Chương 78: Anh Là Ánh Sáng Và Hy Vọng Của Em

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 78: Anh Là Ánh Sáng Và Hy Vọng Của Em

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 78. Anh Là Ánh Sáng Và Hy Vọng Của Em
Tạ Diễm đang đánh răng trong phòng tắm, đầu óc còn mơ màng vì vừa ngủ dậy cũng dần tỉnh táo trở lại.
Cậu lần lượt nhẩm lại mọi chuyện từ tối hôm qua đến giờ, càng nghĩ càng chắc chắn rằng Cố Ngộ Sâm cố tình.
Cố tình “hành hạ” cậu để sáng nay cậu không dậy nổi.
Chỉ như vậy, Cố Ngộ Sâm mới có cớ đưa Tạ Tấn đi sân bay mà không cần báo trước.
Nhưng tại sao Cố Ngộ Sâm lại làm vậy?
Tạ Diễm vừa rửa mặt vừa suy nghĩ miệt mài, mãi đến khi xuống lầu vẫn chưa tìm được câu trả lời.
Nhưng Tạ Diễm không phải kiểu người thích tự dày vò bản thân. Không nghĩ ra thì thôi, cậu dứt khoát không nghĩ nữa. Nếu Cố Ngộ Sâm không nói, chắc chắn là có lý do riêng. Cậu tin Cố Ngộ Sâm.
Dù vậy…
Trong lòng Tạ Diễm thầm nghĩ, tuy cậu sẽ không hỏi, nhưng cậu muốn Cố Ngộ Sâm biết một điều — cậu đang giận!
Vương Hỏa Hỏa mà tức giận, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng!
***
Chập tối, Cố Ngộ Sâm mới về nhà. Không biết có phải vì áy náy hay không, anh còn mua một chiếc bánh ngọt để bù đắp cho Tạ Diễm.
Tạ Diễm lập tức bị chiếc bánh ngọt chinh phục. Vừa ăn, cậu vừa quyết định nể mặt bánh, tạm thời bỏ qua chuyện sáng nay cho Cố Ngộ Sâm.
Ban đầu thì định vậy thật, nhưng đến tối, Tạ Diễm cảm thấy nếu tha thứ dễ dàng quá thì không ổn. Nhất định phải cho Cố Ngộ Sâm biết tay Vương Hỏa Hỏa, để xem lần sau anh dám làm vậy nữa không!
Thế là Tạ Diễm tống Cố Ngộ Sâm ra phòng khách ngủ.
Tối qua hành hạ cậu cả đêm, hôm nay phải tách ra, để Cố Ngộ Sâm tỉnh táo lại, đồng thời cũng dựng uy nghiêm cho Tạ Diễm.
Lúc này, Cố Ngộ Sâm mới nhận ra có lẽ Tạ Diễm đã hiểu ra điều gì đó, nên mới trừng phạt anh theo cách này.
Anh không biện minh, chỉ hôn nhẹ Tạ Diễm một cái rồi thật sự đi ra phòng khách ngủ.
Đến lượt Tạ Diễm bối rối.
Đi thật à?
Sao không giải thích một lời?
Cậu đâu phải người khó chiều, chỉ cần Cố Ngộ Sâm nói dịu dàng vài câu, chẳng lẽ cậu nỡ đuổi anh ra ngoài?
Nhưng lời đã nói thì không thể rút lại. Tạ Diễm lủi đầu vào chăn, hừ một tiếng nặng nề — không rõ hừ cho ai nghe.
Cố Ngộ Sâm ở ngoài nghe thấy, không nhịn được bật cười.
Chuyện cãi vã không to nhưng cũng chẳng nhỏ, khiến cha mẹ Cố ở tầng dưới nghe thấy.
Cha Cố lo lắng, đẩy mẹ Cố: “Hay là bà sang xem thử tình hình?”
Mẹ Cố bình tĩnh, không nóng vội như chồng: “Không sao đâu, ông đừng lo. Qua đó chỉ làm Diễm ngượng thêm thôi.”
“Mỗi người một phòng, chẳng lẽ không có chuyện gì sao?” Cha Cố không tin.
Mẹ Cố cười: “Thế thì tôi cá với ông, tôi cá là trễ nhất sáng mai, tụi nhỏ sẽ làm lành.”
“Tôi không cá với bà.” Cha Cố dịch người lại gần: “Chưa bao giờ tôi thắng được bà.”
Ý là tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của vợ.
Mẹ Cố cười, rúc vào ngực chồng. Đâu phải ông không thắng được bà, chỉ là từ trước tới nay, ông luôn nhường bà mà thôi.
Quả thật mẹ Cố đã đoán đúng. Không cần chờ đến sáng mai, chỉ vài chục phút sau, Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm đã nhanh chóng làm lành.
Cố Ngộ Sâm vừa ra phòng khách chưa lâu, Tạ Diễm trên giường lăn qua lộn lại, chẳng buồn nghịch điện thoại cũng chẳng muốn xem video.
