đột nhiên thay đổi trang phục, Tạ Hành Đông mới ngạc nhiên hỏi: "Sao hôm nay anh không mặc bộ vest đen đó vậy?"
Vừa nói xong, ông mới nhận ra lời của mình vô tình khiến Cố Ngộ Sâm rơi vào tình thế khó xử.
Từ đáy lòng, Tạ Hành Đông vẫn đánh giá cao Cố Ngộ Sâm. Sau khi biết thằng bé này và Tạ Diễm bên nhau, dù thoạt đầu ông có chút ngạc nhiên và bối rối, nhưng khi nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của Tạ Diễm nhờ sự chăm sóc của Cố Ngộ Sâm, Tạ Hành Đông đã hoàn toàn chấp nhận anh.
Ngay từ đầu, Tạ Hành Đông không hề có ý định gây khó dễ Cố Ngộ Sâm. Bởi ông biết, nếu mình làm khó, chỉ khiến Tạ Diễm lâm vào tình cảnh khó xử giữa hai bên.
Vừa định nói thêm để cứu vãn, bất ngờ Cố Ngộ Sâm ung dung nói: "Đúng rồi ạ, mắt nhìn Diễm Diễm rất tốt, quần áo em ấy mua cho con mặc đều rất đẹp."
Câu nói nghe chẳng có chút xấu hổ nào, thậm chí còn thoáng lộ vẻ khoe khoang khi nhắc đến Diễm Diễm.
Tạ Tấn đứng bên cạnh, lạnh lùng hừ một tiếng.
"Keo kiệt thì keo kiệt, lấy Diễm Diễm bù vào thì tính làm gì?"
Anh ấy tin rằng cha mình sẽ không bị lừa bởi những thủ đoạn ngốc nghếch như thế của Cố Ngộ Sâm.
Ngay sau đó, Tạ Tấn nhìn thấy cha mình vui vẻ cùng Cố Ngộ Sâm đến xem bộ vest mới.
Tạ Hành Đông kéo Cố Ngộ Sâm lại gần: "Bé Diễm mua cái này à? Mắt nhìn của bé Diễm thật tốt, ba thấy con mặc như vậy trông năng động hơn nhiều."
Cố Ngộ Sâm nhân cơ hội đưa món quà trên tay cho Tạ Hành Đông: "Ba, đây là quà Diễm Diễm mua cho ba, lát nữa ba thử xem."
Trong số những món quà đó có một bộ trang phục nhà Đường, đúng là do Tạ Diễm tự tay chuẩn bị.
Trước đây, khi gặp cha mẹ Cố Ngộ Sâm, Tạ Diễm đã cảm thấy chất liệu bộ trang phục nhà Đường mà bố mẹ Cố mặc rất thoải mái, mặc vào chắc chắn cũng sẽ rất thoải mái.
Sau đó, khi gặp lại cha mẹ Cố vài lần, khi đã dần thân thiết, Tạ Diễm xin mẹ Cố phương thức liên lạc của thợ may, đặt may riêng cho Tạ Hành Đông và bà Hách mỗi người một bộ.
Nghe nói Tạ Diễm mua cho mình, Tạ Hành Đông mừng rỡ nhận lấy món quà từ Cố Ngộ Sâm. Nếu không phải đang ở cửa, chắc ông đã mở ra thay ngay lập tức.
Từ khi Cố Ngộ Sâm xuống xe, bà Hách vẫn luôn quan sát anh, ánh mắt bà hơi tối, khiến người khác khó đoán được bà đang nghĩ gì.
Đến khi Cố Ngộ Sâm nhìn bà, lễ phép chào hỏi và gọi bà theo tiếng gọi của Tạ Diễm: "Mẹ."
Bà Hách ngẩn người giây lát, sau đó cười nói: "Đi vào trước đi, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi, tụi con ngồi tàu cả ngày chắc đói bụng rồi."
