Chương 14: Tụ tập – Nụ hôn dịu dàng

Lời Thì Thầm Của Cánh Diều

Chương 14: Tụ tập – Nụ hôn dịu dàng

Lời Thì Thầm Của Cánh Diều thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Nghiễn Hành đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe cô nói thế bỗng ngẩng lên, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Cô bồn chồn chờ đợi câu trả lời, giọng nhỏ xíu.
Anh bỗng nổi hứng, bước tới áp cô vào góc tường, cúi đầu nhìn thẳng mắt cô, giọng đầy ngẫm nghĩ: "Nếu tôi nói phải thì sao?"
Trình Diên không tin nổi, ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngập tràn kinh hoàng.
Như chú thỏ non liều lĩnh xông vào hang sói, như đứa trẻ lạc vào lãnh địa kẻ khác, ngây thơ vô tri, chỉ biết mặc cho người khác xâu xé.
Vài giây sau, Trì Nghiễn Hành đứng thẳng, nở nụ cười nhàn nhạt: "Thôi, không trêu em nữa. Tôi không muốn ép buộc chuyện này, đi ngủ đi."
Anh vẫn nhường phòng ngủ chính cho cô, còn mình vào phòng khách như thường lệ.
Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, trái tim Trình Diên vẫn chưa yên, như có chú thỏ đang nhảy nhót trong lòng.
---
Hôm sau, Trình Diên vui vẻ lái xe đến công ty.
Chiếc Maybach màu đen của Trì Nghiễn Hành theo phía sau như một con quái thú oai phong hộ tống. Chỉ tiếc cô mất tận 40 phút để lái xe cẩn thận cho quãng đường vỏn vẹn 20 cây số.
Chiếc xe cứ ba bước lại dừng, khiến vị Tổng giám đốc kia suýt nổi điên, anh gọi điện bảo cô tấp vào lề rồi lên xe anh.
Nhưng cô không chịu, kỹ thuật lái xe cũng phải luyện tập mà thành, cô nói: "Mới 20 tuổi tôi đã lấy được bằng lái xe, đậu cả môn 2* và môn 3* ngay lần đầu. Có ai sinh ra đã biết lái xe đâu, quen tay hay việc thôi."
Trì Nghiễn Hành bất lực, tiếp tục theo sau cô.
Đến công ty, tâm trạng Trình Diên rất tốt. Lúc cô đi lấy nước ấm, bất ngờ gặp Ian cầm cốc đi tới.
"Yara, chị muốn nước trái cây hay cà phê?"
Cô quay đầu, mỉm cười từ chối khéo: "Cảm ơn cậu, nhưng dạo này dạ dày tôi hơi khó chịu, uống nước ấm là được."
"Nghe chị Hiểu Hiểu nói chị là sinh viên Đại học Kinh Thị?"
"Đúng vậy, năm nay tôi tốt nghiệp."
Ian nhấp cà phê: "Tôi học ở Mỹ sáu năm, tháng trước vừa về nước đã đến Lam Dịch, cảm giác hơi khó thích ứng với môi trường làm việc trong nước."
"Thế à, vậy thật sự cần phải thích ứng cho tốt."
Cậu ta nói tiếp: "Ở nước ngoài chú trọng work life balance hơn, có lẽ do chỗ này mới đổi sếp nên nhiều quy định chưa hoàn thiện, không thể so với Mỹ."
Trình Diên nhìn quanh, sếp không có ở đây. Xuất phát từ phép lịch sự, cô nói: "Ừhm, nhưng đây đã là công ty dịch thuật hàng đầu trong nước rồi."
"Nói đến chuyện này, hồi tôi học nghiên cứu sinh ở California cũng gặp mấy bạn học chuyên ngành tiếng Anh……"
Trình Diên nhìn đồng hồ trên tường, sợ cậu ấy một khi mở miệng là không dừng được bèn lấy cớ: "Tôi còn muốn trau chuốt lại bản dịch hôm qua, đi làm việc đây. Cậu cứ uống từ từ, không cần vội."
Khó trách cô nghĩ nhiều, vì lúc ăn cơm trưa, Hiểu Hiểu bưng đĩa đồ ăn ngồi phịch xuống ghế vừa ăn vừa than thở.
