Chương 80: Bệnh viện dành cho nam giới nổi tiếng ư?

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 80: Bệnh viện dành cho nam giới nổi tiếng ư?

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 80. Giờ đây cậu ta nằm trong bệnh viện chuyên nam khoa danh tiếng phải không?
Kỳ nghỉ Quốc Khánh vừa kết thúc chưa lâu, những cơn mưa nhỏ đã bắt đầu rơi liên hồi, không khí trở nên se lạnh hơn bao giờ hết.
Lại thêm một mùa mặc áo quần hỗn độn.
Có người mặc áo ngắn, dù nhiệt độ đã hạ xuống nhưng đối với họ chẳng hề hấn gì. Có người lại quấn mình kín mít, như thể mùa đông đã đến từ lâu.
Tạ Diễm thuộc nhóm người thứ hai, cậu vốn sợ lạnh vô cùng.
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu vừa rơi xuống, Tạ Diễm đã khoác thêm cho mình một lớp áo ấm, trông thật lạc lõng giữa những đồng nghiệp đang mặc áo cộc tay.
Dù Tạ Diễm đã mặc thêm lớp áo khoác bên ngoài để chống chọi với thời tiết thất thường, nhưng ở thành phố K lúc nóng lúc lạnh, cậu vẫn không thoát khỏi cảnh bị cảm cúm.
Chuyện này đối với Tạ Diễm cũng đã quen. Mỗi năm vào mùa này, cậu đều bị cảm cúm hành hạ.
Dù đã sống ở thành phố K sáu bảy năm, nhưng cậu vẫn không thể thích nghi được với cái khí hậu thất thường, lúc mưa lúc nắng, nóng rồi lạnh của nơi này.
Hôm qua trời mưa, không khí lạnh lẽo. Đến hôm sau trời quang mây tạnh, lại nóng bức. Thời tiết biến đổi khôn lường như vậy khiến Tạ Diễm khó lòng phòng bị, vẫn bị nhiễm bệnh.
Sức khỏe của Tạ Diễm khá tốt, bình thường ít khi bị cảm vặt, nhưng mỗi khi vào mùa này là bị cảm nặng, giống như khí bệnh tích tụ suốt một năm, gặp điều kiện thuận lợi liền bộc phát. Vì thế, mỗi lần bị bệnh là lần bị nặng.
Sáng nay, khi vẫn còn chìm trong giấc ngủ, Tạ Diễm bỗng cảm thấy người mình lâng lâng, muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu, không tài nào mở được. Tay chân như bị trói chặt bằng chì, nặng nề đến mức không cử động nổi.
Toàn thân nóng hừng hực, đầu như bị nung nóng, động đậy một chút là đau nhức khôn tả.
Tạ Diễm cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đến khi trên trán cậu được dán một thứ mát lạnh, cậu mới thấy dễ chịu hơn chút.
Trong cơn mê màng, cậu mở mắt, bắt gặp khuôn mặt đầy lo lắng của Cố Ngộ Sâm.
“Diễm Diễm.” Cố Ngộ Sâm gọi cậu: “Tỉnh rồi à? Cậu thấy thế nào?”
“Anh…” Vừa mở miệng, Tạ Diễm đã thấy hai cánh môi dính chặt vào nhau, cổ họng ngứa ngáy kinh khủng, khiến việc nói chuyện càng thêm khó nhọc.
Cố Ngộ Sâm đỡ Tạ Diễm dậy, đưa thuốc hạ sốt đã chuẩn bị sẵn cho cậu uống.
Dòng nước ấm chảy xuống cổ họng khô khan, ngứa ngáy tức thì được xoa dịu.
Tạ Diễm dựa vào người Cố Ngộ Sâm, cọ vào cổ anh: “Em khó chịu quá.”
“Em bị sốt rồi.” Cố Ngộ Sâm sờ mặt Tạ Diễm, trên tay cảm nhận được hơi nóng hổi. Tạ Diễm bị sốt rất nặng.
Giọng Cố Ngộ Sâm trầm thấp, đầy lo lắng: “Anh đưa em đi bệnh viện.”
Anh đang ngủ thì bị hơi nóng làm tỉnh giấc, người nóng như lửa, lông mày nhíu chặt, mặt đỏ bừng, đôi môi tái nhợt.
Cố Ngộ Sâm cúi đầu, dùng trán dán lên trán Tạ Diễm, cảm nhận nhiệt độ nóng bừng truyền tới, anh lập tức bật dậy, lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể cậu.
39 độ 3, sốt cao.
