Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 58: Alaska vẫy đuôi
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Viễn Hề là người đơn thuần, bệnh hay quên cũng nặng, mọi phiền não y đều không để tâm. Chỉ mười lăm phút trước, y có thể vì một chuyện mà khóc đến tê tâm liệt phế, nhưng ngay sau đó lại vui vẻ hẳn lên bởi một chuyện khác.
Y như thể trên đời này, chẳng có chuyện buồn nào đáng nhớ đến mức khó quên đối với y.
Người như y không biết mang thù, giây trước còn tức giận như cá nóc vì một chuyện nhỏ, giây sau đã nguôi giận, có thể cùng bạn cười nói hihi haha.
Hôm nay thì khác. Suốt một ngày, An Viễn Hề không hề trả lời bất kỳ cuộc gọi nào từ nhà. Chỉ cần nhắc tới cha mình, cả người y đều trở nên tức giận và nản lòng.
Nguyên nhân chính là do cha y làm việc quá tuyệt tình, quá ghê tởm.
Nhưng nếu không nhắc tới ông ta trước mặt y, thì y vẫn sẽ vui tươi và hớn hở như thường lệ.
Giữa trưa hôm ấy, cuối cùng nhóm chat nhỏ cũng thảo luận xong kế hoạch. Những đồng nghiệp vốn không định đi làm vào hôm nay đều quay trở lại văn phòng, tay không thì không, nhưng đều cầm theo đồ vật nhóm phân phối nhờ họ mua về.
Cuối cùng, họ quyết định tổ chức tiệc sinh nhật cho An Viễn Hề ngay tại văn phòng.
Tất cả đồng nghiệp quay lại văn phòng đều bận rộn trang trí, chuẩn bị cho buổi tiệc.
Tạ Diễm nhìn An Viễn Hề nhởn nhơ như một chú bướm bay lượn khắp văn phòng, lắc đầu cười cười. Có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng có chút hâm mộ.
Nếu nghĩ kỹ lại, chẳng có gì đáng hâm mộ cả. Mỗi người đều có cách sống của riêng mình.
Hiện tại cậu cũng đang sống một cuộc đời tuyệt vời chứ?
Ngay khi Tạ Diễn đang suy ngẫm, điện thoại của cậu bỗng vang lên thông báo WeChat.
Đó là tin nhắn từ Tạ Tấn.
Anh cả: Hôm nay ba và dì sẽ đi Mỹ chữa bệnh.
Tạ Diễm đọc xong tin nhắn, cảm thấy lòng mình như bị thắt lại. Bà Hách phải ra nước ngoài chữa bệnh, cậu mới sực nhớ ra.
Trong giây lát, Tạ Diễm không biết mình đang nghĩ gì, đứng im một hồi lâu rồi mới nhấc điện thoại lên, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên màn hình.
Vương Hỏa Hỏa: Nói với bà ấy, ở nước ngoài hãy điều trị thật tốt, chúc bà ấy mau chóng bình phục.
Anh cả: Được.
Sau khi Tạ Tấn gửi tin nhắn, ánh mắt anh vẫn không rời màn hình điện thoại. Anh muốn nói chuyện với Tạ Diễm, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.
Điện thoại rung lên, đó là tin nhắn từ Tạ Diễm.
Cua Bá Vương: Anh nhớ chăm sóc bản thân thật tốt nhé.
Cua Bá Vương: Gấu trúc ôm tròn.jpg
Cua Bá Vương: Gấu trúc lăn lộn.jpg
Hai biểu tượng cảm xúc như một tín hiệu. Sau khi Tạ Tấn nhìn thấy, anh cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn, hít một hơi sâu rồi thở ra.
Xie: Cua Bá Vương tán đồng.jpg
Biểu tượng cảm xúc này vẽ một chú chó con đội chiếc mũ đỏ hình con cua to trên đầu, hai chiếc càng cầm biểu ngữ viết chữ “Đồng ý”. Tạ Diễm nhìn thấy thì không khỏi cười. Thì ra anh trai cậu vẫn nhớ rõ sở thích của mình.
Vương Hỏa Hỏa: Biểu tượng cảm xúc này xấu quá! Em đề cử cho anh mấy loại em thường dùng, kiểu nhà giàu số một toàn nói là hay.
