33. Chương 33

Lối Chơi Thượng Lưu - Hàm Ngư Mại Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Trầm nằm đó, chiếc áo choàng tắm dài trên người cậu đã hoàn toàn bung ra. Hai vạt áo choàng do những động tác vừa rồi mà càng mở rộng, để lộ một mảng lớn da thịt trắng lạnh, tiếp xúc trực tiếp với không khí.
Cậu vẫn bị trói tay bằng dây thắt lưng, cố định tại chỗ. Cảm giác nóng rát từ cổ tay do trọng lực kéo căng khiến cậu phải ngửa người, duỗi thẳng tay.
Bên trong áo choàng, cậu hoàn toàn tr*n tr**, mọi phản ứng của cơ thể đều hiện rõ dưới ánh đèn sáng.
Bản năng nguyên thủy dường như đã thức tỉnh, ham muốn trỗi dậy, từng giọt dịch trong suốt bắt đầu rỉ ra lấm tấm.
Ở một trạng thái tr*n tr** như vậy, lại còn bị nhìn từ trên cao, người bình thường không nói là xấu hổ muốn chết, ít nhất cũng sẽ đỏ mặt hoặc tức giận.
Nhưng Yến Trầm thì không.
Cậu chỉ nhìn Giang Du, hơi nhướng mày: "Anh định tự mình ngồi xuống à?"
Chẳng lẽ cứ đứng đó nhìn nhau mãi sao?
Yến Trầm nghĩ bụng, thế thì chán chết mất.
Giang Du thoáng ngừng lại, ánh mắt anh hạ xuống, gương mặt không đổi sắc, chỉ khẽ cười: "Hình như Yến thiếu vẫn chưa nhận ra tình thế hiện tại."
Dưới ánh sáng trong phòng, dường như trên bờ vai Giang Du phủ một lớp ánh sáng mỏng, toàn thân anh như một khối ngọc thô ấm áp, thanh tao và điềm tĩnh. Chỉ có đôi môi còn lưu lại dấu răng và vết máu là hé lộ chút h*m m**n ẩn giấu.
Giang Du cúi người, chậm rãi tiến gần. Từng chút một, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau. Anh có thể thấy rõ từng lỗ chân lông nhỏ trên gương mặt đối diện.
Một gương mặt vô cùng mỹ lệ, Giang Du thầm nghĩ. Dù đã nhìn qua biết bao lần, anh vẫn rất thích ngắm nhìn.
Ánh mắt trầm tĩnh của anh rơi trên gương mặt đối phương. Sau vài giây thưởng thức, ngón tay anh khẽ đặt lên đường chân tóc của Yến Trầm, đầu ngón tay nhẹ nhàng trượt xuống dọc theo ấn đường.
Động tác của anh vô cùng dịu dàng, tuyệt không thô bạo, cộc cằn hay ngang ngược. Giống như đang chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu, hoặc vuốt ve một món đồ sứ, với sự kiên nhẫn tuyệt đối.
Đầu tiên, ngón tay chuyển dần sang phía lông mày trái, nhẹ nhàng lướt từ đầu mày tới cuối mày, gần như vẽ rõ nét đường chân mày của đối phương. Tiếp theo, ngón tay trượt xuống, dọc theo đuôi mắt từ sau ra trước, khẽ chạm qua hàng mi dày, rồi dừng lại trên mí mắt mỏng manh.
Dưới mí mắt, nhãn cầu đang chuyển động, sống động và rõ ràng.
Ngón tay Giang Du nhẹ nhàng dừng lại một giây, sau đó trượt xuống sống mũi.
Từ gốc mũi, dọc theo sống mũi thẳng tắp, anh tiếp tục lướt xuống. Đến nhân trung, đầu ngón tay dừng lại trên đôi môi của Yến Trầm, dường như cân nhắc xem có nên thò vào trong hay không.
Ánh mắt Yến Trầm lập tức phủ đầy băng giá.
Cậu nhìn chằm chằm vào ngón tay đang đặt trên môi mình, ánh mắt trầm lạnh, không cảm xúc. Cậu khẽ dùng đầu lưỡi liếm qua kẽ răng. Nếu đối phương dám nhét ngón tay vào miệng cậu, cậu chắc chắn sẽ cắn đứt nó.
May thay, đầu ngón tay nóng ấm ấy chỉ dừng trên môi trong chốc lát, sau đó tiếp tục trượt xuống.
Qua cổ, cằm, rồi đến yết hầu nhô cao.
Ngón tay tựa như một chiến binh tuần tra có mục đích rõ ràng, không dừng lại trước bất cứ cảnh sắc nào dọc đường. Những hạt lựu đỏ sẫm hay cơ bắp rắn chắc trên ngực cũng không làm thay đổi ý chí kiên định của nó, vẫn từng chút một tuần tra khắp nơi.