Nằm trong vòng tay Cố Ngộ Sâm đã thành thói quen. Giờ anh không ở đây, Tạ Diễm thấy lòng trống rỗng, nằm kiểu nào cũng không thoải mái.
Nhưng chính cậu là người đuổi anh đi. Giờ kêu anh quay lại, cậu biết giấu mặt vào đâu?
Hơn mười phút sau,
Tạ Diễm cầm điện thoại, mở khung chat với Cố Ngộ Sâm.
Nhìn ảnh đại diện của anh hồi lâu, cậu bực bội chọc chọc vài cái.
Cậu thở dài, đưa ngón tay vào ô soạn tin, định kêu Cố Ngộ Sâm quay lại.
Giữ sĩ diện làm gì? Sĩ diện có ăn được không? Làm sao quan trọng bằng Cố Ngộ Sâm được?
Cậu gõ: “Thôi được rồi, tha cho anh, vào phòng ngủ đi.”
Tin vừa soạn xong, chuẩn bị gửi — thì cửa phòng gõ hai tiếng.
Giọng quen thuộc vang lên:
Cố Ngộ Sâm: “Diễm Diễm, anh vào ngủ với em được không?”
Phản xạ đầu tiên của Tạ Diễm là bật dậy mở cửa. Nhưng chân vừa chạm đất, cậu lại dừng lại, tự nhủ phải làm giá một chút.
Tạ Diễm ngồi lại trên giường, định xóa tin nhắn — không ngờ tay quá nhanh, “phụp” một cái, tin đã gửi đi.
Vương Hỏa Hỏa: Thôi được rồi, tha cho anh, vào phòng ngủ đi.
Tạ Diễm: …
Tay ơi là tay, sao mày nhanh vậy? Đã nói là phải kiêu ngạo mà?
Cố Ngộ Sâm đứng ngoài nhận được tin nhắn. Thời gian gửi chỉ sau tiếng gõ cửa vài giây. Nói cách khác, dù anh không quay lại, Tạ Diễm cũng sẽ chủ động gọi anh vào.
Nhưng đây là việc hệ trọng. Anh buộc phải giả vờ không biết.
Phải để Tạ Diễm cảm thấy — anh gõ cửa trước, cậu mới tha thứ.
Trong lòng Cố Ngộ Sâm đã tính toán kỹ, vừa trả lời tin nhắn, vừa đứng ngoài cửa hỏi: “Vậy Diễm Diễm, anh vào nhé?”
Cố Ngộ Sâm: Nhào lên.JPG
Cố Ngộ Sâm: Tạ thần ban ân.JPG
Coi như anh xuống nước, xây một cái thang cho Tạ Diễm, cậu cứ cố mà leo xuống đi.
Tạ Diễm quay về phía cửa, nói lớn: “Em tha cho anh rồi, vào đi.”
Cửa mở, Cố Ngộ Sâm mặc đồ ngủ bước vào.
Vừa vào, anh ngồi xuống bên cạnh Tạ Diễm, vòng tay ôm vai cậu, thành khẩn nhận lỗi: “Diễm Diễm, anh sai rồi.”
Tạ Diễm cố kìm nén khóe môi đang muốn cười, cố làm mặt lạnh, nghiêm nghị hỏi: “Sai ở đâu?”
“Anh không nên biết em sáng mai phải dậy sớm ra ngoài mà vẫn cố tình hành hạ em, khiến em không dậy nổi.” Cố Ngộ Sâm nắm chắc điểm mấu chốt.
Dù vậy, anh vẫn không tiết lộ lý do thật.
Tạ Diễm nhìn chằm chằm Cố Ngộ Sâm hồi lâu. Khi Cố Ngộ Sâm tưởng cậu sẽ truy hỏi, Tạ Diễm bỗng chồm tới, hôn lên má anh một cái.
Tạ Diễm: “Tặng anh phần thưởng vì dám nhận sai.”
Chuyện cứ thế trôi qua.
Đêm đó, họ không làm gì cả. Tạ Diễm trở lại vòng tay quen thuộc, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một đêm yên bình, không mộng không mộng.
Sáng hôm sau, cha Cố thấy Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm lại dính nhau như keo, liền giơ ngón tay cái về phía mẹ Cố.
Mẹ Cố đúng là nhìn xa trông rộng.
Cãi nhau giữa đôi chồng chồng? Có lẽ chẳng phải cãi nhau, mà là tình thú mà thôi.
May mà hôm qua mẹ Cố kiên quyết không vào can thiệp, nếu không lại càng rối thêm.
***
Lý Trạch Khâm và An Viễn Hề ở lại thôn thêm ba ngày, sáng ngày mùng năm sẽ cùng đội chữa bệnh từ thiện quay về thành phố K. Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm thì ở lại thêm vài ngày nữa, đến cuối kỳ nghỉ mới về.
Chớp mắt, tám ngày nghỉ lễ Quốc Khánh đã trôi qua.
Cố Ngộ Sâm trở lại làm việc, còn Tạ Diễm mỗi ngày đều dành thời gian đến lớp học vẽ.
Dù chỉ xem đó là sở thích, nhưng một khi đã quyết tâm theo đuổi, Tạ Diễm không học theo kiểu hời hợt.
