Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 49: Bước chân ra khỏi gông cùm
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi bà Hách tỉnh lại, căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc, đêm đã buông xuống từ lâu. Bà nằm im trên giường một hồi, cố gắng nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
Bà vô thức siết chặt tấm chăn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Tạ Diễm sắp được nắm giữ cổ phần nhà họ Tạ, lòng bà lại lo lắng như ngồi trên lửa.
Bà nghe thấy tiếng cửa mở, rồi ánh đèn bật sáng, xua tan bóng đêm.
Bà Hách quay nhìn về phía cửa, thấy Tạ Hành Đông bước vào.
"Hành Đông..." Bà Hách vội vàng ngồi dậy, giọng hốt hoảng: "Em tự chủ được mà, em không bắt bé Diễm không được ký đâu!"
Tạ Hành Đông ngồi xuống mép giường, im lặng nhìn bà Hách.
Đúng là lúc đó bà đã tự chủ, nhưng còn về sau thì sao? Ai có thể đảm bảo bà sẽ không mất kiểm soát lần nữa?
"Khê Nhã, em còn nhớ bảy năm trước anh nói gì không?" Tạ Hành Đông thẳng thắn hỏi, ánh mắt thoáng chút phức tạp, như thể đang đưa ra một quyết định quan trọng.
Sau vụ việc năm đó, Tạ Diễm đã rời xa nhà. Bà Hách phải nhập viện một thời gian, sau khi dần dần bình tâm mới được về nhà.
Lúc đó, Tạ Hành Đông từng đề nghị bà ly hôn.
Nếu khởi nguồn của mọi bi kịch chính là cuộc hôn nhân này, nếu chính nó đã biến bà Hách thành tù nhân của chính mình, vậy thì có lẽ chỉ có ly hôn mới có thể giải thoát cho bà, trả lại tự do.
Bà Hách không đồng thuận cũng không phản đối, nhưng đêm đó đã uống hết toàn bộ thuốc bác sĩ kê. May sao họ kịp thời phát hiện và đưa bà đi cứu chữa.
Từ đó, Tạ Hành Đông không bao giờ dám nhắc đến hai chữ "ly hôn" trước mặt bà nữa. Bà Hách sau khi tỉnh táo lại cũng cam kết sẽ cố gắng sửa sai, bù đắp cho Tạ Diễm tình thương của một người mẹ.
Tạ Hành Đông phải thừa nhận, hồi đó ông cũng yếu lòng, thậm chí còn nuôi hy vọng viển vông rằng Tạ Diễm và bà Hách sẽ hòa hợp trở lại. Quả thật, bà Hách dần dần thay đổi, không còn can thiệp vào mối quan hệ giữa Tạ Tấn và Tạ Diễm nữa, cũng không còn lo Tạ Diễm sẽ đoạt gia sản của Tạ Tấn.
Tạ Hành Đông từng lạc quan tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Nghĩ lại bây giờ, đó chẳng phải cũng là một cách làm tổn thương Tạ Diễm sao? Hoặc nhìn từ phía Tạ Diễm, họ một lần nữa đẩy cậu ra ngoài lề.
Tạ Hành Đông đưa tay lau mặt, cười khổ: "Bây giờ Tạ Tấn đã trưởng thành, lại rất xuất sắc, Thính Hủy dưới suối vàng nếu biết chắc sẽ rất hài lòng. Em đã hoàn thành di nguyện của Thính Hủy một cách trọn vẹn, anh thay mặt cô ấy cảm ơn em."
"Nhưng Tạ Diễm cũng là con anh, mấy năm qua nó phải chịu khổ hơn nửa phần là do anh không hành động gì. Anh thật sự cảm thấy có lỗi với nó. Giờ đây, với tư cách là cha, anh mong em có thể buông tha cho nó."
Bà Hách cúi đầu, im lặng rất lâu.
Bà đang chờ Tạ Hành Đông nói ra hai chữ ấy.
Tạ Hành Đông nhìn bà chăm chú, nhắm mắt lại, quyết định: "Khê Nhã, chúng ta ly hôn đi."
"Anh đã liên hệ với một viện dưỡng lão ở nước ngoài, đến lúc đó anh sẽ đưa em đi. Em ở đó an tâm dưỡng bệnh, không cần lo nghĩ gì, sống thật tốt. Anh sẽ đến thăm em khi có thời gian."
