Chương 98: Cẩm Nang Yêu Đương

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 98: Cẩm Nang Yêu Đương

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tình cảm là chuyện riêng tư, Tạ Diễm chỉ có thể hỏi han đôi chút về tiến triển giữa Tạ Tấn và bác sĩ Lý, chứ không thể can thiệp sâu hơn.
Cậu khích lệ Tạ Tấn: “Anh cố lên nha anh!”
Tạ Tấn khẽ cười, ánh mắt dịu dàng: “Anh biết rồi.”
Giờ Tạ Hành Đông đã về nước, anh không còn vội vã trở về thành phố Kinh nữa, có thêm thời gian để bác sĩ Lý từ từ mở lòng.
Hai anh em trò chuyện thêm một lúc rồi mỗi người về nhà.
***
Chuyện ly hôn giữa Tạ Hành Đông và bà Hách tuy ảnh hưởng đến Tạ Diễm, nhưng cũng không gây sóng gió lớn. Sau đó, Tạ Hành Đông còn đặc biệt đến thành phố K, nói chuyện với Tạ Diễm rất lâu, rồi kết thúc bằng một cái ôm.
Vì đã lâu chưa về công ty, công việc chất đống nên ông chỉ ở lại thành phố K một ngày rồi nhanh chóng trở về thành phố Kinh.
Ông biết lý do Tạ Tấn ở lại thành phố K nên không thúc giục anh quay về, mà giao toàn bộ công việc tại đây cho Tạ Tấn xử lý.
Ngày Tạ Hành Đông trở về thành phố Kinh, Tạ Diễm tự mình ra sân bay tiễn ông.
Nhìn ông rời đi, Tạ Diễm bất giác thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận được một sự thư thái chưa từng có.
Cậu biết, từ sâu trong tâm hồn mình, cậu đã đạt được sự hòa giải. Từ nay về sau, những bóng tối của quá khứ sẽ không còn sức ảnh hưởng đến cậu nữa.
Hôm đó gió rất lạnh, nhưng Tạ Diễm lại thấy ánh nắng vô cùng rực rỡ.
Vừa bước ra khỏi sảnh sân bay, cậu không kìm được mà gọi điện cho Cố Ngộ Sâm.
Chỉ vài giây chuông reo, điện thoại đã được bắt máy.
Tạ Diễm đứng dưới bầu trời xanh, nói với Cố Ngộ Sâm: “Anh ơi, em vui quá.”
“Hình như em chưa từng vui như thế này bao giờ,” cậu kéo chặt vạt áo khoác, tiếp tục: “Giờ em cảm thấy như thể mình sắp bay lên rồi ấy…”
Tạ Diễm nói liên tục, trong lòng dâng trào cảm xúc mãnh liệt, như muốn giải tỏa tất cả, và chia sẻ với Cố Ngộ Sâm chính là lựa chọn hoàn hảo nhất.
Cố Ngộ Sâm im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, cho Tạ Diễm biết anh vẫn đang ở đó – đó là kiểu lắng nghe tuyệt vời nhất.
“… Anh ơi, anh đang ở công ty đúng không?” Tạ Diễm bỗng hỏi.
Cố Ngộ Sâm: “Ừ, anh đang ở văn phòng.”
“Vậy em đến tìm anh liền.” Nói xong, cậu hôn vào điện thoại một cái: “Anh ngoan, ngồi đó đợi em nhé.”
Cố Ngộ Sâm cười: “Ừ, được.”
Tạ Diễm mới cúp máy, khởi động xe chạy đến tập đoàn YC.
Cả đoạn đường, nụ cười không rời khỏi môi cậu, miệng còn ngân nga bài hát.
Cậu như người vừa bước ra khỏi bóng tối, lần đầu được đón ánh mặt trời – gió nhẹ, nắng ấm, nhìn ai cũng thấy dễ thương, tim đập rộn ràng vui sướng.
Tạ Diễm không ngờ, việc hoàn toàn hòa giải với chính mình lại mang đến cảm giác nhẹ nhõm đến thế.
Quãng đường từ sân bay đến tập đoàn YC mất khoảng một tiếng, nhưng với Tạ Diễm, thời gian trôi nhanh như chớp mắt, chỉ thoáng cái đã tới nơi.
Dọc đường đến văn phòng Cố Ngộ Sâm, vài nhân viên YC chủ động chào, Tạ Diễm đều đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ, ai thấy cũng biết cậu đang trong tâm trạng cực kỳ tốt.
Thang máy dừng ở tầng quy định, Tạ Diễm bước ra, thẳng hướng đến văn phòng Cố Ngộ Sâm.
Cậu gõ cửa, nghẹn giọng, bắt chước giọng thư ký của Cố Ngộ Sâm: “Sếp Cố, tôi vào được chưa ạ?”
Cố Ngộ Sâm sao có thể không nhận ra giọng cậu?
Nhưng anh vẫn phối hợp, giả vờ không nhận ra, lạnh lùng nói: “Vào đi.”
