Ngày tôi lấy hết can đảm tỏ tình với hot boy đình đám nhất trường, anh ấy chỉ đáp gọn lỏn một câu: "Hẹn gặp ở Tháp Đỉnh Phong." Nhưng có lẽ vì quá căng thẳng, hay vì trái tim đã vỡ vụn, tai tôi lại ù đi, chỉ nghe được vỏn vẹn hai chữ: "Đỉnh cao." Đỉnh cao? Phải chăng anh ngầm ý tôi chẳng xứng, hãy đạt đến "đỉnh cao" rồi nói chuyện? Tưởng bị từ chối khéo, bị thách thức một cách đầy kiêu ngạo, tôi biến nỗi đau thành động lực. Vùi đầu vào sách vở, quên ăn quên ngủ, chỉ mong một ngày có thể "chứng minh" bản thân, để anh phải nhìn lại tôi bằng con mắt khác. Nhiều năm sau, khi anh đăng quang quán quân một cuộc thi danh giá, tôi cũng rạng rỡ nhận về giải thưởng lớn của riêng mình. Trong vai trò phóng viên, tôi được cử đi phỏng vấn "người cũ". Ánh mắt chạm nhau, tôi cố tình lái câu hỏi: "Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?" Nét mặt anh thoáng chốc biến sắc, đôi mắt hiện lên vẻ vừa bực bội vừa bất lực. Anh nghiến răng, buông một câu khiến tôi đứng hình: "Từng bị lừa đứng chờ ở Tháp Đỉnh Phong cả đêm."