"Anh thật sự muốn ly hôn sao?" Giọng bà Hách bỗng trở nên sắc bén: "Bao nhiêu năm qua, tôi có lỗi với anh, có lỗi với nhà họ Tạ hay không? Dựa vào đâu mà anh muốn ly hôn với tôi?"
Rõ ràng cuộc hôn nhân với Tạ Hành Đông là do bà tự ép mình bắt đầu, vậy nhưng giờ đây khi ông muốn phá vỡ cái kén đã giam cầm bà suốt hai mươi mấy năm, bà lại không chịu.
Bà đã không thể thoát khỏi cái kén ấy nữa rồi.
"Khê Nhã, buông tha cho chính em và cho cả Tạ Diễm đi." Trong lời nói của Tạ Hành Đông tràn đầy mệt mỏi, bất đắc dĩ.
Họ đã gây ra những tổn hại không thể dung thứ, nhưng quá khứ đã qua đi, Tạ Diễm cũng đã phải chịu đựng nỗi đau không ai thấu hiểu.
Là cha, ông sai ở sự vô tâm, sự do dự, thiếu quyết đoán, cứ liên tục làm tổn thương Tạ Diễm.
Vì vậy, ông buộc phải đưa ra quyết định ngay bây giờ.
Ông đích thân tháo bỏ gông xiềng cho Hách Khê Nhã, trả tự do cho bà. Từ đây, bà không còn bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Tạ, càng không cần phải bận tâm về người thừa kế gia sản.
Chỉ có như vậy, bà mới có thể an tâm dưỡng bệnh, trở lại là Hách Khê Nhã hiền lành ngày trước.
Trước đây ông cứ tin rằng Tạ Diễm cần tình thương của mẹ, như vậy cuộc đời cậu mới trọn vẹn, nhưng giờ đây Tạ Hành Đông nhận ra...
Thứ tình thương đầy áp lực và sự khống chế của mẹ kia, Tạ Diễm không cần đến.
Hai mươi mấy năm làm người đầu ấp tay gối của Tạ Hành Đông, bà Hách hiểu ông rõ lắm. Từ thái độ của ông, bà đã thấy cuộc hôn nhân này không còn đường cứu vãn.
Bà Hách đưa tay che mặt, khóc nức nở. Không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra như thế này. Bao nhiêu năm nay công lao của bà với nhà họ Tạ, với Tạ Tấn là chưa đủ sao? Vì đâu mà bà lại bị đẩy vào kết cục này?
Tạ Diễm là con trai bà, bà chỉ khiến con mình chịu một chút thiệt thòi, điều đó có sai sao?
Tạ Hành Đông không ngăn được, đưa tay vỗ nhẹ vai bà Hách: "Em nghỉ ngơi cho thật tốt, mấy ngày sau anh đưa em ra nước ngoài."
Ông dám nói vậy với bà Hách là vì sau khi tham khảo ý kiến bác sĩ, họ xác nhận bà Hách không có ý định tự tử.
Vì vậy, lúc này Tạ Hành Đông chọn cách đánh nhanh thắng nhanh, chấm dứt mọi tổn thương tại đây.
Ông hy vọng rằng sau khi thoát khỏi gông xiềng nhà họ Tạ, bà Hách sẽ chăm sóc bệnh tình, từ nay về sau mạnh khỏe sống tiếp.
Tạ Hành Đông nhắm mắt, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ.
Phía sau là tiếng khóc của bà Hách, nhưng bước chân ông lần này vô cùng kiên định.
***
Tạ Hành Đông là người dám nói dám làm, sáng hôm sau ông đã liên hệ với viện dưỡng lão ở nước A, hẹn ngày đưa bà Hách đi trị liệu.
Ông chỉ nói sẽ đưa bà Hách đi trị liệu, không nhắc đến chuyện ly hôn vì chưa phải lúc thích hợp để Tạ Diễm biết. Ông lo nếu Tạ Diễm hiểu lầm rằng hai người ly hôn vì cậu, cậu sẽ càng thêm áp lực.
Tạ Diễm nghe tin bà Hách ra nước ngoài an dưỡng, chỉ nói mong bệnh tình của bà diễn biến tốt đẹp, không thêm lời nào.