"Cái cậu thực tập sinh mới đến kia làm chị tức chết đi được, mất trắng hai tiếng buổi sáng của chị luôn."
Trình Diên: "Chị không phụ trách dẫn dắt cậu ta mà, sao cậu ta lại tìm chị?"
"Thôi đừng nhắc nữa, hôm qua quản lý Lâm phân nhiệm vụ cho chị nên chị đưa cho cậu ta mấy việc không gấp để làm quen tay trước, cũng chỉ có hai nghìn chữ thôi mà hôm nay vẫn chưa xong, giao cho chị. Cậu ta cứ lúc thì nói không am hiểu phương diện này, lúc lại nói chưa quen với phong cách ngôn ngữ trong nước, cuối cùng chị vẫn phải tự làm."
Cô gắp một miếng thịt kho tàu: "Em thấy sáng nay cậu ta cứ gõ bàn phím suốt, không phải đang dịch sao?"
"Ai biết cậu ta đang làm gì," Hiểu Hiểu giận dữ ăn một miệng đầy cơm, "Chị đoán nhé, chắc lại là cậu ấm con nhà nào đó đến trải nghiệm cuộc sống, sáng nay chị thấy cái đồng hồ cậu ta đeo, ít nhất cũng phải tầm này."
Hiểu Hiểu giơ tay làm thành số 3.
Trình Diên dựng thẳng ngón cái: "Chị còn nhìn ra được, đâu giống em, 800 vạn để trước mặt em cũng không biết."
Đang nghĩ ngợi thì điện thoại rung lên, Trì Nghiễn Hành gửi tin nhắn wechat: 【Tối nay có bận gì không?】
Cô đặt đũa xuống, trả lời: 【Không có, sao vậy?】
【Tối nay tụ họp bạn bè, dẫn em đi ăn cơm.】
Hiểu Hiểu tặng cô nụ cười đầy ẩn ý: "Đang tâm sự với bạn trai à? Ngọt ngào ghê."
Cô đáp lại bằng sticker 【Được】, sau đó tắt điện thoại, phủ nhận: "Không phải, nhà có chút việc thôi."
"Đừng giả bộ nữa, khóe miệng sắp vểnh lên tận trời rồi kìa."
Trình Diên chột dạ sờ lỗ tai, hơi nóng. Cứ hễ cô xấu hổ là lỗ tai cô lại đỏ lên, muốn giấu cũng không được.
Đến giờ tan làm, cô lái xe về nhà mất 40 phút. Nghĩ đến lần đầu gặp bạn bè của anh, cô ngồi xuống trang điểm.
Bất giác đã hơn nửa tiếng trôi qua, Trì Nghiễn Hành đứng dựa vào khung cửa đợi cô.
Cô nhìn đồng hồ, động tác tay nhanh hơn, ngượng ngùng nói: "Tôi xong ngay đây!"
"Không vội."
Cô đang nghĩ xem nên mặc gì, hỏi không chắc: "Buổi tụ họp hôm nay ở đâu?"
Anh nói: "Quán bar."
Trình Diên hiểu, cô chọn một chiếc váy bó sát màu đen dài đến bắp đùi, uốn vài lọn tóc xoăn kiểu gợn sóng, xịt chút nước hoa là xong.
Lúc xuống lầu, Trì Nghiễn Hành đã bắt đầu nhìn đồng hồ, anh ăn mặc thoải mái với chiếc áo sơ mi rộng màu đen đậm thêu họa tiết vàng kim trước ngực, vừa tao nhã vừa sang trọng.
Thấy cô xuống, anh vô thức nhìn thoáng qua, tầm mắt chợt sững lại.
Cô lập tức nhận ra: "Sao thế?"
Ngày thường cô ăn mặc theo phong cách sinh viên thanh thuần, hôm nay đột nhiên thay đổi phong cách. Chiếc váy bó sát màu đen phác họa vòng eo thon gọn, thiết kế ren khoét hở phần hông, kết hợp với những dải ruy băng đen xếp tầng. Làn da trắng của cô càng tôn lên vẻ đẹp.
Yết hầu của Trì Nghiễn Hành lăn lên trượt xuống, "Không có gì, đi thôi."