Trong nhà luôn sẵn thuốc men, Cố Ngộ Sâm vội vàng lấy miếng dán lạnh cùng thuốc hạ sốt, gọi Tạ Diễm dậy uống thuốc.
Sau khi giúp Tạ Diễm uống thuốc xong, anh định đi chuẩn bị quần áo cho cậu thay rồi dẫn đến bệnh viện.
Nhưng vừa mới đứng dậy, vạt áo đã bị Tạ Diễm nắm chặt: “Anh ơi, em không đi bệnh viện đâu.”
Tạ Diễm sụt sịt mũi, vì bệnh nên nước mắt sinh lý trào ra không ngừng. Lúc này cậu mở to đôi mắt, nước mắt lưng tròng vô cùng tội nghiệp nhìn chằm chằm Cố Ngộ Sâm, giọng nói đầy giọng mũi, nghe như sắp khóc, vô cùng đáng thương.
Cố Ngộ Sâm chỉ thấy được vẻ mặt này của Tạ Diễm khi này nọ, nhưng giờ nhìn thấy, lòng anh đau như cắt. Anh ngồi lại trên giường, nhẹ giọng dỗ dành cậu: “Nhưng em bị bệnh rồi, không đi bệnh viện sẽ khiến bệnh trở nặng.”
Tạ Diễm khi bị bệnh giống như một đứa trẻ ương bướng, nhất quyết không chịu đi bệnh viện dù có năn nỉ thế nào.
Cậu nhào tới ôm chặt thắt lưng Cố Ngộ Sâm, vùi mặt vào đùi anh, ngang ngược nói: “Em không đi bệnh viện đâu! Bị bệnh thì cứ uống thuốc là khỏi thôi.”
Cố Ngộ Sâm biết Tạ Diễm có phần kháng cự bệnh viện, nên nhẹ nhàng vỗ vỗ cái ót cậu, thuận theo ý cậu: “Được rồi, chúng ta không đi bệnh viện nữa.”
Tạ Diễm nghe vậy mới buông Cố Ngộ Sâm ra, ngoan ngoãn nằm trên giường, nhưng cặp mắt vẫn mở to không chớp nhìn chằm chằm Cố Ngộ Sâm.
Hơn thế nữa, tay cậu vẫn nắm chặt vạt áo Cố Ngộ Sâm, như sợ anh sẽ rời đi.
Cố Ngộ Sâm hiểu rõ tâm tư cậu, anh cởi dép lên giường nằm, ôm Tạ Diễm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Anh sẽ không đi đâu, hôm nay anh ở nhà với em.”
“Ừm.” Tạ Diễm đáp bằng giọng mũi.
Lời hứa của Cố Ngộ Sâm khiến cậu yên tâm, bàn tay đang nắm chặt vạt áo của anh đổi thành vòng tay ôm eo anh, ngoan ngoãn gối đầu lên ngực Cố Ngộ Sâm.
Cố Ngộ Sâm nhẹ nhàng vỗ lưng Tạ Diễm, ngân nga giai điệu không lời, hết sức kiên nhẫn vỗ về cậu.
Thuốc cảm phát huy tác dụng nhanh chóng, Tạ Diễm lại thiếp đi trong lòng Cố Ngộ Sâm. Dù đang ngủ, đôi mày cậu vẫn nhíu chặt lại.
Cố Ngộ Sâm nhẹ nhàng vuốt đôi lông mày nhăn nhúm của Tạ Diễm, đợi cậu ngủ say mới cẩn thận rút cánh tay gối đầu ra, sau đó rời xuống giường.
Chờ đến khi rời phòng ngủ, khẽ đóng cửa lại, Cố Ngộ Sâm mới lấy điện thoại gọi cho bác sĩ Tổ.
Bác sĩ Tổ có thể nói là bác sĩ riêng của gia đình Cố, thường phụ trách chăm sóc sức khỏe cho ông bà nội Cố. Trước đây theo ông nội Cố về quê sinh sống, mở phòng khám trong thôn.
Gần đây, ông lên thành phố K vì cháu dâu sắp sinh. Ông nội Cố thấy bác sĩ Tổ rất lo lắng cho cháu gái, nên đã “đuổi” ông về thành phố K để thuận tiện chăm sóc cháu gái một thời gian.
Cố Ngộ Sâm gọi điện kể về tình hình hiện tại của mình, bác sĩ Tổ lập tức đồng ý đến nhà ngay.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Cố Ngộ Sâm quay vào phòng ngủ nhìn thoáng qua Tạ Diễm, thấy cậu vẫn ngủ, nhưng trên đầu ướt đẫm mồ hôi, anh vào phòng tắm lấy khăn mặt ân cần lau khô mồ hôi cho cậu.