Vốn dĩ Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm dự định ở lại thành phố Kinh khoảng một tuần, nhưng sự việc xảy ra khiến họ không muốn ở lại lâu hơn. Cả hai định rời thành phố Kinh và trở lại thành phố K vào hôm sau.
Trước khi rời đi, Tạ Tấn tìm gặp Cố Ngộ Sâm.
"Chắc cậu cũng biết chuyện trước kia của bé Diễm rồi." Tạ Tấn cười chua xót: "Giá như tôi phát hiện ra điều bất thường và giúp Tạ Diễm sớm hơn một chút, thay vì chọn rời xa em ấy, thì sau này đã không có chuyện gì xảy ra. Bé Diễm sẽ có một tuổi thơ hạnh phúc."
Nhưng đời không có cái giá như nào cả.
Hồi nhỏ, anh tưởng em trai ghét mình, lại sợ vì mình mà Tạ Diễm bị bà Hách đánh mắng nên giữ khoảng cách. Tưởng rằng chỉ như vậy, Tạ Diễm mới có thể sống tốt.
Nhưng kết cục là gì? Tạ Diễm vẫn phải chịu đựng những điều không đáng.
Tạ Tấn trước mặt Cố Ngộ Sâm lúc nào cũng dương oai diễu võ, dù mệt mỏi đến đâu cũng tỏ thái độ hơn thua. Nhưng hôm nay, anh lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, toàn thân tràn ngập sự nản lòng.
Dù vậy, Cố Ngộ Sâm cũng không thốt ra nổi mấy tiếng "Cậu không có lỗi" với anh ấy.
Đáng lẽ Tạ Diễm sinh ra phải được hưởng phúc, đáng lẽ cậu không phải lớn lên với bao khổ đau trắc trở. Dù là Tạ Hành Đông hay Tạ Tấn, chỉ cần họ nhận ra một chút điều bất thường và giải thoát cho cậu, Tạ Diễm đã có thể sớm tìm được hy vọng sống.
Nhưng họ không hề hay biết.
Cố Ngộ Sâm hiểu được tình thế éo le của Tạ Tấn. Trước kia anh ấy cũng chỉ là trẻ con, không thể biết cách xử lý những tình huống như vậy nên còn dễ thông cảm.
Sau này, anh ấy còn mang nặng trách nhiệm của "người thừa kế". Ngoài ra, trong ký ức của Tạ Tấn, bà Hách là mẹ anh ấy. Ngoài việc gọi bà Hách là "dì", bà không khác gì mẹ ruột đối với Tạ Tấn. Anh ấy không có quyền yêu cầu bà Hách phải thay đổi, càng không thể chỉ trích bà.
Khi Tạ Diễm rời nhà đi về phía nam, ngoài việc bồi thường về vật chất, Tạ Tấn cũng đã làm rất nhiều điều cho cậu.
Nhờ người bạn thời cấp ba của Tạ Diễm giúp đỡ em trai trong trường học, âm thầm tổ chức những buổi tụ tập để Tạ Diễm giải tỏa, lại lập ra một văn phòng cá muối để Tạ Diễm không cần làm gì vẫn có thể duy trì mối quan hệ xã hội, có người để trò chuyện.
Ngoài việc không giải quyết được chuyện bà Hách, Tạ Tấn đã làm tất cả để giúp T Diễm thoát khỏi chấn thương tâm lý. Nhưng vì không muốn Tạ Diễm khó xử, anh ấy luôn làm mọi việc trong âm thầm mà không để cậu biết.
Tạ Tấn làm tất cả có lẽ để đỡ áy náy với cậu, nhưng anh ấy thật sự thương em trai, thật sự mong Tạ Diễm mau chóng hồi phục.
Cố Ngộ Sâm thoáng nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của anh, liếc mắt cười nhạo: "Cậu bị ngu à?"
Nếu là trước kia, Tạ Tấn đã sớm đá đểu lại, nhưng hôm nay anh chỉ cười cười thừa nhận: "Đúng rồi, tôi là đồ ngu mà."
Ngu đến mức suốt bao năm vẫn không phát hiện ra điều bất thường.
Dù có nói gì cũng chỉ là bào chữa. Sai chính là sai thôi.