Vương Hỏa Hỏa: Vương Hỏa Hỏa chia sẻ cho bạn bộ biểu tượng cảm xúc thuộc dòng [gấu trúc].
Anh cả: Kiểu nhà giàu số một nói hay nên anh không muốn dùng nữa.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc vò đầu.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc thấy em trẻ trâu.jpg
Anh cả: Cua Bá Vương ra phố.jpg
Biểu tượng cảm xúc này vẽ một chú chó con đội chiếc mũ đỏ hình con cua to trên đầu, dáng dấp ngông nghênh đi ngang qua đường phố.
Vương Hỏa Hỏa: …
Anh trai cậu lấy gói biểu tượng cảm xúc này ở đâu ra vậy?
Cua Bá Vương cảm giác mình bị xúc phạm.
Đúng lúc đó, Lý Trạch Khâm đi ngang qua, Tạ Diễm lập tức kéo cậu ta lại: “Khâm Khâm, tới giúp tao.”
Lý Trạch Khâm: “Làm gì?”
“Tìm người thiết kế gói biểu tượng cảm xúc.” Tạ Diễm kéo Lý Trạch Khâm, ép cậu ngồi xuống.
Lý Trạch Khâm ngơ ngác: “Cậu không thích dùng bộ biểu tượng gấu trúc đó sao? Không đủ dùng à?”
“Đủ dùng.” Tạ Diễm vẫn thích biểu tượng gấu trúc nhất, nhưng cậu muốn thiết kế một bộ biểu tượng cảm xúc theo hình ảnh Tạ Tấn, muốn phản kích lại anh trai mình: “Thiết kế cho tao một bộ…”
Tạ Diễm dừng lại, suy nghĩ xem nên lấy con vật nào làm hình mẫu cho anh trai mình.
“Alaska!” Tạ Diễm vỗ tay nói.
Chó kéo xe Alaska (Alaskan Malamute) khá giống anh trai mình. Dù trông anh ấy lịch lãm và quý phái, nhưng thực ra lại trẻ con không chịu được. Cái danh “một trong ba chàng ngốc trên xe trượt tuyết” không phải là hư danh.
“Alaska à.” Lý Trạch Khâm lập tức gửi cho Tạ Diễm một bộ biểu tượng cảm xúc Alaska chibi qua WeChat: “Tao đã chuẩn bị sẵn rồi.”
Tạ Diễm bấm xem qua, dưới ngòi bút của Lý Trạch Khâm, Alaska càng thêm dễ thương. Dù thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng khi chuyển động, nó luôn làm những điều ngốc nghếch, toát ra vẻ khờ khờ, ngốc ngốc càng khiến nó dễ thương hơn.
Một vài bức ảnh Alaska mặc áo sơ mi trắng, khí chất mỹ nhân lạnh lùng lập tức bộc lộ.
Tạ Diễm đoán mơ hồ: “Đây là lấy anh trai mày làm nguyên mẫu à?”
Dù chỉ gặp bác sĩ Lý một lần, ấn tượng của Tạ Diễm về ông là người đẹp lạnh lùng, không biết ông có ngốc nghếch dễ thương không.
“Đúng vậy, nguyên mẫu là anh trai tao.” Lý Trạch Khâm thừa nhận: “Đừng nhìn khuôn mặt vô cảm hằng ngày của ổng, thực ra ổng là tên ngốc bẩm sinh.”
Tạ Diễm khó có thể tưởng tượng được.
Nhưng nhìn bộ biểu tượng cảm xúc Alaska này, Tạ Diễm vẫn thấy nó hợp với anh trai mình, vì thế cậu hỏi người thiết kế: “Tao có thể dùng nó không?”
“Dùng đi.” Lý Trạch Khâm gật đầu: “Tao vẽ ra là để cho người ta dùng mà.”
Lý Trạch Khâm cũng tò mò: “Sao đột nhiên lại muốn có biểu tượng cảm xúc Alaska vậy? Chồng cậu chẳng giống Alaska chút nào.”
Không giống Alaska, nhưng giống Becgie hơn. Dịu dàng, trung thành và đẹp trai.
“Giống anh trai Doutu*.” Tạ Diễm thoải mái thừa nhận, đồng thời cho Lý Trạch Khâm xem mấy biểu tượng cảm xúc Cua Bá Vương mà Tạ Tấn gửi cho mình: “Ừ, tao đoán anh ta cũng trực tiếp tìm người thiết kế.”
