Chương 6: Tết Đoan Ngọ

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nắng chiều lả lướt xuyên qua cửa sổ, nhuộm vàng cả góc phòng.
Tạ Diễm ngồi gần đó, người lười biếng rũ xuống, mắt lim dim như sắp chìm vào giấc ngủ.
Lý Trạch Khâm đẩy ghế sang sát bên, gõ gõ mấy cái lên mặt bàn của cậu.
“Có chuyện gì?” Tạ Diễm ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn mơ màng.
“Tối qua làm gì rồi?” Lý Trạch Khâm liếc nhìn Tạ Diễm, ánh mắt mờ ám trượt qua gương mặt rồi dừng lại ở cổ cậu, như đang tìm kiếm dấu tích gì đó — rồi khẽ nhếch mép: “Cố Ngộ Sâm có làm gì mày không? Như vầy như vầy không?”
Tạ Diễm ngáp dài: “Không có.”
Chỉ vài nụ hôn, lại hiểu được ý nghĩa của 13 phút 14 giây, cả đêm hôm đó cậu vui đến mức không tài nào ngủ được.
Nghe tiến độ giữa Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm không như tưởng tượng, Lý Trạch Khâm ban đầu còn giật mình, nhưng nghĩ lại liền thông suốt.
Cậu ta lắc đầu, hậm hực: “Mày đó, nếu dám nghĩ dám làm, hôm nay đã xin nghỉ rồi.”
“Tao cũng nghĩ vậy.” Tạ Diễm lẩm bẩm.
Cậu cũng muốn về nhà ngay, dù Cố Ngộ Sâm đúng gu nhưng bản tính cậu lại thế — dù trong đầu có thoáng qua bao suy nghĩ táo bạo, đến lúc hành động thì lại như có hàng rào vô hình chắn ngang, không thể bước qua.
Lý Trạch Khâm hiểu Tạ Diễm. Chính vì thế, khi Tạ Diễm chủ động muốn làm quen với Cố Ngộ Sâm, cậu ta đã rất bất ngờ.
Với tính cách của Tạ Diễm, mà lại dám tỏ tình ngay lần đầu gặp mặt, quả là chuyện lạ.
“Rốt cuộc hôm đó mày nghĩ cái gì vậy?” Đã gần một tháng trôi qua, Lý Trạch Khâm vẫn chưa hiểu.
Tạ Diễm trả lời đơn giản: “Lúc đó tao và Cố Ngộ Sâm chẳng quen biết gì nhau. Bỏ lỡ cơ hội, ai biết sau này còn gặp lại không.”
Duyên phận thoáng qua, phải biết nắm lấy.
Ban đầu Tạ Diễm chỉ định đến làm quen, xin phương thức liên lạc, rồi từ từ phát triển sau này.
Nhưng khi ngồi đối diện Cố Ngộ Sâm, cậu không biết lấy đâu ra can đảm, lại hỏi thẳng: “Anh có muốn hẹn hò với em không?”
Nếu làm lại, có lẽ Tạ Diễm sẽ không dám nói thẳng như vậy.
Chẳng qua, là sắc đẹp dụ người.
Nét đẹp của Cố Ngộ Sâm không chỉ làm Tạ Diễm mê mẩn mà còn chiếm luôn cả trái tim cậu.
Thử mới biết, không thử thì làm sao biết được?
May là Cố Ngộ Sâm cũng bị vẻ ngoài của Tạ Diễm làm rung động, nên đã gật đầu đồng ý.
Lý Trạch Khâm thấy Tạ Diễm nói mà mắt long lanh, mặt ngây ngô, chỉ biết thở dài: “Haizz, con cái lớn rồi, không giữ trong nhà được nữa.”
Cậu vẫy tay trước mặt Tạ Diễm: “Tết Đoan Ngọ sắp đến rồi, kỳ nghỉ này mày định đi đâu? Có về nhà không?”
Tạ Diễm tỉnh táo lại, hình như không nghe rõ.
