Chương 65: Em muốn hôn anh

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 65: Em muốn hôn anh

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 65: Em muốn hôn anh
Sau khi Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh khai trương, toàn bộ tầng bảy trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Mười mấy lẵng hoa chúc mừng kia, sau khi được Tạ Diễm đồng ý, các đồng nghiệp mỗi người một bông chia nhau, bảo nhau sẽ phơi khô để giữ làm kỷ vật gia truyền.
Những dải ruy băng lụa rực rỡ trên các lẵng hoa thì được chị Trần đóng khung, treo ngay ngắn ở nơi dễ thấy nhất trong văn phòng tầng bảy.
Chị Trần bảo đó là niềm vinh dự của Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh, sau này sẽ được ghi vào sử sách của bộ phận. Tạ Diễm nghe xong chỉ biết cười trừ.
Chỉ là một bộ phận thôi, liệu có chép thành sử sách được không?
Mấy ngày sau, Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh trở thành điểm đến check-in nổi tiếng của công ty. Hàng ngày, nhân viên các bộ phận kéo nhau đến chụp ảnh sống ảo, rồi nhìn Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh với ánh mắt ghen tị.
Nhưng khi biết tiền lương của những người nơi đây, họ ngoài ngưỡng mộ còn chẳng còn chua xót gì nữa.
Bởi lẽ, chó và cá mắm vốn đã không cùng cảnh ngộ.
(*社畜 (Xã súc): Từ lóng chỉ người làm công ăn lương, hy sinh đời tư vì công ty. Ghép từ 社 (công ty) và 畜 (gia súc).*)
Những ngày náo nhiệt rồi cũng qua đi, mọi người trở lại cuộc sống thường ngày.
Thời gian này, Tạ Diễm khá bận rộn.
Buổi sáng, cậu học vẽ tranh với Lý Trạch Khâm. Cậu tự giao cho mình nhiệm vụ vẽ một bộ biểu tượng cảm xúc dành riêng cho Cố Ngộ Sâm. Phải nói là khá đơn giản, không cần kỹ năng hay kiến thức chuyên ngành quá cao.
Tạ Diễm nghiêm túc từng nét phác thảo hình ảnh mình tưởng tượng ra.
Thỉnh thoảng Lý Trạch Khâm quay sang góp ý, nhưng đa phần đều là Tạ Diễm tự mình hoàn thiện.
Lúc đầu vẽ ốc biển, không biết cậu vẽ ra hình gì, người ngoài nhìn vào tưởng cậu đang vẽ nhang muỗi.
May mà cậu cũng có chút năng khiếu, sau một hồi tập trung, cuối cùng cũng vẽ được một chú ốc biển chibi đáng yêu.
Tạ Diễm cầm máy tính bảng ngắm nghía tác phẩm của mình, tự khen một hồi rồi mới tìm Lý Trạch Khâm, đặt máy tính bảng trước mặt cậu ta: “Khâm Khâm, nhìn xem bức này tao vẽ đẹp không?”
Lý Trạch Khâm nghiêm túc đánh giá bức tranh.
Trên màn hình là vỏ ốc biển phiên bản chibi. Phần vỏ ốc tròn vo, tay chân được nhân hóa theo kiểu thon dài, tạo dáng ôm lấy vỏ ốc rất đáng yêu.
Nhìn qua vẫn còn chút vụng về non nớt, nhưng đối với người mới học như vậy đã là giỏi rồi.
Lý Trạch Khâm giơ ngón cái lên khen Tạ Diễm: “Vương Hỏa Hỏa giỏi quá, còn đẹp hơn tao nữa.”
Tạ Diễm định nói thêm, nhưng Lý Trạch Khâm đã khoe khoang: “Ba quả nhiên là thiên tài, không chỉ vẽ tranh giỏi mà dạy học cũng siêu lợi hại, đúng không con?”
Tạ Diễm liếc nhìn Lý Trạch Khâm: “Đó là do con trai của ba vốn dĩ là thiên tài rồi.”
Dù nói vậy nhưng Tạ Diễm vẫn rất vui khi được người có chuyên môn đánh giá cao. Nếu không phải vì bức tranh này là món quà bất ngờ tặng Cố Ngộ Sâm, lại chưa hoàn thành xong, cậu đã muốn gửi bức ảnh này cho Cố Ngộ Sâm ngay bây giờ.
Dĩ nhiên, bộ biểu tượng cảm xúc của ốc biển không thể chỉ có một cảm xúc. Tạ Diễm còn cần hoàn thiện các biểu cảm khác nữa.