Động tác của Cố Ngộ Sâm rất cẩn thận, sợ làm đau Tạ Diễm.
Sau khi xong xuôi, anh xuống bếp nấu cháo, chờ Tạ Diễm tỉnh dậy nhất định sẽ thấy đói.
Hai mươi mấy phút sau, bác sĩ Tổ đến.
Cố Ngộ Sâm chưa kịp mời bác sĩ Tổ vào phòng ngủ xem tình trạng của Tạ Diễm thì cửa phòng đã mở tung ra.
Tạ Diễm mặc bộ đồ ngủ hốt hả chạy ra ngoài, vì quá gấp nên chưa kịp đi dép, chân trần, tóc tai rối tung.
Vừa chạy vừa gọi tên Cố Ngộ Sâm.
Khi nghe được, Cố Ngộ Sâm cúi đầu xin lỗi bác sĩ Tổ, sau đó lập tức chạy chậm về phía Tạ Diễm.
“Diễm Diễm, anh đây.”
Tạ Diễm nhìn thấy Cố Ngộ Sâm, thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Diễm bị bệnh đặc biệt dính người, hận không thể tận dụng từng phút từng giây bên Cố Ngộ Sâm, nên khi tỉnh dậy không thấy anh, cậu thật sự hoảng loạn.
Giờ đây nhìn thấy Cố Ngộ Sâm, cậu lập tức nhảy bổ vào lòng anh: “Em còn tưởng anh biến mất rồi.”
Cố Ngộ Sâm bế Tạ Diễm lên, hai tay nâng chân cậu, ôm cậu trở về phòng, vừa đi vừa dỗ dành: “Sao anh lại biến mất được? Đói bụng chưa? Anh đã nấu cháo cho em rồi, ăn một chút nhé?”
“Không muốn ăn đâu.” Tạ Diễm chôn đầu vào cổ Cố Ngộ Sâm, giọng rầu rĩ, có chút khàn khàn vì bệnh.
Cố Ngộ Sâm ôm người đến bên giường, đặt cậu xuống sau đó sờ hai chân Tạ Diễm, nhẹ nhàng vỗ: “Lần sau xuống giường phải nhớ mang dép nha em.”
Tạ Diễm nhìn anh chằm chằm, đáp qua loa: “Ò.”
Cố Ngộ Sâm biết Tạ Diễm chỉ trả lời qua loa, nên khều nhẹ mấy cái vào lòng bàn chân cậu, Tạ Diễm bị ngứa nên rút chân về, phải thỏa hiệp: “Dạ vâng ạ, lần sau em nhất định sẽ mang dép.”
Lúc này Cố Ngộ Sâm mới hài lòng tha cho Tạ Diễm, lại dùng trán áp lên trán cậu, không còn nóng như trước nhưng vẫn rất nóng: “Hạ sốt một chút rồi.” Anh ngẩng đầu, hỏi cậu: “Còn khó chịu không em?”
“Khó chịu.” Tạ Diễm vòng tay ôm cổ Cố Ngộ Sâm, mọi sự yếu đuối đều thể hiện trước mặt anh: “Em nhức đầu, ngứa họng, không có chút sức lực nào… Chỗ nào cũng không thoải mái.”
Một lúc sau, cậu lại ngẩng đầu, ngoan cường nhìn Cố Ngộ Sâm nói: “Khó chịu thì khó chịu, nhưng em không đi bệnh viện đâu!”
Khi mắc bệnh là lúc con người ta yếu đuối nhất, từ khi chứng kiến cảnh tượng người ở bệnh viện cô độc và đau khổ, Tạ Diễm liền không thích bệnh viện, lâu dần có phần ác cảm, đặc biệt là khi bị bệnh.
Lần này có Cố Ngộ Sâm ở bên, Tạ Diễm cho phép chính mình trở nên yếu đuối và buông thả.
Bởi vì cậu biết, dù cậu có quậy như thế nào, Cố Ngộ Sâm cũng sẽ bao dung và nuông chiều cậu.
Cố Ngộ Sâm an ủi Tạ Diễm: “Chúng ta sẽ không đi bệnh viện, thay vào đó anh đã mời bác sĩ về, để bác sĩ khám bệnh cho em nhé?”
“Bác sĩ?” Lúc này Tạ Diễm mới nhớ ra, khi cậu ra ngoài tìm Cố Ngộ Sâm, hình như anh đang đứng ngoài cửa nói chuyện với ai đó. Lúc ấy trong tầm mắt cậu đều là Cố Ngộ Sâm, nên không phát hiện còn có người khác.