Lý Trạch Khâm đành hỏi lại.
“Không về,” Tạ Diễm trả lời, giọng chẳng chắc chắn, nhưng rõ ràng không muốn nói thêm: “Tính sau vậy.”
Lý Trạch Khâm không phải người đầu tiên hỏi câu này hôm nay.
Đến gần tan làm, Tạ Diễm đã nhận ba cuộc điện thoại, ai cũng hỏi một câu: “Tết Đoan Ngọ có về nhà không?”
Cuộc đầu là anh trai cậu. Anh nói đang ở nước M, không về được, gửi cho Tạ Diễm một bao lì xì lớn, bảo cậu dùng tiền vui Tết.
Lì xì của cha và anh trai đến cùng lúc, số tiền bằng nhau.
Vừa nhận lì xì, cha Tạ Diễm đã gọi tới, nội dung tương tự — phải đi công tác ở thành phố S, Tết Đoan Ngọ không về nhà.
Cuối cùng, trước lúc tan làm, điện thoại của mẹ cậu — bà Hách — vang lên.
Giọng bà nhẹ nhàng: “Tiểu Diễm, Tết Đoan Ngọ này con có về nhà không?”
Nhà Tạ Diễm ở thủ đô, từ thành phố K bay về chỉ mất một tiếng. Từ sau Tết, cậu chưa về lại lần nào.
“Con có thể về à?” Tạ Diễm vừa dọn đồ, vừa kẹp điện thoại giữa vai hỏi lại.
Giọng bà Hách trầm xuống: “Con nói gì vậy? Đây là nhà con, sao lại không được về?”
Tạ Diễm đổi tay nghe máy: “Vừa rồi ba và anh đều gọi, nói không về nhà.”
Đầu dây im lặng. Một lúc sau, giọng bà nghẹn ngào vang lên: “Tiểu Diễm, con vẫn chưa tha thứ cho mẹ sao? Mẹ biết mẹ sai rồi, con cho mẹ một cơ hội sửa lỗi được không?”
Giọng như sắp khóc.
Tạ Diễm lặng thinh.
Bà Hách nài nỉ: “Tiểu Diễm, Tết này về đi, để mẹ nhìn con một chút được không?”
Tạ Diễm không trả lời.
“Xem như mẹ cầu xin con.”
Cửa thang máy mở. Tạ Diễm bước vào.
“Mẹ, con nói thật với mẹ.” Cậu cúi đầu, nhìn mũi chân trái gõ nhẹ xuống sàn thang máy. “Con đã bàn với người yêu rồi, Tết Đoan Ngọ hứa sẽ đi chơi vài ngày cùng người ấy.”
Người quen đều biết, đây là thói quen của Tạ Diễm khi nói dối hoặc thiếu kiên nhẫn.
Cậu và Cố Ngộ Sâm chưa hề lên kế hoạch Tết Đoan Ngọ, chỉ mượn cớ này để tránh việc mẹ ép về nhà.
Bà Hách kinh ngạc: “Con có người yêu rồi?”
“Ừ.”
Tạ Diễm trả lời hờ hững, mũi chân gõ nhanh hơn.
“Ở với người yêu thì tốt.” Giọng bà Hách cũng vui lây: “Con cũng 25 rồi, nên có người yêu.”
Nhưng giây tiếp theo, bà lại lo lắng: “Người yêu con tốt không? Nhớ chú ý an toàn khi… quan hệ. Nhà họ Tạ là dòng tộc lớn, con là cháu đích tôn, đừng để người kia có thai trước khi cưới.”
“Với lại,” giọng bà nghiêm lại: “Anh con chưa cưới, theo thứ tự, đừng để anh con bị khó xử về sau.”
Cửa thang máy mở ra tầng một.
Tạ Diễm bước ra: “Mẹ, yên tâm đi. Người yêu con là nam, mẹ không cần lo con sẽ có con để thừa kế nhà họ Tạ trước anh đâu.”