Sau khi hỏi Lý Trạch Khâm về một số vấn đề chuyên môn, Tạ Diễm ôm máy tính bảng trở lại chỗ ngồi, tiếp tục vẽ biểu tượng cảm xúc ốc biển.
Có một thì sẽ có hai. Sau khi nắm được kỹ thuật vẽ ốc biển, Tạ Diễm có thể vẽ những hình ảnh ốc biển khác một cách nhẹ nhàng, càng vẽ càng thuận tay, càng lúc càng trơn tru.
Nhưng ốc biển chỉ là một phần của gói biểu tượng cảm xúc. Tạ Diễm còn muốn thêm một nhân vật khác cho Cố Ngộ Sâm, chính là cậu, một chú ốc mượn hồn.
So với ốc biển, ốc mượn hồn khó vẽ hơn rất nhiều, nhưng Tạ Diễm vẫn nghiêm túc làm việc này.
Mất hai ngày, cậu mới vẽ xong con ốc mượn hồn đầu tiên.
Chú ốc mượn hồn cậu vẽ có cặp càng to với đôi mắt tròn xoe, thân hình mũm mĩm và đôi chân thon dài trông rất ngộ nghĩnh. Thoạt nhìn có thể trông hơi xấu, nhưng nhìn lâu lại thấy nó rất dễ thương.
Đây là chú cua mà Tạ Diễm đã dốc hết sức để vẽ.
Khi vẽ con ốc này, Lý Trạch Khâm hoàn toàn không hỗ trợ, tất cả đều do Tạ Diễm tự mình vừa xem hình mẫu vừa mày mò vẽ ra bản chibi. Giống thật chừng ba bốn phần, nhưng vẫn khiến Lý Trạch Khâm cực kỳ bất ngờ.
Nhìn bản hoàn chỉnh của ốc mượn hồn, Lý Trạch Khâm không thể không khen Tạ Diễm: “Được đấy Vương Hỏa Hỏa, không ngờ mày lại có tài hội họa như thế!”
Vương Hỏa Hỏa nhếch đuôi lông mày, kiêu ngạo ra mặt: “Dĩ nhiên, tao là ai chứ? Chẳng qua là tao có muốn học hay không thôi, chứ đối với tao là chuyện nhỏ.”
Lý Trạch Khâm cũng đã nhận ra, chỉ cần đưa cho Vương Hỏa Hỏa một hộp màu là cậu có thể mở được cả một xưởng nhuộm.
Lý Trạch Khâm không thể không thừa nhận, dù bộ biểu tượng cảm xúc này so với người chuyên nghiệp quả thật kém xa, nhưng tác phẩm của Tạ Diễm rất có nét riêng, không hề có cảm giác của một người mới học. Có thể thấy Tạ Diễm đã đặt rất nhiều tâm tư vào tác phẩm này.
Tạ Diễm mất gần mười ngày để vẽ xong bộ biểu tượng cảm xúc.
Nếu biểu tượng cảm xúc của người khác có tới mười đến mười hai cái, thì của Tạ Diễm chỉ có năm cái. Không phải cậu không muốn vẽ nhiều, mà trình độ cậu chỉ ở mức này. Dù có muốn cũng không thể vẽ ra thêm những tấm khiến bản thân hài lòng.
Vì vậy cậu quyết định chọn ra năm biểu tượng cảm xúc thấy hài lòng nhất, ngắm nghía một lúc rồi gửi cho Cố Ngộ Sâm.
Vương Hỏa Hỏa: Vương Hỏa Hỏa vừa chia sẻ cho bạn một bộ biểu tượng cảm xúc [Ốc biển và ốc mượn hồn].
Vương Hỏa Hỏa: Tiên sinh Cố thân mến, trọn bộ biểu cảm độc quyền vừa gửi đến anh, xin anh hãy nhận lấy.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc thăm dò.JPG
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc mong chờ.JPG
Sau khi gửi bộ biểu cảm cho Ngộ Sâm, cậu nôn nóng chờ phản hồi, cảm giác này giống như lần đầu tiên đi thi mà được điểm tuyệt đối, mang bài thi về cho cha mẹ, chờ đợi lời khen thưởng.
Cố Ngộ Sâm đã cài đặt âm thanh thông báo đặc biệt cho Tạ Diễm. Chỉ cần điện thoại ở gần bên người, anh sẽ lập tức biết được Tạ Diễm vừa gửi tin nhắn tới.
Lúc này anh đang xử lý văn kiện, nghe được âm thanh thông báo, biết là Tạ Diễm gửi đến, lập tức mở Wechat ra kiểm tra tin nhắn.