Nếu Cố Ngộ Sâm đã mời bác sĩ về nhà, Tạ Diễm không có lý do gì từ chối.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, đáp: “Dạ được ạ.”
Cố Ngộ Sâm xoa đầu Tạ Diễm, đứng dậy ra ngoài mời bác sĩ Tổ vào.
Bác sĩ Tổ đã nghe ông nội Cố nhắc về Tạ Diễm, khi ông nội Cố nói về cậu, giọng đầy sự yêu mến. Bác sĩ Tổ hơi khó hiểu, cả đời ông nội Cố đã gặp qua rất nhiều loại người, rốt cuộc Tạ Diễm là người như thế nào? Có thể khiến ông nội Cố quý mến cậu trong khoảng thời gian ngắn như vậy?
Khi gặp được cậu, bác sĩ Tổ đã hiểu. Dù Tạ Diễm là người như thế nào, nhưng có thể khiến cuộc sống của Cố Ngộ Sâm trở nên sống động hơn, là đã đủ để gia đình Cố quý mến.
Trong lúc suy nghĩ, bác sĩ Tổ đi đến trước mặt Tạ Diễm.
Tạ Diễm ngoan ngoãn ngồi trên giường, Cố Ngộ Sâm giới thiệu về thân phận của bác sĩ Tổ cho cậu, Tạ Diễm lập tức lễ phép chào ông: “Cháu chào ông ạ.”
Ánh mắt của bác sĩ Tổ càng thêm từ ái, ông nghiêm túc bắt mạch xem bệnh cho cậu: “Có phải cứ vào lúc này mỗi năm cháu sẽ bị bệnh một lần hay không?”
Tạ Diễm ngạc nhiên, chỉ cần bắt mạch là có thể đoán được cứ vào khoảng thời gian này cậu sẽ bị bệnh một lần?
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, bác sĩ Tổ được nhà nước cử đến để chăm sóc sức khỏe cho ông nội Cố, chắc chắn tay nghề rất thâm sâu.
Bác sĩ Tổ hỏi Tạ Diễm thêm vài vấn đề, sau đó kê thuốc cho cậu.
Ông kê hai phương thuốc, khi đưa cho Cố Ngộ Sâm phương thuốc thứ nhất, dặn dò: “Cậu bạn nhỏ này thân thể không có gì nghiêm trọng, chỉ là hơi yếu một chút. Hai ngày đầu hãy cho thằng bé uống đơn thuốc này, một tuần sau…” Ông nói xong, từ trong tay lấy ra phương thuốc thứ hai đưa cho Cố Ngộ Sâm: “Cháu lấy theo đơn thuốc này cho cậu bạn nhỏ uống liên tục trong vòng nửa tháng, bồi bổ thêm cho cơ thể một chút, sau này thời tiết có thay đổi cũng sẽ không dễ bị cảm nữa.”
Cố Ngộ Sâm nghiêm túc ghi nhớ lời dặn của bác sĩ Tổ.
Tạ Diễm cũng ở một bên lắng nghe, cảm thấy ba chữ “cậu bạn nhỏ” trong lời nói của bác sĩ Tổ đầy ý trêu ghẹo.
Cậu liếc nhìn phương thuốc trên tay Cố Ngộ Sâm, thấy toàn là chữ viết rồng bay phượng múa, không hiểu nổi một chữ, lập tức yên phận nằm trên giường.
Bác sĩ Tổ thấy bộ dạng này của cậu thì mỉm cười, không phải cậu bạn nhỏ thì còn là gì nữa?
Trước khi rời đi, bác sĩ Tổ tiếp tục dặn dò: “Ngày mốt ông phải trở về thôn rồi, cháu với cậu bạn nhỏ nếu có gì không hiểu, có thể tìm đệ tử của ông là Lý Trạch Dục, ông sẽ đưa số điện thoại nó cho cháu…”
Đột nhiên Tạ Diễm cảm thấy cái tên Lý Trạch Dục quen quen, suy nghĩ một chút thì giật mình.
Chẳng lẽ đây là bác sĩ Lý?
Tạ Diễm không kiềm được, hỏi: “Không phải bác sĩ Lý chỉ chữa bệnh nam khoa ạ?”
Tạ Diễm nhớ như in lời giới thiệu của bác sĩ Lý… Bởi vì chỉ điều trị nam khoa, nên vô cùng chuyên nghiệp.
“Chỉ điều trị nam khoa?” Bác sĩ Tổ đột nhiên lên giọng, vô cùng tức giận: “Bây giờ nó ở bệnh viện nam giới nổi tiếng như vậy sao? Tiếng tăm vang tới tai của chúng cháu luôn rồi hả?”