Lối Chơi Thượng Lưu - Hàm Ngư Mại Hoa
Nghi vấn và lời trêu chọc
Lối Chơi Thượng Lưu - Hàm Ngư Mại Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên con đường núi, lớp tuyết bị xe cán ép thành một lớp băng mỏng. Giang Du bước đến, nắm lấy tay Yến Trầm. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang mu bàn tay cậu, giọng nói dịu dàng: "Đừng để tâm những chuyện này, lát nữa sẽ có người lo liệu. Giờ em theo anh đến bệnh viện trước."
Yến Trầm liếc nhìn Giang Du, vẻ mặt vẫn còn đôi chút lạnh lùng, chậm rãi buông tay khỏi cổ áo gã đàn ông kia, không nói một lời nào.
Giang Du nắm chặt tay Yến Trầm, ánh mắt lạnh nhạt đổ dồn vào tài xế chiếc xe màu trắng. Gã đàn ông trung niên vẫn còn đang run rẩy, cả người vã mồ hôi lạnh, trông như vừa bị dội nước, giọng lắp bắp: "Mọi... mọi người không sao chứ ạ?"
Yến Trầm càng nhìn càng thấy chướng mắt. Cậu vừa định gọi người đến giải quyết thì liếc sang thấy Giang Du đang nhìn tài xế, ánh mắt ấy đầy vẻ dò xét, khiến cậu khẽ nheo mắt lại.
Sau đó, cậu khẽ nhếch môi.
Tài xế sợ đến mức không dám nhìn thẳng, vô thức đưa tay lau mồ hôi trán, rồi ấp úng giải thích: "Tuyết lớn thế này mà, tôi chỉ định lên núi ngắm cảnh thôi."
Giang Du im lặng, ánh mắt thâm trầm, nhưng gã tài xế lại cảm thấy như bị soi mói đến mức không còn chỗ nào để trốn. Cuối cùng, gã ta đành bất đắc dĩ cúi đầu, thừa nhận: "Con tôi muốn xem chim. Tôi định bắt vài con về cho nó." Gã ta chỉ muốn cho con trai một niềm vui nhỏ, nhưng không ngờ giữa đường xe lại mất lái, suýt chút nữa gây ra tai nạn lớn.
Ánh mắt gã ta vô thức lướt qua chiếc xe địa hình màu đen bị đâm móp một góc. Trong lòng gã ta bắt đầu tính toán xem làm thế nào để giải quyết êm đẹp chuyện này.
Gã ta móc túi lấy ra mấy tờ tiền, giọng điệu ra vẻ hòa nhã: "Hai anh xem, người cũng không sao, xe thì đã có bảo hiểm bồi thường rồi. Tôi đưa thêm hai anh 10.000 tệ, chúng ta bỏ qua chuyện này nhé?"
Yến Trầm quét mắt qua khuôn mặt gã ta, trong lòng càng thêm khó chịu. Cậu đang nghĩ cách giải quyết thì cảm nhận được một bàn tay ấm áp xoa nhẹ cổ tay mình.
Gã đàn ông kia thấy hai người không phản ứng, cắn răng nói thêm: "Tôi tăng lên nữa, 15.000 tệ được không?"
Xe đã có bảo hiểm, người cũng không bị thương. Nếu thêm 15.000 tệ nữa, gã ta vẫn thấy mình có lợi.
Giang Du cảm nhận tay Yến Trầm siết chặt hơn. Anh nhẹ nhàng xoa cổ tay cậu, giọng trầm ấm mang chút dỗ dành: "Người anh gọi sắp đến rồi, lát nữa chúng ta có thể xuống núi."
Chỉ vài phút sau, một đoàn xe xuất hiện từ lối vào đường núi. Gã tài xế tái mét mặt, không ngờ cảnh sát giao thông lại đến nhanh như vậy.
Một chiếc xe màu trắng dừng trước mặt họ, cửa xe mở ra, hai người mặc áo blouse trắng bước xuống, khiến gã tài xế càng thêm lo lắng. Chiếc xe không có ký hiệu cấp cứu, nhưng bên trong lại trang bị đầy đủ thiết bị y tế.
Yến Trầm nhìn chiếc cáng, sắc mặt tối sầm lại: "Khiêng đi!"
Trán cậu nổi gân xanh, giọng nói u ám như thể muốn giết người: "Tôi trông có vẻ có vấn đề lắm sao?"