Nói xong, cậu tắt máy ngay, không chờ phản ứng của bà Hách.
Ra khỏi tòa nhà, Tạ Diễm ngước lên hoàng hôn, hít sâu, vỗ nhẹ hai má — rồi lại trở về vẻ mặt vô tư như cũ.
***
Tết Đoan Ngọ, Tạ Diễm ngủ đến khi tự tỉnh.
Tỉnh rồi cũng không dậy, nằm trên giường lướt vòng bạn bè.
Lý Trạch Khâm ở thành phố này, sáng sớm đã bị gia đình lôi đi leo núi. Trên trang cá nhân, cậu đăng ảnh và một dãy emoji buồn ngủ.
Tạ Diễm thương cảm, bình luận: [Mày đi leo núi à? Tao mới dậy, cuộc sống cô đơn như tuyết.]
Lý Trạch Khâm trả lời liền: [Mày cúc!]
Tạ Diễm nằm thêm một hồi, bụng kêu réo mới chịu dậy, định nấu bát mì lót dạ.
Đánh răng rửa mặt xong, mở tủ lạnh — trống không.
Tạ Diễm: …
Cuộc sống thật sự cô đơn như tuyết!
Cậu lê dép ra phòng khách, gục xuống sofa, vừa định đặt đồ ăn thì thấy tin nhắn của Cố Ngộ Sâm.
Cố Ngộ Sâm: Tết Đoan Ngọ bình an mạnh khỏe.
Cố Ngộ Sâm: Tết Đoan Ngọ bình an mạnh khỏe.jpg
Chắc anh lấy biểu tượng từ nhóm gia đình. Những bông hồng rực rỡ nở rộ, nhấp nháy vài cái, rồi hiện lên năm chữ: “Tết Đoan Ngọ bình an.”
Tạ Diễm bật dậy khỏi sofa, gửi lại tin nhắn.
Vương Hoả Hoả: Gấu trúc ăn bánh ú.jpg
Vương Hoả Hoả: Tết Đoan Ngọ vui vẻ ~
Chẳng bao lâu sau, Cố Ngộ Sâm gọi điện.
Tạ Diễm chưa kịp thay đồ, vội chỉnh lại bộ đồ ngủ, hơi căng thẳng khi bắt máy.
Cậu cười cong mắt: “Buổi trưa vui vẻ.”
Cố Ngộ Sâm đang mặc vest, thắt cà vạt, vẻ ngoài nghiêm nghị, toát lên vẻ cấm dục.
Không hiểu sao, đồng phục luôn khiến người ta bị hấp dẫn.
Tạ Diễm lúc này đã bị mê hoặc hoàn toàn.
Đây là lần đầu cậu thấy Cố Ngộ Sâm mặc trang phục công sở. Dù chỉ thấy phần thân trên trong màn hình, nhưng cũng đủ khiến Tạ Diễm phải siết chặt tay, lòng rung động.
Tạ Diễm hỏi: “Anh, hôm nay anh không nghỉ à?”
Thường ngày Cố Ngộ Sâm đi làm mặc đồ thường, nhưng hôm nay lại trang trọng thế này — chắc là có sự kiện quan trọng.
Cố Ngộ Sâm cầm điện thoại, ngồi xuống góc sofa: “Hôm nay anh phải dự một bữa tiệc.”
“Anh uống rượu không?” Tạ Diễm hỏi.
Vừa dứt lời, bụng cậu liền kêu ọt ọt — tố cáo hành vi chưa ăn gì.
Cố Ngộ Sâm nhíu mày, giọng nghiêm: “Em chưa ăn cơm?”
“Dạ…” Tạ Diễm ngồi thẳng như học sinh bị thầy giáo bắt lỗi, vừa ỉu xìu biện minh: “Do em mới dậy thôi mà…”
Cố Ngộ Sâm không trách, chỉ hỏi địa chỉ Tạ Diễm hiện tại.
