Lời Thì Thầm Của Cánh Diều
Chương 28: Cơn mưa đêm – Vết thương bất ngờ
Lời Thì Thầm Của Cánh Diều thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà hàng mang phong cách Hong Kong, bàn ăn đầy sơn hào hải vị nhưng chẳng ai chạm đũa.
Thức ăn đã nguội lạnh, lớp váng dầu mỡ đông cứng trên mặt tô canh.
Bước chân Trì Nghiễn Hành vừa đặt vào phòng, không khí bỗng chốc im phăng phắc.
Anh đứng lạnh lùng nơi cửa ra vào, trong khi Vu Hưng Trung và Du Nguyệt Bình vội vã đứng dậy.
Chỉ vì một xưởng gỗ nhỏ, không ai ngờ Trì Nghiễn Hành lại đích thân đến đây giữa đêm khuya.
Dương Hạo theo sau, thầm nghĩ: không hổ là sếp, chỉ một lời cũng đủ khiến cả phòng im tiếng.
Anh đóng cửa phòng, quét mắt nhìn mấy vị khách. Hôm nay đến bàn chuyện làm ăn, nhưng đôi vợ chồng này trông chẳng giống hạng người có thể dựa vào nhà họ Trì.
Một xưởng gỗ nhỏ thế này mà cũng khiến sếp đích thân ra mặt?
Vu Hưng Trung bề ngoài trông hiền lành, chất phác, thoạt nhìn như kẻ làm ăn chân chính, nhưng đôi mắt lại ngầm chứa đầy mưu tính, toan tính.
Chưa kể người vợ bên cạnh, tướng mạo xấu xí, Dương Hạo thấy khó chịu nhất khi phải giao tiếp với hạng người như vậy.
Cô ta nói lý lẽ thì không nghe, hễ không vừa ý là sinh sự, liên tục đưa ra điều kiện là được đằng chân lấn đằng đầu.
Quả nhiên, Vu Hưng Trung là người nhanh nhạy, ông lập tức phá vỡ im lặng, nở nụ cười tươi rói: “À… Nghiễn Hành đến đây có chuyện gì, mau ngồi đi!”
Trì Nghiễn Hành ung dung ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, liếc nhìn Dương Hạo.
Người đứng sau hiểu ý.
Dương Hạo nói: “Ông Vu, hôm nay là chuyện làm ăn, ông nên gọi là sếp Trì.”
Vu Hưng Trung lúng túng, nuốt nước bọt, cảm thấy ngượng nghịu.
“Thôi, thôi, sếp Trì.”
Bên cạnh còn có trưởng phòng Lý Khánh.
Ông ấy lau mồ hôi lạnh trên trán, cảm thấy oan ức vô cùng.
Ông nghe nói xưởng gỗ nhỏ này là chuyện nội bộ nhà sếp, vậy mà mình lại vô tình dính vào. Làm sao ông dám nhúng tay vào chuyện gia đình nhà sếp.
Làm suốt buổi mà đóng vai trắng cũng không xong, đóng vai đỏ cũng chẳng xong, dù có làm gì cũng tốn sức mà chẳng được lòng.
Trì Nghiễn Hành đi thẳng vào vấn đề, nhìn Lý Khánh: “Tình hình đến đâu rồi?”
Ông ấy vội vã đẩy trách nhiệm: “Sếp Trì, trước khi sếp đến chúng tôi đã bàn bạc gần xong, chỉ có vấn đề lợi nhuận này, e là ông chủ Vu còn có ý kiến khác……”
Trì Nghiễn Hành quét mắt nhìn Vu Hưng Trung, cười nhạt: “Thế à?”
Anh vốn quen nắm quyền tổng giám đốc, hiển nhiên không có dáng vẻ thương lượng với thuộc hạ như Lý Khánh, lời hỏi nhưng khiến người ta rét xương sống.
Vu Hưng Trung biết rõ nhưng vẫn giả vờ hồ đồ: “Sếp Trì, chúng tôi từ xa đến Kinh Thị, nào ngờ trưởng phòng Lý lại mở miệng muốn mua lại xưởng của chúng tôi, cậu xem……”
Trì Nghiễn Hành nhàn nhã: “Tôi bảo ông ấy đến, có chuyện gì?”
Vừa mở miệng đã bị người ta chặn họng, Vu Hưng Trung há hốc mồm nhưng không nói nên lời.
Dương Hạo rút ra những lời đã chuẩn bị sẵn, điềm tĩnh nói thay sếp.
“Ông Vu, ba năm trước sếp Trì đã đồng ý giới thiệu khách hàng cho ông. Hiện tại tất cả khách hàng nòng cốt của xưởng đều nhờ mối quan hệ của nhà họ Trì. Nhưng trong ba năm, lợi nhuận chỉ tăng 8%, con số này công ty chúng tôi tuyệt đối không thể chấp nhận.”