Nhẹ nhàng và ngứa ngáy, như một chiếc lông vũ lướt qua, nhưng lại khơi dậy vô số dòng điện chạy dọc cơ thể.
Yến Trầm nhắm mắt, ngửa đầu, thở mạnh ra một hơi.
Cậu cảm thấy mình lại bị kích thích rồi.
Cảm giác như có dòng điện chạy khắp cơ thể, từ xương cụt lan khắp toàn thân. Cảm giác tê dại và ngứa ngáy bao trùm lấy cậu, khiến yết hầu cậu không ngừng lên xuống.
Cậu hít một hơi sâu, giọng điệu vừa nóng bỏng vừa mang tính ra lệnh: "Tiếp tục."
Vạt áo choàng nhỏ bị thấm ướt.
Giang Du như thể cuối cùng cũng đã chiêm ngưỡng xong bức tranh sơn dầu trải dài trước mắt.
Anh thong thả rụt tay về, khẽ mỉm cười: "Khuya rồi, Yến thiếu nên nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong, anh bước đi, toàn bộ bóng dáng khuất dần khỏi căn phòng.
Yến Trầm mở mắt nhìn Giang Du quay lưng bỏ đi mà không hề do dự, đến cả cái bóng cũng không còn trong phòng, cuối cùng cũng không nghe thấy tiếng bước chân nào nữa.
Yến Trầm đứng hình.
Cậu không thể tin được rằng đối phương cứ thế mà bỏ đi.
Cứ thế mà đi!
Thậm chí không hề ngoảnh đầu lại một lần nào.
Cơ bụng cậu vẫn còn co thắt, vừa khó chịu vừa tức giận. Nghĩ đến tình trạng của Giang Du lúc nãy, không cần nói cũng biết chắc chắn cũng không khác gì cậu.
Cậu vốn tưởng hôm nay thế nào cũng sẽ có chút tiến triển, không thì ít nhất cũng phải gần gũi một chút. Ai ngờ đối phương lại bỏ đi như vậy.
Đi!
Đi thật rồi!
Đi rồi, đi thật rồi, đi thật rồi, đi thật rồi!
Như thể có một dòng chữ không ngừng chạy trong đầu, cuối cùng đọng lại thành mấy chữ lớn lấp lánh. Vẻ mặt Yến Trầm trở nên hơi kỳ lạ.
Trong tình huống này mà cũng nhịn được, nếu không phải bất lực thì chắc chắn là không có hứng thú với đàn ông.
Không không không, Yến Trầm nghĩ đến gương mặt của mình, liền nghiêm túc nói thêm.
Chắc là không có hứng thú với con người!
Yến Trầm thở dài một hơi.
Cậu lười biếng ngước mắt nhìn dây thắt lưng đang buộc chặt cổ tay mình, chậm rãi chụm hai cổ tay lại, uể oải gỡ từng nút thắt. Sau đó cậu đưa tay lên xem xét, thấy trên cổ tay hằn một vòng đỏ nhạt.
Chỉ là vết hằn nhẹ, không có dấu bầm tím, chắc lát nữa sẽ biến mất.
Yến Trầm ngồi dậy từ trên giường, thờ ơ buộc lại dây áo choàng. Sau đó cậu mở cửa, đi thẳng đến phòng ngủ khác.
Giang Du đang ngả người trên chiếc ghế lười, trước mặt đặt một ly nước lọc uống dở.
Thấy cậu bước vào, Giang Du cất tiếng: "Cậu Yến?"
Giọng anh hơi nhấn cao ở cuối câu, nghe như có chút bất ngờ.
Giọng điệu bình thường, trong không khí cũng không có chút mùi vị bất thường nào, vẻ mặt cũng hoàn toàn thản nhiên.
Không giống lần ở khách sạn suối nước nóng, lần này tuyệt đối không phải dáng vẻ sau 'chuyện đó'.
Yến Trầm hơi ngẩng cằm: "Phiền Giang tổng tìm cho tôi một chiếc q**n l*t."
Giang Du đưa tay chỉ về phía phòng tắm, giọng bình thản: "Tôi đã để sẵn ngoài cửa phòng tắm rồi."
Yến Trầm xoay người bỏ đi.
Giang Du nhìn theo bóng cậu khuất dần, anh khẽ ngửa đầu uống cạn nửa ly nước còn lại, rồi đặt ly xuống bàn, phát ra tiếng cạch nhẹ.
Giang Du khẽ xoa xoa ngón tay, ánh mắt lóe lên vẻ khó lường. Anh hơi nghiêng người về phía trước, bóng anh đổ dài trên bức tường phía sau, toàn bộ hiện lên rõ ràng, trên tường ánh sáng đan xen sáng tối.
Bóng dáng anh giống như một con thú dữ đang ẩn mình chờ đợi.