Thấy Tạ Diễm gửi cho anh một bộ biểu tượng cảm xúc, Cố Ngộ Sâm bấm mở ngay.
Năm hình ảnh biểu tượng cảm xúc xuất hiện trước màn hình của Cố Ngộ Sâm, lần lượt là: [ôm một cái.JPG], [về nhà.JPG], [hôn hôn.JPG], [nhào đến.JPG] và [chụt chụt.JPG].
Năm biểu tượng cảm xúc đều thể hiện những hành động thân mật giữa ốc biển và ốc mượn hồn, từ ôm ấp, hôn hít đến về nhà, chỉ nhìn thôi cũng thấy ngọt ngào.
Ánh mắt Cố Ngộ Sâm chăm chú nhìn vào biểu tượng cảm xúc về nhà.
Chú ốc mượn hồn trong hình vẫy chiếc càng lớn, từng chút từng chút rút dần dần vào trong vỏ ốc biển, cuối cùng được vỏ ốc bao trọn vào lòng.
Cố Ngộ Sâm nhìn ra được tâm ý của Tạ Diễm qua biểu tượng cảm xúc này.
Ốc biển và ốc mượn hồn.
Chính là Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm.
Nơi nào có Cố Ngộ Sâm, nơi đó chính là nhà của Tạ Diễm.
Khóe miệng Cố Ngộ Sâm không khỏi nhếch lên, ánh mắt nhìn các biểu tượng cảm xúc cũng trở nên dịu dàng.
Trong lúc Cố Ngộ Sâm đang xem các biểu tượng cảm xúc, Tạ Diễm lại gửi tin nhắn tới cho anh.
Mặt trời nhỏ của tôi: Tiên sinh Cố thân mến, anh có hài lòng với gói biểu tượng cảm xúc này không? Là Vương Hỏa Hỏa tôi đã vì anh mà đích thân vẽ đó.
Nhìn dòng tin nhắn này, Cố Ngộ Sâm chỉ cảm thấy trái tim của mình như bị ai đó đánh trúng, truyền đến một trận rung động kịch liệt.
Trong đầu hiện ra bộ dạng Tạ Diễm đang cầm điện thoại gấp gáp chờ anh phản hồi.
Cố Ngộ Sâm lập tức tải toàn bộ biểu tượng về máy, trả lời Tạ Diễm.
Cố Ngộ Sâm: Hôn hôn.JPG
Cố Ngộ Sâm: Nhào lên.JPG
Cố Ngộ Sâm: Anh rất thích.
Thật ra chỉ hai từ rất thích này còn chưa đủ để diễn tả tình cảm của anh với bộ biểu cảm này.
Cố Ngộ Sâm nghĩ nghĩ, nhanh như chớp đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Trong thang máy, anh gửi một biểu tượng cảm xúc cho Giang Dư.
Cố Ngộ Sâm: [về nhà.JPG].
Giang Dư nhìn tin nhắn mình vừa nhận được, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.
Không có việc gì mà Cố Ngộ Sâm lại tự nhiên gửi cho cậu ta một biểu tượng cảm xúc? Thật không giống với tính cách của Cố Ngộ Sâm chút nào.
Giang Phong Ngư Hỏa: ???
Cố Ngộ Sâm: Diễm Diễm nhà tôi vẽ đấy.
Giang Phong Ngư Hỏa: …
Đây là đang cố tình phát cơm chó trước mặt cậu ta à? Tại sao không gửi vào nhóm? Tại sao chỉ gửi riêng cho cậu ta? Cậu ta đã làm cái gì sai?
Cố Ngộ Sâm lại gửi một tin nhắn khác.
Cố Ngộ Sâm: Tôi muốn ông thiết kế hình ảnh biểu tượng cảm xúc kia thành khuyên tai.
Lỗ bấm tai của Tạ Diễm đã hồi phục rồi, không còn bị nhiễm trùng nữa. Trước đó Cố Ngộ Sâm định mua cho Tạ Diễm mấy cái khuyên tai, nhưng chưa biết mẫu nào, chính những biểu tượng cảm xúc của Tạ Diễm đã gợi ý cho anh.
Nhà của Giang Dư làm về trang sức, chiếc nhẫn lần trước Cố Ngộ Sâm đặt là của nhà cậu ta.
Dù đã hiểu được mục đích của Cố Ngộ Sâm, nhưng Giang Dư vẫn ngoan cố tin rằng Cố Ngộ Sâm đang muốn khoe tình cảm của anh qua tin nhắn kia.