"Đúng đúng đúng, ăn cơm trước." Lúc này Tạ Hành Đông mới phản ứng lại, vui vẻ mời Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm vào nhà.
Tạ Tấn vẫn đứng yên, ánh mắt anh dừng ở chiếc túi trong tay Tạ Hành Đông, vẻ mặt thoáng chút ghen tị.
Không, anh ấy không hề chua.
Chẳng phải chỉ có Diễm Diễm mua quần áo cho Cố Ngộ Sâm, mua quần áo cho cha, nhưng chưa mua quần áo cho người làm anh trai này thôi sao?
Anh ấy thật sự không hề chua chút nào!
Tạ Diễm chuẩn bị bước vào phòng thì phát hiện Tạ Tấn không đi theo, lập tức quay đầu lại nhìn.
Mặt Tạ Tấn không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt hơi tối, khiến người khác không đoán được anh đang nghĩ gì.
Nếu là trước kia, Tạ Diễm chắc chắn sẽ cảm thấy không thể hiểu được anh, rất khó hiểu, sẽ theo bản năng giữ khoảng cách với anh ấy.
Nhưng bây giờ, có lẽ Diễm Diễm đã có thể đoán được Tạ Tấn đang nghĩ gì, cậu không nhịn được cười, từ xa nói với anh: "Anh, anh vào xe xem xem."
Nói xong, không đợi Tạ Tấn phản ứng, cậu đi theo cha vào trong.
Tạ Tấn quay lại xe, mở cốp xe ra thì nhìn thấy bên trong còn có một hộp quà đựng một bộ vest, nhìn phản ứng của Tạ Diễm, chắc chắn là quà chuẩn bị cho anh ấy.
Khóe môi Tạ Tấn không nhịn được nhếch lên, khẽ mỉm cười.
Được rồi, anh ấy không chua nữa.
Chờ đến khi Tạ Tấn trở về phòng, những người khác đều đã ngồi trên bàn ăn, chỉ chờ mỗi anh ấy.
Anh nhẹ nhàng đặt túi quà đựng hộp vest bên cạnh sô pha, ngồi xuống chỗ của mình.
Dù rằng Tạ Hành Đông không có ý muốn gây khó dễ Cố Ngộ Sâm, nhưng trên bàn cơm, nhất định không thể thiếu rượu.
Gene đàn ông nhà họ Tạ dường như sinh ra đã thích rượu, ai cũng giỏi uống, lại có Tạ Tấn ở bên cạnh khuyến khích, bữa tối này, Cố Ngộ Sâm cùng Tạ Hành Đông và Tạ Tấn uống rất nhiều rượu.
Cố Ngộ Sâm tự thấy bản thân uống rượu cũng khá giỏi, nhưng khi uống cùng Tạ Hành Đông và Tạ Tấn, anh cũng không thể không thua trận, ánh mắt đã hơi lờ đờ.
Thấy Tạ Tấn còn muốn tìm Cố Ngộ Sâm uống rượu, Tạ Diễm lập tức đứng lên ngăn lại: "Anh, anh ấy say rồi, hay là hôm nào lại uống nữa nhé?"
Tạ Tấn cẩn thận nhìn Cố Ngộ Sâm một cái, thấy động tác của Cố Ngộ Sâm hình như có hơi chậm chạp, thật sự đã say rồi.
"Tửu lượng này không được." Tạ Tấn lấy lại chai rượu, nhưng miệng vẫn không quên chê bai Cố Ngộ Sâm.
Vẫn là Tạ Hành Đông nói một câu công bằng: "Có thể trụ được lâu như vậy, cũng không tồi. Cửa uống rượu này coi như qua."
Nói xong ông nhìn về phía Tạ Diễm: "Bé Diễm, con dẫn thằng bé về phòng nghỉ ngơi trước, đợi lát nữa ba bảo thím Hoàng mang lên một bát canh giải rượu."
Tạ Diễm: "Dạ ba."