Cô theo sau anh, từ đại sảnh đi qua hành lang, dọc đường không ngừng có ánh mắt tò mò đánh giá cô, có cả những ánh mắt không mấy tốt lành của cánh đàn ông, quay lưng về phía cô thì thầm to nhỏ.
Con gái càng xinh đẹp, dù không làm gì cũng dễ trở thành đối tượng bàn tán.
Người đầu tiên phát hiện điều bất thường vẫn là Trì Nghiễn Hành.
Đi được nửa đường, anh chợt dừng lại. Cô không kịp đề phòng nên đâm sầm vào lưng anh.
Trình Diên ngơ ngác ngẩng đầu.
Chàng trai xoay người rồi cúi đầu nhìn, trên cổ tay trắng trẻo thon gầy của cô vẫn đeo chiếc vòng đó. Anh nắm lấy tay cô một cách rất tự nhiên.
Cảm xúc thô ráp nóng bỏng truyền đến khiến tim cô run rẩy.
Tiếp đó cô bị anh kéo đến bên người, sóng vai bước vào phòng riêng.
Vì muốn mừng sinh nhật bạn gái, Kha Húc Dương đã bao trọn tầng ba của quán bar này cả đêm. Khi họ đến thì bên trong đã có mười mấy người.
Thấy Trì Nghiễn Hành đến, vài người lục tục đứng dậy chào hỏi. Kha Húc Dương bước tới vẫy tay: "Cuối cùng cũng đợi được cậu đến, mau qua đây ngồi!"
Trong phòng riêng ồn ào hỗn loạn toàn những gương mặt xa lạ, ngay từ khoảnh khắc bước vào, họ đã trở thành tâm điểm chú ý.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, có vài người bạn vì tò mò mà bước thẳng đến chào hỏi khiến Trình Diên thoáng bối rối.
"Thảo nào dạo này gọi mãi không ra, có cô vợ xinh đẹp thế này ở nhà, nếu là tôi thì tôi cũng không ra khỏi cửa đâu."
"Đúng, đúng."
Kha Húc Dương đi tới, nghiêng đầu muốn chào hỏi cô.
Lúc này, một bàn tay lớn duỗi qua kéo cô ra sau lưng che chắn, thân hình cao to che khuất tầm mắt của bọn họ. Trì Nghiễn Hành cất giọng lạnh nhạt: "Nhìn gì đó?"
Kha Húc Dương chậc khẽ: "Không giới thiệu à?"
Trình Diên chủ động bước ra tự giới thiệu: "Chào anh, tôi là Trình Diên."
Sau khi ngồi xuống, Trì Nghiễn Hành bị người ta kéo đi uống rượu, anh cởi áo khoác đưa cho cô, còn dặn dò: "Em đừng uống rượu, lát nữa tôi quay lại."
Mấy người trong phòng riêng đang chơi bài, sau ba tuần rượu, bầu không khí dần trở nên khô nóng, trên bàn có bày vài đĩa hoa quả. Trình Diên vươn tay lấy một quả nho.
Đúng lúc, cô gái bên cạnh đến bắt chuyện: "Em là Trình Diên đúng không?"
Cô ấy gật đầu chào hỏi, chỉ vào bóng lưng của nhóm đàn ông kia rồi cười nói: "Trì Nghiễn Hành bảo chị đến, chị là Lương Tư Văn."
Lúc này Trình Diên mới biết cô ấy chính là bạn gái của Kha Húc Dương.
Họ ngồi cạnh nhau vừa ăn hoa quả vừa trò chuyện. Khác với Kha Húc Dương, Lương Tư Văn cũng là người trầm tĩnh ít nói.
Cô ấy, Kha Húc Dương và Trì Nghiễn Hành đều lớn lên trong cùng tầng lớp, ban đầu ba người đã hẹn nhau cùng đi du học, nhưng sau đó nhà Trì Nghiễn Hành gặp chuyện, anh buộc phải về nước giải quyết việc công ty.
Còn lại Lương Tư Văn và Kha Húc Dương ở nước ngoài vài năm, họ dần nảy sinh tình cảm rồi ở bên nhau từ sớm.