Cậu ta nhìn biểu tượng cảm xúc xấu xấu mà dễ thương trên màn hình điện thoại, đá đổ bát cơm chó mà Cố Ngộ Sâm gửi, sau đó dùng giọng điệu công việc trả lời.
Giang Phong Ngư Hỏa: Được, tôi sẽ lập tức liên hệ người thiết kế.
Giang Phong Ngư Hỏa: Khi nào thì ông cần?
Cố Ngộ Sâm: Trước sinh nhật tôi.
Giang Phong Như Hỏa: Ông chắc chứ? Còn chưa đầy một tuần nữa.
Cố Ngộ Sâm: Tôi trả thêm tiền.
Cố Ngộ Sâm: Tôi không thiếu tiền.
Giang Phong Như Hỏa: …
Chậc chậc, thế giới đang bị làm sao vậy? Vậy mà lại có một ngày cậu ta nghe được câu “Tôi không thiếu tiền.” từ miệng Cố Ngộ Sâm. Đây có phải là Grandet trong giới đầu tư mà cậu ta biết không?
Xét thấy hiếm khi Cố Ngộ Sâm có một lần hào phòng như vậy, dù đơn hàng có khó khăn đến đâu Giang Dư cũng đồng ý.
Giang Phong Như Hỏa: Ok
Giang Phong Như Hỏa: Nhất định sẽ hoàn thành trước sinh nhật của ông.
***
Sau khi gửi bộ biểu tượng cảm xúc cho Cố Ngộ Sâm, Tạ Diễm vẫn luôn thấp thỏm chờ anh phản hồi.
Đợi đến khi có tin nhắn phản hồi, kết quả chỉ là gửi lại hai biểu tượng cảm xúc cùng một câu “Anh rất thích”, rõ ràng đây chỉ là câu bình luận bình thường, nhưng Tạ Diễm cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Hơn mười phút sau đó, Tạ Diễm thường xem đi xem lại điện thoại, nhiều lần do dự định gửi thêm một tin nhắn nữa, nhưng tin nhắn cứ viết xong lại xóa.
Vài lần như thế, Tạ Diễm không khỏi có chút nhụt chí.
Chẳng lẽ do vẽ quá xấu nên Cố Ngộ Sâm không thích?
Cho nên thái độ của anh mới lạnh nhạt như vậy?
Tạ Diễm nằm bò trên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Có lẽ điện thoại cảm nhận được dòng suy nghĩ mãnh liệt của Tạ Diễm, tiếng chuông vang lên.
Là Cố Ngộ Sâm gọi đến.
Tạ Diễm nhanh chóng nghe điện thoại: “Anh ơi…”
Cậu không phát hiện ra trong giọng nói của mình mang theo sự buồn tủi.
Giọng nói của Cố Ngộ Sâm từ từ truyền tới: “Anh đang đợi ở dưới công ty của em.”
Tạ Diễm không kịp nói gì, chân đã tự động chạy ra khỏi văn phòng.
Hai phút sau, cậu xuống dưới lầu, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Cố Ngộ Sâm đang ở trong đại sảnh. Cậu lập tức chạy tới, ngẩng đầu nhìn anh, mắt lấp lánh: “Anh, sao anh lại tới đây?”
Giây tiếp theo, cổ tay của cậu bị Cố Ngộ Sâm nắm lấy, kéo cậu đi vào lối cầu thang bộ.
Tạ Diễm không kịp phản ứng đã bị Cố Ngộ Sâm đẩy đến vách tường, cằm bị ngón tay thon dài của anh nắm chặt, nụ hôn nồng cháy ấn xuống.
“Anh muốn hôn em, nên anh tới đây.”
Sau khi dứt ra khỏi nụ hôn, Tạ Diễm nhận được đáp án trong trong cơn mơ màng.
Cố Ngộ Sâm lại nhẹ nhàng hôn lên môi Tạ Diễm một lần nữa: “Cảm ơn biểu tượng cảm xúc của tiên sinh Tạ, tôi thực sự rất thích.”
Những mất mát buồn tủi trước đó lập tức biến mất, chỉ còn lại vị ngọt lan tỏa trong lòng.
____
[kịch nhỏ]
Đêm đó, Cố Ngộ Sâm gửi tin nhắn Wechat cho Tạ Tấn.
Cố Ngộ Sâm: Về nhà.JPG
Cố Ngộ Sâm: Biểu tượng cảm xúc của tôi đấy, đáng yêu đúng không?
Tạ Tấn: Cái này á?
Cố Ngộ Sâm: Diễm Diễm đích thân vẽ cho tôi đấy.