Thực sự cậu không giống người bị thương, chỉ cần nhìn khí thế lạnh lùng đó cũng đủ hiểu. Nắm tay cậu siết chặt, ánh mắt sắc bén đến đáng sợ.
Cô y tá run rẩy, có phần lúng túng nhìn sang Giang Du. Anh nhẹ nhàng nói: "Thôi được rồi, cứ mang đi."
Yến Trầm muốn tháo thiết bị đo nhịp tim khỏi tay, nhưng bàn tay kia của Giang Du đã giữ lại: "Yến thiếu, phải đo nhịp tim, ít nhất cũng phải chờ kết quả phim chụp đã."
Yến Trầm nhướng mày, vẻ mặt không kiên nhẫn ra mặt: "Tôi chẳng sao cả."
Nếu là chuyện khác, có lẽ Giang Du đã chiều theo ý cậu. Nhưng lần này anh kiên quyết bắt cậu chụp phim, tất cả thiết bị cần dùng đều được sử dụng.
Đây là lần đầu tiên Yến Trầm thấy anh cứng rắn đến thế. Cậu tựa lưng vào gối, khẽ cười nhạt:
"Tôi có chết đâu mà anh lo lắng làm gì?"
Giang Du ngồi một bên, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt anh. Một lúc lâu sau, anh khẽ hỏi:
"Tại sao Yến thiếu lại đánh tay lái sang trái?"
Lần này, mọi sự trầm ổn và khôn khéo thường ngày của anh đều biến mất. Giữa đôi mày anh thoáng nhíu lại, nét mặt mang theo sự nghi hoặc giống như một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Yến Trầm nhướn mày, khẽ cười. Cậu đưa tay chạm vào sau gáy anh, hơi thở phả nhẹ bên tai anh: "Anh nghĩ em làm vì lý do gì?"
Ngón tay cậu xoa nhẹ, kéo dài giọng: "Đương nhiên là vì thích anh rồi."
Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, nở một nụ cười: "Chẳng lẽ anh không thích em sao?"
Đây là đang trêu chọc.
Yến Trầm chờ đối phương đáp lại vài lời mật ngọt, hai bên cùng đùa qua lại một chút. Cậu đang nhàm chán, rất cần chút thú vui như vậy để khuây khỏa.
Nhưng chờ vài giây, Giang Du vẫn không đáp lời.
Nếu là trước đây, chắc chắn anh sẽ thuận theo mà nói vài ba câu gì đó. Nhưng hôm nay, tại sao lại không?
Yến Trầm lướt mắt qua khuôn mặt anh, phát hiện đôi môi mỏng của anh tựa như một chiếc vỏ trai khó lòng hé mở. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt cậu, Giang Du khẽ mỉm cười: "Đương nhiên là anh cũng thích em."
Từ khi câu trả lời rời khỏi miệng anh, chỉ vỏn vẹn năm giây im lặng trôi qua. Nhưng trong năm giây đó, ánh mắt Yến Trầm lóe lên một tia cười đầy ẩn ý.
Giang Du nói: "Yến thiếu có muốn gì không? Anh xuống lầu mua chút đồ."
"Mua cho em một bao thuốc lá."
Yến Trầm dõi theo bóng dáng anh khuất sau cửa, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt nheo lại, mang theo vẻ thích thú.
Giang Du đi xuống cầu thang, mùi cồn y tế dần phai nhạt. Anh lấy điện thoại, gọi cho Trần Phúc Áng: "Cậu đã biết chuyện chưa?"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng kêu đầy ngạc nhiên: "Dấu vết hiện trường cho thấy ban đầu xe đánh tay lái sang phải. Nhưng đến phút cuối lại đánh tay lái sang trái. Cậu ấy thực sự liều mình bảo vệ sao?"
Bầu trời âm u, hơi lạnh bao trùm, hơi thở anh hóa thành làn khói trắng. Anh nhìn vào hành lang xa xăm, giọng nói bình thản: "Điều tra kỹ gã tài xế đó. Tôi sẽ gọi điện cho Cục trưởng An Hách, nhờ họ trích xuất lịch sử giao dịch ngân hàng. Cậu để ý thêm người thân, các mối quan hệ xung quanh hắn, xem có ai liên quan đến giao dịch quốc nội hoặc quốc tế không."
Giang Du nhấn giọng: "Lịch sử giao dịch ngân hàng, thông tin liên lạc, luồng tiền chuyển đổi, xuất nhập cảnh hải quan, tất cả những gì có thể tra được đều phải chú ý."