Trả lời xong, cậu lại gần đỡ lấy Cố Ngộ Sâm, nhỏ giọng nói bên tai anh: "Anh, chúng ta về phòng thôi."
Cố Ngộ Sâm chậm rì rì nhìn về phía cậu: "Diễm Diễm."
Tạ Diễm: "Là em, em đỡ anh về phòng nghỉ ngơi."
Cố Ngộ Sâm lúc say rượu ngoài việc phản ứng có hơi chậm chạp ra thì rất nghe lời, anh nghe được Tạ Diễm nói như vậy, đỡ lấy bàn chậm rãi đứng dậy nói: "Được, về phòng."
Bước chân hơi loạng choạng, Tạ Diễm nhanh chóng giữ chặt lấy anh, nửa đỡ anh đi lên phòng trên tầng hai.
Không bao lâu sau, phòng ăn chỉ còn lại Tạ Hành Đông, Tạ Tấn và bà Hách.
Bà Hách có ấn tượng rất tốt với Cố Ngộ Sâm, anh vừa đẹp trai vừa có khí phách, lại lễ phép, người như vậy sẽ làm người khác cảm thấy yêu thích.
Nhưng mà so với những thứ này, bà Hách lại càng để ý đến thân thế Cố Ngộ Sâm hơn. Bà không hay xem tin tức cũng không chơi weibo, cho nên cũng không biết bây giờ Cố Ngộ Sâm đã là người giàu nhất.
Bà hỏi Tạ Tấn: "Dì cảm thấy con người tiểu Cố khá tốt, đối xử với bé Diễm cũng rất tốt, nhưng không biết người nhà của thằng bé như thế nào, có chấp nhận bé Diễm không? Tạ Tấn, con từng gặp qua người nhà tiểu Cố rồi, con cảm thấy gia đình thằng bé như thế nào?"
Tạ Tấn suy nghĩ một hồi rồi trả lời: "Con và Cố Ngộ Sâm là bạn học đại học, cũng xem là có quen biết, nhân phẩm không có vấn đề gì."
Chỉ là thật sự quá keo kiệt, trong lòng Tạ Tấn bổ sung.
Tuy rằng Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm không hợp nhau, nhưng không thể không thừa nhận, Cố Ngộ Sâm rất ưu tú.
Tạ Tấn tiếp tục nói: "Ba mẹ Cố Ngộ Sâm là giảng viên đại học, sinh ra trong gia đình có học thức, lần trước con và bọn họ gặp nhau, có thể nhìn ra bọn họ rất hài lòng với bé Diễm."
Tạ Tấn chỉ nói đến đây, không nói việc cha mẹ Cố Ngộ Sâm vừa gặp đã tặng Tạ Diễm hai căn hộ ở trước mặt bà Hách, cũng chưa nói Cố Ngộ Sâm là chủ tịch của một công ty, còn là một trong những cổ đông của công ty bất động sản Hành Đông của nhà bọn họ.
"Gia đình có học thức rất tốt." Bà Hách thở dài nhẹ nhõm một hơi, nụ cười trên khuôn mặt cũng nhẹ nhàng hơn: "Gia đình đơn giản lại có nền tảng."
Một lúc sau, bà Hách lại hỏi: "Thế bây giờ tiểu Cố đang làm công việc gì?"
Khi bà hỏi vấn đề này, ngón tay đặt ở dưới bàn ăn của bà nắm chặt lấy nhau, bà cho rằng mình che giấu rất tốt, nhưng khóe môi khẽ mím lại đã bán đứng trạng thái đề phòng của bà.
Tạ Tấn và Tạ Hành Đông liếc mắt nhìn nhau, hai người đều thở dài một hơi, nhẹ đến nỗi gần như không thể nghe thấy, cuối cùng Tạ Tấn trả lời bà một cách lảng tránh: "Cậu ta làm việc ở một công ty đầu tư, có rất ít liên hệ với ngành bất động sản."