Vu Hưng Trung khẽ kêu lên, ngượng ngùng cúi đầu.
“Tuy nhiên sếp Trì vẫn bằng lòng giúp ông lần nữa. Hiện tại chúng tôi có hai phương án, chắc chắn trưởng phòng Lý đã bàn bạc với ông.”
“Thứ nhất, toàn bộ xưởng gỗ dưới danh nghĩa của ông sẽ do sếp Trì mua lại, chúng tôi sẽ điều chỉnh nội bộ. Ông chỉ cần đi làm, chấm công, lợi nhuận sẽ chia theo tỷ lệ ba bảy.”
“Thứ hai, nếu ông cho rằng mình còn khả năng cứu vãn xưởng, sau này sếp Trì sẽ không cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào, để ông tự do phát triển.”
Nghe xong, Vu Hưng Trung và Du Nguyệt Bình không kiềm chế nổi sắc mặt.
Họ không chỉ sợ mất xưởng gỗ, mà còn sợ nếu trở mặt với nhà họ Trì, họ sẽ chẳng còn chỗ đứng trên thương trường.
Chưa kể, mất khách hàng, những mối quan hệ khó khăn lắm mới xây dựng được cũng sẽ tan tác.
Từ lúc Trì Nghiễn Hành bước vào cửa, ông ta đã biết có chuyện chẳng lành.
Chưa đợi Vu Hưng Trung đưa ra quyết định, bên này Trì Nghiễn Hành đã đứng dậy.
Dương Hạo – người theo sếp nhiều năm, không cảm thấy lạ.
Trì Nghiễn Hành làm việc luôn quyết đoán, giải quyết nhanh gọn, chẳng bao giờ để lối thoát cho ai. Hôm nay đến đây, rõ ràng là để dạy cho vợ chồng Vu Hưng Trung một bài học. Việc mua lại xưởng gỗ là chuyện nhỏ, ký hay không ký cũng chẳng quan trọng, nhưng sau này xưởng sẽ chẳng thể kiếm được đồng nào nữa.
Quả nhiên, Trì Nghiễn Hành nói với Lý Khánh: “Việc ký hợp đồng sau đó, ông theo dõi đi.”
Lý Khánh vội gật đầu.
Trì Nghiễn Hành gật đầu, rồi cùng Dương Hạo đứng dậy rời khỏi phòng.
Toàn bộ quá trình chưa đầy nửa tiếng, chỉ vài lời nhẹ nhàng đã nhét gọn xưởng gỗ nhà họ Vu vào túi mình.
Vừa ngồi lên xe, điện thoại đã reo.
Giọng Kha Húc Dương vọng đến: “Nghe nói cậu mua lại một xưởng gỗ nhỏ?”
Trì Nghiễn Hành cười khẽ: “Thủ tục còn chưa xong, cậu nghe từ đâu?”
“Mẹ nó, lúc mới nghe tôi còn không tin, cậu rảnh rỗi thế mà mua cái đồ chơi đó làm gì?”
Trì Nghiễn Hành nói: “Rảnh rỗi đó, không được à?”
“Được được được, cậu có tiền cậu muốn lên trời cũng được,” Kha Húc Dương trêu chọc vài câu rồi hỏi: “Mấy ông chú già đó của cậu có biết chuyện này không?”
“Liên quan gì đến họ?”
Kha Húc Dương hỏi: “Này, sao tôi nhớ cái xưởng đó có chút liên quan đến vợ cậu. Cậu đừng nói cậu vì cô ấy mới mua lại đấy nhé, cái này gọi là gì ấy nhỉ, ‘giận căm dựng tóc vì tình hồng nhan’?”
(*Giận căm dựng tóc vì tình hồng nhan: Câu thơ trong “Viên Viên Khúc”, ý chỉ người đàn ông vì tình yêu mà không tiếc hy sinh, thậm chí nổi giận, hành động mạnh mẽ bất chấp hậu quả. Cũng mang nghĩa trung thành, bảo vệ người mình yêu bằng tất cả danh dự và sự tức giận.)
“Cậu không đi làm paparazzi thì phí quá, chuyện ngồi lê đôi mách gì cũng lọt vào tai.”
“Ông đây đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy, mấy lão già đó có bỏ qua cho cậu không? Hay sẽ bắt lấy cái thóp này để vặt lông cậu sao?”
“Nghiêm trọng đến thế, mua lại một cái xưởng thôi mà,” Trì Nghiễn Hành xoa nhẹ giữa hai lông mày, “À đúng rồi, đừng nhắc chuyện này trước mặt cô ấy, cứ coi như không biết gì.”
“Được được được, cái miệng của tôi cậu còn chưa yên tâm sao?”