Có lẽ giọng điệu anh quá nghiêm túc, nên sự bông đùa trong lời nói của Trần Phúc Áng cũng biến mất: "Cậu nghi ngờ có người đứng sau? Vậy cậu nghĩ là ai?"
Giang Du im lặng.
Gió lạnh thổi qua gương mặt anh, khiến cả bàn tay cầm điện thoại cũng lạnh dần. Anh ngẩng đầu nhìn khoảng trời trắng giữa hai tòa nhà, ánh mắt trống rỗng.
"Cậu sẽ không nghi ngờ là hắn chứ?" Giọng Trần Phúc Áng hạ thấp xuống một chút.
Giang Du lên tiếng rất khẽ, giọng anh gần như bị cơn gió cuốn tan, chẳng rõ là nói cho chính mình hay cho Trần Phúc Áng nghe: "Trời tuyết phủ đường mà hắn lại lên núi. Khi nhắc đến chuyện đưa con trai xem chim, ánh mắt hắn đầy bối rối. Hắn không dám gặp cảnh sát."
Trần Phúc Áng nghĩ thầm rằng làm thương nhân không phải ai cũng có thể làm được. Trong giây phút nguy cấp mà vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh để quan sát tài xế, suy nghĩ này quả thật quá mức lạnh lùng. Nhưng ngoài miệng lại nói: "Được, tôi sẽ chú ý."
Khi cuộc gọi kết thúc, Giang Du cất điện thoại vào túi, ngẩng đầu nhìn về tòa nhà phía sau, đôi mắt khép hờ, trong tâm trí vẫn hiện lên cảnh tượng xảy ra trên con đường núi ngày hôm đó.
Một bàn tay đột ngột chụp lấy tay lái, cả chiếc xe nghiêng hẳn, chỗ ma sát tóe ra những tia lửa sáng.
Giang Du cúi xuống nhìn chuỗi hạt Phật trên tay trái, ngón tay khẽ lướt nhẹ qua từng hạt, cảm giác mộc mạc từ gỗ đem lại sự êm dịu và mượt mà.
Nhưng hành động quen thuộc này không thể xoa dịu được sự rối bời trong lòng anh.
Sau khi mua thuốc lá mang về phòng bệnh, Yến Trầm châm một điếu thuốc, kẹp trên môi: "Kết quả chụp chiếu đã có, tôi không sao."
Cậu tháo thiết bị trên tay ra ngay trước mặt Giang Du, bước xuống giường: "Cái nơi này đúng là làm tôi ngột ngạt."
Giang Du đáp lại: "Tôi vừa kể chuyện này với Bí thư Yến."
Dù đối phương có lẽ cũng đã biết rồi.
Yến Trầm nhướng mày, bất ngờ tỏ vẻ hứng thú: "Anh nói thế nào?"
Giang Du đáp: "Khai báo đúng sự thật."
Tức là cả việc cậu xoay tay lái đột ngột trong giây phút nguy cấp cũng được anh kể lại.
Yến Trầm dùng đầu lưỡi đẩy má, đưa tay chạm lên má đối phương, giọng điệu mang theo chút thâm ý: "Anh đúng là rất thật thà."
Giang Du khẽ cười, nhẹ nhàng gỡ tay cậu khỏi má mình, đưa lên môi đặt một nụ hôn không chút vội vã: "Anh luôn thật thà. Hôm nay em mới phát hiện ra sao?"
Nụ hôn ấm áp rơi trên mu bàn tay, hành động này nếu là người khác làm sẽ khiến người ta cảm giác như cúi mình quy phục. Nhưng đến lượt anh thì chỉ còn lại sự lãng mạn đầy trêu ghẹo.
Yến Trầm nghĩ thầm, cái đồ xấu xa này, bây giờ lại trở nên điềm tĩnh, làm như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
Cậu ngẩng đầu nhìn đối phương, đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười, đuôi mắt hơi cong lên, giống như một con cáo đang lim dim. Lúc này, cậu lại cảm thấy nhớ dáng vẻ ít nói vừa rồi của anh.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ má đối phương, ngụ ý rõ ràng: "Hôn lên mu bàn tay thì có ý nghĩa gì? Em muốn anh hôn chỗ khác cơ."
Đã vài lần động chạm kiểu này, nhưng nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở bàn tay.
Hiện tại cậu rất mong đợi đôi môi của anh.
Giang Du ngẩng lên nhìn cậu một cái, đột nhiên bật cười: "Để lần sau nhé."