Hằng ngày, cậu đi học đúng giờ, chăm chú nghe giảng, ghi nhớ kiến thức, hoàn thành bài tập và kiên trì luyện tập.
Lớp học của Tạ Diễm cách bất động sản Hành Đông khá xa, nhưng lại gần tòa nhà YC, chỉ cần đi bộ khoảng mười phút.
Vì vậy, mỗi ngày Tạ Diễm đều ở phòng vẽ chờ Cố Ngộ Sâm sắp tan làm, sau đó thu dọn đồ, đến công ty đón anh.
Lớp học ít học viên, đa số đều như Tạ Diễm — có công việc ổn định, học vẽ để giải trí.
Giáo viên hiểu tâm lý học viên nên không quá khắt khe, không khí lớp rất thoải mái.
Hôm nay buổi học kết thúc, Tạ Diễm xem đồng hồ, thấy còn một tiếng nữa Cố Ngộ Sâm mới tan ca. Thấy các bạn học đã về hết, cậu quyết định ở lại đợi.
Tạ Diễm lấy ra một tấm canvas, bắt đầu suy nghĩ vẽ gì.
Khi thoát khỏi dòng suy nghĩ, trên tấm vải đã hiện rõ đường nét phác thảo một gương mặt quen thuộc.
Người khác có thể không nhận ra, nhưng Tạ Diễm biết rõ — đó là Cố Ngộ Sâm.
Với trình độ hiện tại, cậu chưa thể vẽ chân dung, nhưng đã phác họa được đường nét của anh, vậy thì cậu sẽ cố gắng hoàn thiện bức tranh này.
Còn đẹp hay xấu?
Tạ Diễm cười thầm. Khi bức tranh hoàn thành, cậu sẽ đưa cho Cố Ngộ Sâm xem — xem anh dám chê hay không.
Cậu bắt đầu vẽ nghiêm túc, nhập tâm đến mức quên cả thời gian, không hề hay biết có người đã bước vào.
Cho đến khi Tạ Diễm dừng cọ, giọng nói mới vang lên:
“Vẽ xong rồi à?”
Tạ Diễm ngẩng đầu, thấy một chàng trai tóc dài đứng trước mặt.
Hóa ra là thầy giáo dạy vẽ của cậu — Tương Bồi Khởi, người sáng lập lớp học này. Trước đây, thầy từng là giảng viên chuyên ngành tranh sơn dầu tại Học viện Nghệ thuật thành phố K.
Tương Bồi Khởi đúng chuẩn mẫu người nghệ sĩ trong mắt mọi người.
Tóc dài, khi vẽ thường buộc đuôi ngựa đơn giản, lúc rảnh rỗi thì để xõa rối tung.
Dù tên là Bồi Khởi, nhưng thân hình gầy guộc, mặc gì cũng thấy rộng thùng thình. Khuôn mặt nếu nhìn riêng từng nét thì bình thường, nhưng tổng thể lại toát lên vẻ độc đáo, dễ gây thiện cảm.
Tương Bồi Khởi bước lại gần: “Tôi xem tranh của em được không?”
Tạ Diễm gật đầu: “Dạ, mời thầy.”
Vì vẽ về Cố Ngộ Sâm, nên trong lúc vẽ, Tạ Diễm cảm thấy sảng khoái, vui vẻ lạ thường. Bút vẽ như được thần trợ, thành phẩm khiến cậu rất hài lòng.
Nên khi thầy muốn xem, Tạ Diễm lập tức đồng ý — như học sinh đạt điểm cao, nóng lòng muốn được thầy khen.
Tương Bồi Khởi chậm rãi tiến lại, chăm chú nhìn bức tranh.
Tạ Diễm đứng cạnh, giải thích: “Thầy, trước đây thầy từng nói em vẽ chưa giỏi, nhưng quý ở chỗ tranh có ánh sáng, có thể nhìn thấy hy vọng…”
Ánh mắt Tạ Diễm dừng lại trên bức tranh: “Anh ấy — chính là ánh sáng và hy vọng của em.”
Tương Bồi Khởi gật đầu: “Có tiến bộ.”
Rồi lập tức chê: “Nên em vẽ ánh sáng của em như thế này à? Ánh sáng bóng đèn sợi đốt hay ánh nến? Những lúc thầy giảng về ánh sáng, em đi đâu vậy hả?”
Tạ Diễm: “…”
Em nói cảm xúc, thầy nói kỹ thuật! Không thể nói chuyện nghiêm túc một lần sao thầy!
______
Tác giả có lời muốn nói:
[Kịch nhỏ]
Sáng hôm sau, sau khi Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm ngủ riêng phòng.
Tạ Diễm tỉnh dậy, phát hiện dưới gối có một tờ giấy.
Trên giấy viết: “Giấy cam đoan”.
Thái độ nhận lỗi của Cố Ngộ Sâm rất thành khẩn, viết kín một tờ A4, chỉ đến cuối cùng mới thêm một dòng cầu xin nhỏ:
“Diễm Diễm, xin em đừng chia phòng ngủ nữa.”