Trì Nghiễn Hành mỉa mai: “Tôi yên tâm mới lạ đó.”
Nói xong anh lập tức cúp máy.
Đèn neon nhấp nháy thành những đốm sáng, chiếc Maybach màu đen khởi động, chạy về phía biệt thự ngoại ô.
Về đến nhà, phòng khách vắng tanh.
Thời gian cũng không còn sớm, Trì Nghiễn Hành lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ.
Trình Diên vẫn chưa ngủ.
Cửa mở, cô quay đầu nhìn sang.
“Anh về rồi à!”
“Đang làm gì đó?”
Cô mặc đồ ngủ mỏng manh, nằm sấp trên giường, hai chân đung đưa say mê nhìn điện thoại.
Quần ngủ rộng thùng thình, theo cử động của cô mà lộ đôi chân nhỏ trắng nõn.
Trì Nghiễn Hành đi tới, ngồi xuống mép giường.
Tối nay nhân lúc Trì Nghiễn Hành không có nhà, Trình Diên đến phòng làm việc để viết luận văn.
Trước đây khi anh ở nhà, cô ngại ngùng không dám bước vào. Phòng làm việc của anh có một tủ sách lớn ba chiều chiếm trọn bức tường, gần như mọi ô đều đầy ắp. Ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ mềm mại bên dưới như rơi vào tổ sách.
Trình Diên xem từng hàng, đủ loại sách từ cổ đại, cận đại, hiện đại, phân loại khá rõ ràng.
Cô tiện tay rút ra quyển《Cuốn Theo Chiều Gió》, nằm trên ghế sofa để đọc.
Trình Diên tham quan tủ sách rồi lại đến bức tường ảnh. Phải nói gu thẩm mỹ của Trì Nghiễn Hành rất cao cấp, ảnh chụp được xếp chồng lên nhau tạo cảm giác có chiều sâu, không lộn xộn mà thêm phần ý vị.
Cô đến gần, từng bức ảnh ghép lại thành một khía cạnh khác biệt của Trì Nghiễn Hành.
Trì Nghiễn Hành mặc áo khoác leo núi màu đen đứng trên đỉnh núi trượt tuyết, tươi cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Trì Nghiễn Hành trong bộ vest đắt tiền, đi lại trong những bữa tiệc rượu vàng son.
Còn có mấy tấm là ảnh chụp chung với Kha Húc Dương, hai người đeo tai nghe và kính râm, phía sau là biển xanh trời biếc, hai người trên máy bay trực thăng.
Thưởng thức mấy tấm ảnh tuyệt đẹp xong, Trình Diên chợt nhớ ra trước đây bà nội Trì từng nói bố mẹ Trì đã mất vì tai nạn, buộc anh phải về nước tiếp quản công ty.
Cô thầm nghĩ, nếu không phải gia đình gặp chuyện chẳng lành, chắc anh cũng giống Kha Húc Dương, là cậu ấm vô lo vô nghĩ.
Có lẽ anh sẽ sống hưởng thụ, phong lưu.
Cô lấy điện thoại ra chụp lại vài tấm ảnh trong đó, mang về phòng ngủ từ từ ngắm nghía.
Chủ nhân của những bức ảnh đã về, Trình Diên đưa điện thoại cho anh xem.
“Những tấm này đều do anh chụp sao?”
Anh lại còn nghiêm túc nhìn qua: “Chuyện của mấy năm trước rồi, sao tự nhiên em lại có hứng thú với thứ này?”
“Tối nay em nhìn thấy ở trong phòng làm việc nên tiện tay chụp lại mấy tấm, thấy rất thú vị. Trước đây anh đã đi nhiều nơi như vậy, cuộc sống của anh thật tuyệt vời.”
Trì Nghiễn Hành kéo chăn đắp lên đôi chân đang lộ ra ngoài của cô, hỏi: “Em cũng muốn đi à?”
“Không có, em chỉ cảm thấy anh trong những bức ảnh này không giống anh bây giờ cho lắm.”
Thấy cô khá hứng thú, Trì Nghiễn Hành nói: “Đợi chút, anh lấy cho em một thứ.”
Khi quay lại, anh mang theo một cuốn album ảnh dày.
Bên trong là những bức ảnh của anh từ nhỏ đến lớn, bìa album vẫn còn mới tinh, nhìn là biết hầu như chưa được động đến.
Anh mở ra, đặt lên giường và lật từng trang cho cô xem.
“Đây là cực quang à?”
“Đúng vậy, đây là hồi học cấp ba, anh đi Iceland với bạn học để ngắm cực quang.”
“Tấm này cũng là lúc 17 hay 18 tuổi nhỉ, Kha Húc Dương cứ nhất quyết kéo anh đi Tây Tạng. Kết quả là thằng nhóc đó vừa đặt chân đến nơi đã bị sốc độ cao phải vào viện, anh ở đó chăm sóc cậu ấy một tuần.”