Nghe cô ấy nói vậy, trong ánh mắt Trình Diên ngập tràn sự ngưỡng mộ: "Hai người ở bên nhau rất lâu rồi sao?"
Lương Tư Văn: "Phải…… sáu năm rồi, dự định sang năm sẽ đính hôn."
Trình Diên chúc mừng: "Chúc mừng hai người, cuối cùng cũng tu thành chính quả."
Chân mày Lương Tư Văn giãn ra, mỉm cười dịu dàng: "Đừng hâm mộ, chị vẫn đang nghĩ, có phải đàn ông kết hôn rồi sẽ đột nhiên trở nên tệ bạc hay không, ngày nào chị cũng rất lo lắng." Cô ấy còn nói: "Nhưng nhìn em và Nghiễn Hành ngọt ngào thế kia thì biết ngay em đã nhặt được bảo bối."
Lại là "Ngọt ngào".
Trình Diên vừa ăn trái cây vừa lẩm bẩm: "Em chỉ gặp may thôi……"
Lương Tư Văn chợt nghĩ đến điều gì đó, tò mò hỏi: "Bình thường lúc hai người ở bên nhau cậu ấy cũng ít nói vậy à? Từ nhỏ đến lớn, tính tình của cậu ấy cũng không sôi nổi. Trước đây còn đỡ, mấy năm nay thật sự quá bận rộn, hẹn mãi mà không gặp được."
Câu hỏi này khiến cô không biết nên trả lời thế nào, hai người chỉ có quan hệ hôn nhân thôi chứ không thân thiết đến vậy.
Trình Diên bất chấp nói: "Ừhm…… cũng ổn, vì em cũng không thích nói chuyện lắm nên không thấy có gì không ổn."
Cô vô thức nhìn về phía bóng lưng chàng trai đang bị một đám người vây quanh, anh không ngừng uống hết ly rượu này sang ly rượu khác khiến cô không khỏi lo lắng.
Lương Tư Văn nhìn theo tầm mắt cô, nhận ra sự lo lắng của cô thì an ủi: "Không sao đâu, em đừng lo, tửu lượng của cậu ấy và Húc Dương tốt lắm, chút rượu này không đến mức say mèm đâu."
Nếu thật sự say mèm thì cô cũng không khiêng nổi.
Trình Diên uống nhiều nước trái cây nên đứng dậy đi vệ sinh, tiện thể lấy chiếc túi nhỏ ra định dặm lại lớp trang điểm.
Mở vòi nước, dòng nước mát lạnh chảy xuống ngón tay, bắn lên những bọt nước trong suốt, cô rửa rất kỹ càng.
Lau khô tay xong, Trình Diên cúi đầu đi ra ngoài, chẳng may đụng phải một thân hình cứng rắn quen thuộc.
Cô không kìm được lùi về sau hai bước thì bị người ta ôm eo kéo lại.
Mùi rượu nồng nàn ập đến trước tiên. Trình Diên ngẩng phắt đầu, phát hiện anh đã đứng trước mặt, gần trong gang tấc.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau càng cảm nhận được áp lực mãnh liệt hơn, cô hơi lúng túng, mở miệng hỏi: "Anh…… anh say rồi sao?"
Trì Nghiễn Hành nhìn cô chăm chú, không nói gì.
Lương Tư Văn đã nói anh không dễ say như thế, nhưng mùi rượu trên người sẽ không lừa người, chắc anh đã uống không ít, sắc mặt anh không thay đổi nhưng cả người lại tản ra sự khô nóng.
Từ góc độ của Trình Diên, chỉ thấy yết hầu anh chuyển động. Cô đang định hỏi anh có cần uống ly nước cho đỡ hơn không thì chợt nghe sau lưng truyền đến tiếng bước chân hỗn độn càng lúc càng gần.
Có người đến.
Tiếp theo, cánh tay đột nhiên nóng rực, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta kéo vào phía sau cánh cửa tối om.
Cánh cửa nặng nề khép lại, biển báo lối thoát hiểm bên cạnh cầu thang sáng lên ánh đèn xanh chói mắt. Trình Diên mở to mắt trong bóng tối, tay cô vẫn nắm chặt cánh tay anh, để lộ sự bất an cùng cực.