Tạ Tấn còn định nói thêm, Cố Ngộ Sâm đã chặn họng: "Tôi biết cậu định nói gì, Diễm Diễm là người tôi yêu, đương nhiên tôi sẽ đối đãi em ấy thật tốt."
Tạ Tấn nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười: "Lần đầu tiên thấy cậu cũng không đáng ghét mấy."
"Thôi đi." Cố Ngộ Sâm cười nhạt: "Tôi càng nhìn càng thấy ghét cậu."
Hai người nói chuyện không hợp, chỉ vài câu đã xích mích. Một khi đề tài lệch khỏi Tạ Diễm, không khí hòa hợp giữa họ đều biến mất không còn chút gì. Vì không còn gì để nói, cả hai cùng rời đi.
Tạ Diễm tưởng rằng khi rời khỏi nhà họ Tạ, Cố Ngộ Sâm sẽ đưa cậu đến ga tàu cao tốc, bắt tàu về thành phố K. Không ngờ anh lại đưa cậu đến đồn cảnh sát.
Tạ Diễm nhìn Cố Ngộ Sâm khó hiểu: "Anh dẫn em đến đây làm gì?"
Cố Ngộ Sâm đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ đưa cho Tạ Diễm: "Em xem trước đi, nếu em đồng ý, chúng ta sẽ đăng ký hộ khẩu."
Tạ Diễm nghi hoặc mở túi văn kiện ra, phát hiện bên trong có chứng nhận kết hôn của hai người, chứng minh nhân dân, sổ hộ khẩu của anh và chứng nhận xin chuyển hộ khẩu của Cố Ngộ Sâm.
Cố Ngộ Sâm là đại gia số một, lại hoàn toàn tuân thủ chính sách quản lý của thành phố Kinh, dời hộ khẩu vào đây rất đơn giản.
Tạ Diễm thoáng nhìn thấy ngày chứng nhận chuyển hộ khẩu của Cố Ngộ Sâm là ngày hôm qua.
Nói cách khác, hôm qua anh đã cho người làm tất cả giấy tờ này, chỉ để hôm nay đưa cậu đến đồn cảnh sát làm thủ tục nhập hộ khẩu.
Cố Ngộ Sâm nắm lấy tay T Diễm, hỏi: "Tôi muốn chuyển hộ khẩu của tôi sang tên em, xin hỏi em có đồng ý không?"
Mũi T Diễm hơi cay, nhưng vẫn gật đầu: "Em đồng ý."
Hai người có đầy đủ giấy chứng nhận, thủ tục di chuyển hộ khẩu làm xong rất nhanh.
Khoảng nửa giờ sau, hộ khẩu của Cố Ngộ Sâm chính thức dời sang hộ khẩu của T Diễm.
Quay lại xe, T Diễm vội vàng mở sổ hộ khẩu ra.
Vốn dĩ sổ hộ khẩu này là T Diễm tự làm sau khi thành niên nên chỉ có một mình cậu. Sau này, không phải cha và anh trai không bày tỏ mong muốn cậu dời hộ khẩu về nhà họ Tạ, nhưng đều bị T Diễm từ chối.
Thứ nhất là thấy không sao, thứ hai là không muốn gây thêm phiền toái, không biết khi nào bệnh tình bà Hách lại tái phát.
Cho nên hộ khẩu của T Diễm vẫn luôn chỉ có một người.
Nhưng quen ở một mình không có nghĩa T Diễm thích ở một mình, có đôi khi cậu cũng mong hộ khẩu mình có thêm một người.
Mà giờ đây, cuối cùng cũng có thêm một người.
Ngón tay T Diễm nhẹ nhàng đặt trên sổ hộ khẩu, vuốt ve tờ giấy của Cố Ngộ Sâm ở phía bên kia, như muốn khắc sâu mấy chữ đơn giản ấy vào lòng mình.
Họ và tên: Cố Ngộ Sâm
Quan hệ với chủ hộ: Chồng
Một quyển hộ khẩu là một hộ gia đình, cuối cùng cậu cũng có gia đình của riêng mình rồi.
Hốc mắt T Diễm đỏ lên. Thấy nước mắt sắp chảy, Cố Ngộ Sâm cúi người lại, đưa môi lên mí mắt cậu, dịu dàng hôn đi từng giọt nước mắt.