Trình Diên bật cười, “Thật sự nhìn không ra, thế mà anh lại không đánh chết anh ấy.”
Trì Nghiễn Hành nhướng mày, “Cho nên sau khi về anh đã giăng bẫy lừa cậu ấy một chiếc xe.”
“Tấm này chụp ở London, trong buổi dạ hội tốt nghiệp.”
……
Từng trang lật qua, lướt nhanh như cưỡi ngựa xem hoa, nhưng Trình Diên như thể đã được chứng kiến hơn 20 năm cuộc đời của anh.
Đến khi tất cả các bức ảnh đã được lật xong, cô vẫn rất tỉnh táo, không định đi ngủ.
“Cái này, em có thể tự xem được không?”
Trì Nghiễn Hành hào phóng đồng ý, “Cứ xem tự nhiên.”
Không biết từ lúc nào bên ngoài cửa sổ đã đổ cơn mưa lớn, mưa rơi lộp bộp trên mặt kính.
Trong phòng ngủ yên tĩnh như lúc đầu, chỉ có tiếng lật album khẽ khàng.
Bão tố đều bị anh chắn phía sau, Trình Diên ngủ rất yên bình.
Sáng hôm sau đi làm, Hiểu Hiểu đến trêu chọc.
“Yara, dạo này sắc mặt em tốt thế, không phải thức khuya à?”
“Em á?” Trình Diên ngạc nhiên, “Em cũng ngủ khá muộn.”
Hiểu Hiểu khoác vai cô, chớp mắt.
“Có muốn đi soi gương rồi nói không, mặt mày em tươi rói thế này, mắt long lanh, nhìn là biết có chuyện đấy nhé.”
Trình Diên không hiểu, đáp lại bằng ánh mắt nghi ngờ.
Hiểu Hiểu nhếch môi, “Chuyện với bạn trai em thế nào rồi?”
“Thì…… cũng khá ổn.”
Hiểu Hiểu không định buông tha cho cô, “Bây giờ đang sống cùng bạn trai à?”
“Sao chị biết?”
“Hí hí~”
Hiểu Hiểu đáp lại cô bằng ánh mắt “Em hiểu mà”.
Sự thật là Trình Diên đã hiểu!
Cô sờ mũi, mặt lập tức đỏ bừng, chột dạ nói: “Mới gần đây, chỉ mới mấy ngày thôi.”
Khó trách khi Hiểu Hiểu – người vốn có đôi mắt “Hỏa nhãn kim tinh” nhận ra, liên tục mấy ngày nay cả người Trình Diên đều toát ra vẻ yêu đời.
Đây là lần đầu tiên cô yêu.
Không phải yêu đương, nói đúng hơn là đã kết hôn rồi.
Nhưng cô vẫn cảm thấy mọi thứ đều đáng mong chờ, vô thức mà nảy sinh sự phụ thuộc vào Trì Nghiễn Hành.
Bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, từ hôm nay ăn cánh gà sốt coca hay cơm niêu, cuối tuần đi xem phim hay công viên giải trí, anh đều có thể quyết định.
Ngay cả những chuyện vặt vãnh hàng ngày, anh cũng sẵn lòng lắng nghe cô kể.
Dù công việc có mệt mỏi đến mấy, cô cũng cảm thấy cuộc sống tươi sáng và vạn vật đều đáng mong chờ.
Ví dụ như hôm nay, cô đã hẹn đi xem phim với Trì Nghiễn Hành sau giờ làm.
Cô cố ý tìm một bộ phim hài được đánh giá rất cao, Trình Diên vô cùng mong đợi.
Tâm trạng tốt, cả buổi chiều làm việc đều tràn đầy năng lượng.
Trình Diên dành hai tiếng đồng hồ xem nhanh 5000 chữ trên hồ sơ, bàn phím của cô gần như muốn tóe lửa.
Cô đang tập trung dán mắt vào màn hình máy tính thì đột nhiên có một cuộc gọi khẩn cấp.
Thông thường sẽ không có ai liên lạc với cô trong giờ làm việc.
Trình Diên lấy điện thoại ra, lại là Trì Nghiễn Hành.
Cô vội chạy đến cầu thang, tìm một chỗ yên tĩnh không người để nghe máy.
“Alo, sao thế ạ?”
Đầu dây bên kia không phải Trì Nghiễn Hành, mà là thư ký Dương Hạo.
Giọng anh ấy gấp gáp, xen lẫn tiếng ồn ào xung quanh nên hơi khó nghe.
“Cô Trình, có chuyện khẩn cấp, sếp Trì vừa bị thương, hiện đang ở trong bệnh viện……”