(*Doutu: Đăng những meme nhàm chán cho nhau xem ai có meme khác biệt/đặc biệt hơn.)
“Còn nói…” Tạ Diễm nghiêm túc xem qua lần lượt các biểu tượng cảm xúc mà Tạ Tấn gửi tới, lẩm bẩm: “Tao thấy phong cách hội họa này nhìn quen quen.”
Lý Trạch Khâm thoáng nhìn, đồng tử co rút.
Cậu chỉ cảm thấy thế giới này thật nhỏ bé.
Cậu rụt rụt cổ, nói với Tạ Diễm: “Đừng quen mắt nữa, chính là tao vẽ. Thì ra người yêu cầu bản thảo là anh trai mày, hèn gì ra tay hào phóng thế.”
Ánh mắt Tạ Diễm tức khắc liếc qua.
Lý Trạch Khâm cười gượng: “Tao cũng không biết người yêu cầu bản thảo này là anh trai mày mà, nếu biết chắc sẽ ra giá hữu nghị cho anh trai mày!”
Giây sau, Lý Trạch Khâm lại cười cười, tò mò hỏi Tạ Diễm: “Vậy hình mẫu Cua Bá Vương là mày sao?”
Tạ Diễm: “…”
Đó là lịch sử đen.
Lịch sử đen làm sao có thể gọi là hình mẫu được?
Cậu không thừa nhận việc này được gọi là hình mẫu!
Cậu là Cua Bá Vương thì sao? Cậu rất đáng yêu mà!
Dù sao cậu cũng là bá vương! Cậu từng quét ngang trường cấp hai số ba và giành chiến thắng ở trường cấp hai số sáu luôn!
Tạ Diễm bình tĩnh cất điện thoại, lập tức đổi chủ đề: “Đi làm việc của mình đi, sắp xếp xong chưa? Đã hoàn thành nhiệm vụ chưa?”
Lý Trạch Khâm làm bộ khóc huhuhu: “Lúc cần người ta thì vợ yêu tuyệt vời quá. Lúc không cần nữa thì hung dữ với người ta.”
Giây sau, Lý Trạch Khâm lại cười khúc khích: “Nhưng tao vẫn phải nói, Cua Bá Vương đó thật đáng yêu! Vương Hỏa Hỏa cậu đáng yêu chết đi được, nếu không phải sai thuộc tính, tao nghĩ mình có thể đội nón xanh cho Cố Ngộ Sâm đấy!”
“!” Tạ Diễm đá nhẹ Lý Trạch Khâm: “Đi làm việc của mày đi.”
Lý Trạch Khâm đứng nghiêm, giọng trẻ trâu hô to: “Tuân mệnh, Cua Bá Vương!”
Rồi bỏ chạy, chạy xa còn quay đầu làm mặt quỷ với Tạ Diễm.
Tạ Diễm trợn mắt nhìn cậu ta.
Không lâu sau, điện thoại Tạ Diễm nhận được tin nhắn của Lý Trạch Khâm, là mấy bức ảnh chụp màn hình.
Nội dung của ảnh chụp màn hình là cuộc trò chuyện của Tạ Tấn và Lý Trạch Khâm về bản thảo.
[Vợ yêu* có đang online không? Mình muốn hẹn thiết kế một gói biểu tượng cảm xúc.]
(Fan mạng thường gọi Lý Trạch Khâm là thái thái – vợ yêu)
Nhìn thấy câu này, Tạ Diễm không khỏi buồn cười, trong đầu tự động tưởng tượng ra vẻ mặt nghiêm túc của Tạ Tấn học trên mạng gõ hai chữ “vợ yêu”.
Dù nghĩ thế nào đi nữa, nó vẫn tràn ngập cảm giác không hài hòa.
[Chủ đề của gói biểu tượng cảm xúc có tên là “Cua Bá Vương”.]
[Cua Bá Vương vẽ bá đạo chút, đi trên đường có vẻ tự cho mình là kẻ phê phán mọi điều. Nhưng kỳ thực lại mềm mại như bông, chính mình cũng không biết mình rất đáng yêu, giống như chú cún con vậy.]
[Dù sợ hãi cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, luôn giữ vẻ mặt bướng bỉnh, quật cường, tự cho là mình bình tĩnh, nhưng thân thể vẫn cứ run run.]