Tạ Diễm đẩy cửa bước vào, đóng lại, rồi suy nghĩ một hồi, quyết định khóa luôn.
Xong việc, cậu mới bước đến bên Cố Ngộ Sâm.
Cố Ngộ Sâm ngẩng đầu nhìn cậu.
Tạ Diễm lập tức rụt người, giả bộ run sợ.
Cố Ngộ Sâm: “…”
Anh nghiêm mặt vậy cũng quá đáng luôn hả?
Nhưng giây tiếp theo, anh đã hiểu trò của Tạ Diễm.
“Sếp Cố, em biết lỗi rồi,” cậu đến gần, làm bộ làm tịch, y hệt một thư ký nhỏ làm sai đang chờ bị phạt.
Cố Ngộ Sâm nhìn cậu, tiếp tục nhập vai: “Biết lỗi rồi à?”
Tạ Diễm gật đầu: “Dạ, em biết rồi.”
Cố Ngộ Sâm gằn giọng: “Vậy chuyện em gây thiệt hại cho công ty, định bồi thường thế nào?”
Tạ Diễm tiến lại, ngồi phịch lên đùi Cố Ngộ Sâm, áp sát vào tai anh thì thầm: “Sếp Cố ơi, em… có thể dùng thân thể để bồi thường không?”
Cố Ngộ Sâm: “…”
Anh không diễn nổi nữa, đưa tay nâng cằm Tạ Diễm, hôn cậu say đắm.
Thế là, Tạ – cậu thư ký nhỏ phạm lỗi – Diễm, bị sếp Cố “ép” dùng thân thể bồi thường thiệt hại suốt cả buổi chiều.
Bồi thường bằng mọi cách có thể.
Họ ở trong văn phòng, nhập vai sếp – thư ký suốt chiều dài buổi chiều, cuối cùng cũng giải tỏa trọn vẹn sự phấn khích dồn nén trong lòng.
***
Xong việc, Cố Ngộ Sâm dắt Tạ Diễm vào phòng tắm trong phòng nghỉ để vệ sinh.
Trước kia tủ quần áo ở phòng nghỉ chỉ có đồ của Cố Ngộ Sâm, từ ngày kết hôn với Tạ Diễm, trong tủ đã xuất hiện thêm vài bộ đồ của cậu.
Tạ Diễm từng bước từng bước lặng lẽ xâm chiếm cuộc sống của Cố Ngộ Sâm – từ sinh hoạt riêng tư đến công việc, nơi nào cũng có dấu ấn của cậu.
Cố Ngộ Sâm vừa chịu đựng, vừa tận hưởng.
Tạ Diễm mệt đến mức không muốn nhấc nổi ngón tay, nên “thủ phạm” Cố Ngộ Sâm đành nhận nhiệm vụ tắm rửa, thay đồ cho cậu.
Anh làm thường xuyên nên thành thạo, thao tác nhẹ nhàng, thuần thục.
Sắp xếp xong cho Tạ Diễm, Cố Ngộ Sâm bế cậu lên giường, đắp chăn, vuốt nhẹ mép chăn: “Em ngủ trước đi, anh ra dọn văn phòng.”
Nói xong, anh cúi xuống hôn trán cậu.
Thấy Cố Ngộ Sâm bước ra, Tạ Diễm chui tọt vào trong chăn.
Cậu nghĩ, nếu tiếp tục thế này, mình sẽ bị Cố Ngộ Sâm chiều hư mất, cái gì cũng không cần làm.
Nghĩ vậy, Tạ Diễm thấy hơi lo, nhưng thực tế, miệng cậu lại nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
Dù sao thì “vật lộn” cả buổi chiều, Tạ Diễm nằm xuống suy nghĩ một chút rồi thiếp đi.
Khi Cố Ngộ Sâm dọn xong văn phòng trở lại, thấy Tạ Diễm đã ngủ say, má ửng hồng. Hôm nay cậu quá vui, nên ngay cả trong giấc ngủ, khóe miệng vẫn khẽ cong lên.
Nhìn cậu như vậy, nét mặt Cố Ngộ Sâm không khỏi dịu lại. Nụ cười của Tạ Diễm dường như có khả năng lây lan, khiến khóe môi anh cũng khẽ nhếch.
Anh ngắm nhìn Tạ Diễm ngủ một lúc, rồi nhẹ nhàng rời phòng nghỉ, tiếp tục xử lý công việc.
Tạ Diễm ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy thì trời đã tối đen.
Cậu ngồi dậy, ngơ ngác một hồi mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Cố Ngộ Sâm để lại đèn ngủ, ánh vàng ấm áp bao quanh cậu.
Tạ Diễm đứng dậy, đi giày, theo ánh sáng bước ra ngoài.
Mở cửa phòng nghỉ, cậu thấy Cố Ngộ Sâm đang ngồi làm việc chăm chú.
Tạ Diễm không nhịn được cười thành tiếng, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.