Tạ Diễm vội nói: “Anh đừng đến đây, em ra ngoài mua là được, anh cứ lo việc của anh đi.”
Cố Ngộ Sâm xem bản đồ, phát hiện khách sạn anh đang ở chỉ cách nhà Tạ Diễm hơn 10 phút đi xe, liền nói: “Anh sắp xong việc rồi, em đợi chút.”
Tạ Diễm không từ chối, vui vẻ gật đầu.
Cố Ngộ Sâm hỏi Tạ Diễm muốn ăn gì, rồi mới kết thúc cuộc gọi.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Tạ Diễm gần như chạy tới mở cửa, vừa mở — đã thấy Cố Ngộ Sâm đứng đó, mặc vest chỉnh tề.
Từ tốn cái gì nữa, người đàn ông của cậu là đẹp trai nhất!
Tạ Diễm nhìn Cố Ngộ Sâm từ đầu đến chân, trong lòng chỉ muốn xông tới, cởi ngay bộ vest cấm dục kia.
Cố Ngộ Sâm như đọc được suy nghĩ cậu, cúi người hôn.
Một nụ hôn khiến Tạ Diễm như nổ tung trong đầu. Cậu vòng tay qua cổ Cố Ngộ Sâm, dán cả người vào anh.
Sau khi thoả mãn cơn “đói sắc” ở cửa, Tạ Diễm mới chịu để Cố Ngộ Sâm vào nhà.
Lúc này cậu mới để ý Cố Ngộ Sâm đang xách một túi lớn, bên trong đầy đủ nguyên liệu nấu ăn.
Tạ Diễm nhướng mày: “Anh định tự nấu à?”
Cố Ngộ Sâm đặt túi lên bàn bếp, lấy ra một túi bánh mì: “Em ăn tạm trước, anh vào bếp nấu cơm.”
Hình như anh thật sự định tự nấu.
Tạ Diễm háo hức, ăn xong bánh mì liền bám theo Cố Ngộ Sâm vào bếp. Nhưng bị anh đẩy ra với lý do: “Trong bếp có khói.”
Hai mươi phút sau, Cố Ngộ Sâm đã nấu hai món, còn một nồi sườn hầm trong nồi áp suất.
Tạ Diễm nhìn mâm cơm, bụng kêu réo. Nếm thử một miếng, cậu gật gù: “Không ngờ anh nấu ngon vậy, sau này cưới anh, chẳng phải hạnh phúc chết à?”
Ăn xong, bụng no căng, Tạ Diễm ngồi phịch xuống ghế, nhìn Cố Ngộ Sâm dọn dẹp.
Không biết động lực từ đâu, cậu đột nhiên nói: “Anh, thà chọn ngày không bằng đánh ngày. Kỳ nghỉ xong, mình đi đăng ký kết hôn luôn được không?”
Nói xong, Tạ Diễm lập tức hối hận. Mới yêu một tháng, sao có thể kết hôn?
Cậu đang lo lắng định nói lại, thì không để ý thấy Cố Ngộ Sâm suýt đánh rơi cả đống bát đũa.
Tạ Diễm ho nhẹ: “Anh… em vừa nãy…”
Cố Ngộ Sâm lập tức ngắt lời: “Được. Kỳ nghỉ xong, mình đi đăng ký liền.”
Giọng anh run run vì quá xúc động.
Lần này đến lượt Tạ Diễm sững sờ. Cậu không rút lại lời nói nữa.
Có lẽ không phải bốc đồng, cũng không phải nói đùa. Cố Ngộ Sâm đã chạm đến tận đáy lòng cậu, khiến cậu thật sự muốn sống cùng anh một cuộc đời ổn định.
Vậy thì làm đi. Có gì không tốt đâu?
—— Điều 3 trong cẩm nang yêu đương.
Muốn chiếm được trái tim ai, trước tiên phải chiếm được dạ dày họ.
Mục tiêu hôm nay: Nấu bữa ăn cho em ấy √
Ghi chú: @#%#¥&¥@%#…