Gia cảnh sa sút, ta buộc phải rời bỏ quê hương, đến Giang Châu nương nhờ vị hôn phu Bạch Cảnh Niên – một gia chủ trẻ tuổi, quyền lực trong tay, lòng người lạnh giá.
Hắn lạnh lùng đặt ra điều kiện:
“Hôn thư ghi rõ, nàng đủ mười sáu tuổi sẽ thành thân. Nhưng ta muốn khảo nghiệm nàng trước nửa năm.”
“Nếu phạm lỗi – hôn kỳ dời lại.”
Dưới mái nhà người, ta nào dám cãi lời. Mỗi ngày cúi đầu học lễ nghĩa, bước đi như múa trên băng mỏng – chỉ sợ sơ sảy một li, là trượt chân vạn trượng.
Thế mà, ngay trước ngày khảo nghiệm kết thúc, chỉ vì đưa bát cơm cho tên mã nô gần chết đói, ta bị phạt thêm nửa năm.
Nửa năm trôi qua… lại thêm nửa năm… và rồi, một lần nữa – nửa năm nữa…
Đến khi ta bừng tỉnh, tuổi đã mười chín.
Lúc ấy, Bạch Cảnh Niên nhìn ta, ánh mắt lần đầu hiện lên vẻ mệt mỏi, cười khẽ mà cay đắng:
“Không ngờ… nàng lại cố chấp muốn níu kéo ta đến vậy. Coi như nàng thắng. Ta cho nàng qua cửa.”
Ta chỉ im lặng, siết chặt vạt áo.
Vì hắn chẳng biết –
Từ lâu rồi, ta không còn muốn qua cửa nhà hắn.
Bây giờ, ta đã có việc làm, có đường lui, có thể ngẩng cao đầu.
Từ hôm nay, ta sẽ không dựa vào ai nữa.
Truyện Đề Cử