Cố Ngộ Sâm nghe tiếng, quay đầu lại. Chỉ cần thấy là Tạ Diễm, nét lạnh lùng lập tức tan biến thành dịu dàng.
“Em dậy rồi à?” anh hỏi: “Có đói không?”
“Em không đói lắm,” Tạ Diễm lắc đầu: “Anh cứ làm việc đi, xong rồi mình cùng ăn.”
Cố Ngộ Sâm nhanh chóng hoàn thành, hai người cùng tan làm.
Thông thường tan làm, Cố Ngộ Sâm sẽ tự nấu ăn. Hôm nay trễ nên họ quyết định đi ăn ngoài.
Ngày mai là ngày nghỉ, sau khi ăn tối, Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm không về căn hộ cũ mà lái xe đến biệt thự.
Trong phòng khách có vài thùng đồ, hôm qua vừa chuyển từ căn hộ cũ sang.
Dù sao thì diện tích căn hộ cũ có hạn, trước đó chưa thể dọn sang biệt thự nên mọi thứ đành chất đống, chiếm nhiều chỗ. Giờ đã về biệt thự, diện tích rộng, không còn lý do gì để giữ mấy cái thùng đó ở lại.
Theo kế hoạch, họ định hôm sau cùng nhau dọn dẹp. Nhưng hôm nay Tạ Diễm đã ngủ quá nhiều ở công ty, giờ vẫn đầy năng lượng. Được Cố Ngộ Sâm đồng ý, cậu ngồi xuống thảm phòng khách, bắt đầu mở từng thùng.
Thùng đầu tiên chứa phần lớn là sách của Cố Ngộ Sâm. Tạ Diễm xem sơ rồi bê lên phòng làm việc tầng hai, định giúp anh sắp xếp.
Cậu xếp từng cuốn theo thói quen của Cố Ngộ Sâm. Đến khi chạm đáy thùng, Tạ Diễm phát hiện một “cuốn sách” đặc biệt.
Trên bìa viết bốn chữ: 《Cẩm nang yêu đương》.
Bốn chữ ấy như trái cấm, khiến Tạ Diễm tò mò muốn mở ra. Nhưng cậu vẫn kìm nén, đặt riêng nó lên bàn làm việc.
Mười mấy phút sau, Cố Ngộ Sâm đi lên, nhìn thấy 《Cẩm nang yêu đương》, mặt anh hơi đơ.
Tạ Diễm để ý, lập tức đưa tay đè sách, cười tinh nghịch: “Em được xem bí kíp tình yêu này không, tiên sinh Cố?”
“…” Cố Ngộ Sâm im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu: “Em xem đi.”
Được phép, Tạ Diễm ngồi xuống ghế, lật từng trang.
—— Điều 1 trong Cẩm nang yêu đương
Dẫn người yêu đi xem phim kinh dị…
Ghi chú: Em ấy thích phim kinh dị, có thể thử tìm hiểu thêm về văn học và điện ảnh kinh dị.
—— Điều 2 trong Cẩm nang yêu đương
Dẫn người yêu đi chơi vòng quay khổng lồ…
Ghi chú: Em ấy sợ độ cao, không nên đưa em ấy đến nơi có tầm nhìn cao.
—— Điều 3 trong Cẩm nang yêu đương
Muốn chiếm trái tim ai, trước tiên phải chiếm dạ dày.
Ghi chú: @#$$%$%^*&…
Tạ Diễm không ngờ rằng trong tháng đầu tiên quen nhau, Cố Ngộ Sâm đã nghiêm túc học cách yêu như vậy. Không chỉ học, mà còn ghi chú cẩn thận từng li từng tí.
Hai ghi chú đầu khiến lòng cậu ấm áp, xúc động trước sự chân thành của Cố Ngộ Sâm. Đến ghi chú thứ ba, cậu suýt khóc vì vui mừng, chỉ vào Cố Ngộ Sâm, mắt lấp lánh: “Là do quá xúc động nên không biết viết gì đúng không anh?”
Cố Ngộ Sâm im lặng, rồi gật đầu.
Đúng thật, lúc đó anh quá kích động, không biết ghi gì, đành vẽ lung tung một dãy ký tự vô nghĩa.
Tạ Diễm định nói thêm, chợt nhớ đến lý do khiến Cố Ngộ Sâm “loạn nhịp” – chính là cậu – liền sững người.
Cậu bất ngờ túm lấy mặt Cố Ngộ Sâm, soi kỹ rồi hỏi: “Vậy là anh chỉ dùng ba bí kíp là cưới được em về rồi hả?”
Dù chính cậu là người chủ động cầu hôn, nhưng sao lại thấy mình hơi thiệt thế nhỉ?
____________
[Kịch nhỏ]
Tạ Diễm lật sang trang tiếp.
Trang này không còn là hướng dẫn yêu đương nữa, mà chỉ có một dòng than vãn…
“Của mình quá lớn rồi, phải làm sao đây?”