[Nhìn như Cua Bá Vương, nhưng bản chất là chú chó con, cần được chăm sóc cẩn thận.]
…
Nội dung văn bản không trực quan như video hay hình ảnh, nhưng Tạ Diễm vẫn có thể cảm nhận được những cảm xúc chất chứa trong Tạ Tấn khi nói về nhân vật “Cua Bá Vương” qua những lời này.
Không biết Tạ Tấn đã nghĩ gì khi gõ những dòng chữ này nhỉ? Tạ Diễm không biết, nhưng lúc này, Tạ Diễm cảm thấy mắt mình hơi cay khi nhìn vào những dòng chữ này.
Mỗi dòng chữ đều tự động chuyển thành hình ảnh trong tâm trí Tạ Diễm, gợi Tạ Diễm nhớ về ký ức đó, tươi sống mà dịu dàng.
Chúng là những bông hoa trong đầm lầy, là ánh sáng duy nhất chiếu vào không gian khép kín.
Tạ Diễm nhìn đi nhìn lại các ảnh chụp màn hình nhiều lần, sau đó bấm lưu.
Cậu nói với Lý Trạch Khâm: “Cảm ơn.”
0=1: Chanh tinh.jpg
0=1: Lại một ngày hâm mộ anh trai nhà người khác.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc kiêu ngạo.jpg
Tạ Diễm biết Lý Trạch Khâm cũng chỉ nói chơi thôi. Tình cảm của Lý Trạch Khâm với anh trai cậu ta nhất định rất tốt, nếu không biểu tượng cảm xúc dựa trên bác sĩ Lý sẽ không đáng yêu như vậy.
Tạ Diễm vẫn chưa quên việc Doutu cùng anh trai.
Chuyển khung chat trên điện thoại sang khung chat trò chuyện với Tạ Tấn, Tạ Diễm gửi một vài biểu tượng cảm xúc Alaska phù hợp với hình tượng của Tạ Tấn.
Vương Hỏa Hỏa: Alaska tự hỏi.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Alaska lăn lộn.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Alaska phẫn nộ.jpg
…
Tạ Tấn không ngờ mình đợi trong một lúc lại nhận được biểu tượng cảm xúc mới của Tạ Diễm.
Nhìn Alaska tròn trịa trên màn hình điện thoại, Tạ Tấn không khỏi bật cười.
Thì ra trong mắt Tạ Diễm, anh ấy dễ thương như vậy à?
Tạ Tấn bấm lưu, cũng lập tức chuyển tiếp cho Cố Ngộ Sâm xem.
Cố Ngộ Sâm:???
Cố Ngộ Sâm: Có bệnh thì đi khám đi.
Mối quan hệ của anh với Tạ Tấn không tốt đến mức gửi biểu tượng cảm xúc.
Xie: Bé Diễm gửi cho tôi [gói biểu tượng cảm xúc độc quyền]
Tôi có cậu không có.
Xie: Alaska kiêu ngạo.jpg
Xie: Alaska vẫy đuôi.jpg
Cố Ngộ Sâm: …
Biểu tượng cảm xúc này thật xấu!
Nhưng, chua không?
Chua như ăn chanh!
Vài giây sau, Tạ Diễm nhận được thông báo chuyển khoản từ Cố Ngộ Sâm.
Liên tiếp mười mấy thông báo chuyển khoản.
Vương Hỏa Hỏa: ???
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc vò đầu.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc nghi hoặc.jpg
_____
Lời tác giả:
Cố Ngộ Sâm: Chơi Doutu có gì vui? Có bản lĩnh thì trực tiếp chuyển khoản đi!
[Kịch nhỏ]
Tạ Tấn tìm trên mạng một hồi, cuối cùng tìm được một meme vừa lòng.
Cố ý tải về phần mềm liên hệ thiết kế meme.
“Còn Online không? Cho tôi hẹn thiết kế một gói biểu tượng cảm xúc.”
Viết rồi lại xóa bỏ, giọng điệu quá cứng.
Anh ấy vô cảm nhìn meme trên Weibo một lần, học được.
Soạn lại tin nhắn lần nữa để liên hệ meme.
“Vợ yêu có đang online không? Mình muốn hẹn thiết kế một gói biểu tượng cảm xúc.”
Mắt to tròn ngập nước.jpg