Câu này còn có thể hiểu sai sao? Yến Trầm gần như lập tức đáp lại: "Là anh nói đấy nhé." Nếu không thực hiện, thì...
Ánh mắt cậu lóe lên vẻ nguy hiểm, khiến người khác dễ dàng nhận ra những ý nghĩ chẳng mấy thiện lành trong đầu.
Giang Du khẽ mỉm cười: "Đương nhiên."
Trần Phúc Áng đến tòa nhà Giang Thịnh lần nữa, đã là một tuần sau.
Trong tay hắn cầm một tập tài liệu, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa đối diện: "Những gì anh muốn đều ở đây."
Trên bàn có một ấm trà pha sẵn, Trần Phúc Áng không khách sáo, cầm lên uống một ngụm: "Anh muốn tự xem hay để tôi nói cho anh nghe?"
Giang Du hạ mắt xuống, tay vô thức lướt qua chuỗi hạt Phật, anh chỉ nói: "Cậu làm nhanh đấy."
Trần Phúc Áng đặt chén trà xuống, dứt khoát thốt ra hai chữ: "Không phải."
Động tác của Giang Du khựng lại.
Trần Phúc Áng nhún vai: "Đừng nhìn tôi như thế. Người đó lên núi giữa trời tuyết lớn là để bắt chim đem bán, một kẻ buôn lậu chim."
"Tuyết phủ núi, chim không tìm được thức ăn. Hắn dọn một khoảng trống, rải lúa đã ngâm rượu lên đó. Khi chim bị say rượu, hắn bắt về để bán. Giờ Nhà nước quản lý động vật hoang dã chặt chẽ, hắn sợ gặp cảnh sát."
Hắn nhìn người đàn ông đối diện, chỉ thấy nét mặt anh như đại dương, cứ thế yên lặng ngồi đó, ánh sáng hắt lên gương mặt, nửa sáng nửa tối.
Trần Phúc Áng hơi tiếc nuối, lên tiếng: "Tổng giám đốc Giang, cậu đoán sai rồi. Sớm biết thế tôi đã cá với cậu một ván." Lần này chắc chắn hắn sẽ thắng.
Giang Du yên lặng như mặt biển.
Lúc này, anh lại nhớ về cảm giác ngày hôm đó.
Khoảnh khắc va chạm xảy ra, cũng là lần đầu tiên trong đời, anh biết được cảm giác hồi hộp trong tim là như thế nào.
Yến Trầm bị đánh thức bởi trái tim đập quá nhanh.
Nó loạn nhịp, như thể sắp nổ tung, khiến cậu phải tự hỏi liệu đây có phải là dấu hiệu tiền đột quỵ hay không.
Cậu xoay người bước xuống giường, theo bản năng nhấc chai rượu bên cạnh lên uống cạn. Rượu trôi xuống cổ họng, k*ch th*ch từng thớ thịt, đi đến đâu dạ dày cậu cũng cồn cào đến đó.
Yến Trầm chửi thề một tiếng, sau đó đi vào phòng tắm, chống tay lên bồn rửa mặt, nôn ra mấy ngụm. Toàn bộ rượu uống tối qua đều bị ói hết, cổ họng đau rát.
Cậu nhíu mày mở vòi nước, tạt vài vốc nước lên mặt. Sau khi rửa sạch, cậu nhìn vào gương, khuôn mặt tái nhợt, biểu cảm có chút âm trầm.
Yến Trầm nhìn vào điện thoại, chợt nhớ đã bảy ngày trôi qua kể từ khi xuống núi.
Khoảng thời gian này đủ để Giang Du tra xét mọi chuyện, từng ngóc ngách cũng không bỏ sót.
Cậu nghĩ đến ánh mắt anh nhìn gã tài xế, ánh mắt đánh giá nửa kinh hoàng nửa lạnh lùng. Khi nhìn ánh mắt đó, cậu đã biết đối phương đang nghi ngờ mình.
Hợp với tính cách của anh, nhưng lần này anh đoán sai rồi.
Yến Trầm đưa tay gõ nhẹ lên gương, đột nhiên muốn biết ánh mắt anh bây giờ còn bao nhiêu sự lạnh lùng.
Còn bảy phần? Hay năm phần?
Người trong gương khẽ cười, giọng nói chứa đựng niềm vui: "Nếu anh đã thích em, vậy thì phải nghĩ đến kết cục của chúng ta."