Bàn tay đang nắm chặt của bà Hách chợt buông lỏng, lộ ra một ý cười nhợt nhạt, nhưng bà nhanh chóng nhận ra phản ứng của mình có hơi khác thường, lập tức vén lọn tóc ở trên trán ra sau tai, nụ cười hơi khô khan: "Dì chỉ muốn hiểu biết lai lịch Cố Ngộ Sâm một chút, dù sao sau này bé Diễm và thằng bé sẽ sống cùng nhau cả đời."
"Dì, con hiểu mà." Tạ Tấn nhìn về phía bà cười nói, nhưng bàn tay ở bên người lại không nhịn được nắm lại thành nắm đấm như đang kiềm chế điều gì.
Tạ Hành Đông vỗ vai của anh ấy.
Tạ Tấn lắc đầu: "Con không sao."
***
Tạ Diễm không biết việc xảy ra ở phòng ăn, cậu đỡ Cố Ngộ Sâm về phòng.
Khi đi đến cầu thang, Tạ Diễm đã nhận ra, một giây trước Cố Ngộ Sâm còn bị cậu đỡ lại đột nhiên thay đổi tư thế, một bàn tay quấn lấy eo cậu ấy, nửa ôm cậu.
Động tác này khiến cho Tạ Diễm cho rằng Cố Ngộ Sâm đang giả vờ say, nhưng khi Tạ Diễm ngẩng đầu nhìn anh, Cố Ngộ Sâm vẫn là dáng vẻ mông lung men say ấy.
Rõ ràng là thật sự uống say.
Lúc đầu Tạ Diễm còn không hiểu vì sao Cố Ngộ Sâm đột nhiên thay đổi động tác, nhưng khi cậu nhìn đến cầu thang trước mặt thì đã hiểu rõ.
Động tác này đầy ý muốn bảo vệ, lần trước khi ở nhà hàng ngoài trời, Cố Ngộ Sâm cũng ôm cậu vào trong lòng như vậy.
Thật ra đi cầu thang cũng không sao, Tạ Diễm sợ độ cao nhưng không đến mức đi cầu thang trong không gian kín như vậy còn sợ hãi.
Nhưng có người từng giờ từng phút nhớ kỹ điều làm cậu sợ hãi, cho dù là đang say rượu, trong trạng thái ý thức không tỉnh táo, điều đầu tiên mà anh nghĩ đến lại là phải bảo vệ cậu.
Điểm này lập tức chọc trúng n** m*m m** nhất sâu trong tim Tạ Diễm, hốc mắt cậu có hơi nóng lên.
"Em không sao, chỉ là lên cầu thang thôi mà, em không sợ đâu." Tạ Diễm đi chậm lại, nghiêng đầu nói với Cố Ngộ Sâm.
Nhưng người uống say rất cố chấp.
Anh ôm Tạ Diễm lên cầu thang, chầm chậm leo từng bậc thang một.
Cố Ngộ Sâm đi rất chậm, nhưng mỗi bước đi đều cực kỳ ổn định và vững chãi, cơ thể không có chút lay động nào.
Vừa cẩn thận từng li từng tí, vừa nơm nớp lo sợ.
Người trong lòng ngực là báu vật cả đời của anh, anh không dám sơ sẩy dù chỉ một chút.
_____
Tác giả có lời muốn nói:
[Vở kịch nhỏ]
Nhà trẻ Nắm
Thầy Diễm Diễm đang phát hoa nhỏ.
Ba Đông Đông một bông hoa.
Anh Sâm Sâm một bông hoa.
Anh Tấn Tấn thấy mình không được hoa nhỏ, trong mắt anh ấy lấp lánh nước mắt, quay đầu đi, chu môi: Hừ, hoa nhỏ chẳng đẹp tí nào! Anh mới không thích hoa nhỏ!
Cuối cùng thầy Diễm Diễm cũng phát hoa nhỏ đến tay của anh Tấn Tấn.
Anh Tấn Tấn ôm hoa nhỏ cười rất vui.