Chương 30: Tận tâm – Ai là bệnh nhân?

Lời Thì Thầm Của Cánh Diều

Chương 30: Tận tâm – Ai là bệnh nhân?

Lời Thì Thầm Của Cánh Diều thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ thoáng chốc đã gần nửa đêm, nhiệt độ ngoài trời xuống thấp, Trình Diên đứng dậy kéo rèm cửa sổ lại.
Nhìn từ tầng cao nhất xuống, toàn bộ tòa nhà bệnh viện vẫn sáng rực ánh đèn.
Nơi đây không hổ danh là phòng chăm sóc đặc biệt VIP, yên tĩnh và thoải mái, thật lý tưởng để bệnh nhân nghỉ ngơi, dưỡng bệnh cả thể chất lẫn tinh thần.
Kha Húc Dương đã đưa hai đứa trẻ về từ lâu, Trình Diên ngồi trên sofa trong phòng bệnh xử lý công việc.
Cô gửi tin nhắn cho tổ trưởng Lily, viện cớ rằng mấy ngày nay cô phải làm một ca tiểu phẫu, xin nghỉ ba ngày được chăng.
Lily bên kia đồng ý ngay lập tức, còn dặn cô phải cẩn thận giữ gìn sức khỏe.
Cảm ơn xong, Trình Diên nộp đơn xin nghỉ phép trên hệ thống rồi tranh thủ viết luận văn một lúc.
Đúng lúc ấy, Hiểu Hiểu gửi tin nhắn: “Chiều nay em về vội quá, không sao chứ?”
“Không sao đâu chị Hiểu Hiểu, boyfriend của em phải tiểu phẫu, mấy ngày tới em xin nghỉ để chăm sóc anh ấy.”
“Ồ ồ, hiểu rồi, yên tâm đi, có gì ở công ty chị sẽ ghi nhớ giúp em.”
“Cảm ơn nhiều, đợi em quay lại sẽ mời chị ăn cơm!”
Trì Nghiễn Hành đang truyền dịch kháng viêm, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô ngồi đối diện, cứ hai phút lại ngẩng đầu lên nhìn xem kim truyền đã xong chưa vì sợ bỏ lỡ.
Sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, Trình Diên gõ bàn phím nhẹ nhàng, đến nỗi chuột cũng không dám kêu.
Đèn đầu giường tắt, phòng chìm trong bóng tối, không gian yên tĩnh thuận lợi cho giấc ngủ.
Làm xong việc, cô ngồi bên giường chờ anh tỉnh dậy.
Trì Nghiễn Hành có ngoại hình cực kỳ mạnh mẽ, chân mày cao, hàm góc cạnh sắc nét.
Dù đang ngủ, vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng như băng giá.
Có lẽ bởi những ngày qua quá mệt mỏi, anh mới mượn cớ bị thương để có thể ngủ ngon.
Nghĩ tới đó, Trình Diên chợt thấy lòng ray rứt.
Trong suốt thời gian sống chung, luôn là anh chiều chuộng cô, thương cô tuổi còn nhỏ nên chăm sóc cô hết mực.
Ngoại trừ việc tối qua cô đề nghị dừng lại mà anh không chiều theo, còn lại chuyện gì anh cũng nhượng bộ cô.
Nhưng giờ đến lượt cô không thể ở bên anh khi anh bị thương.
Từ nhỏ cô đã quen với những khuôn phép, vòng tròn giao tiếp của cô và anh khác biệt đến mức không thể thay đổi.
Dù vậy, cô vẫn cảm thấy lòng đau nhói.
Trình Diên tuy trẻ nhưng không hề ngây ngô, một vụ tai nạn xe hơi có xác suất xảy ra thấp như vậy sao lại có thể xảy đến với anh?
Anh dường như đã lường trước mọi chuyện nên im lặng không hề nhắc tới.
Dung dịch thuốc trong suốt từ từ nhỏ giọt qua ống kim tiêm vào người anh.
Cô thức đến tận khi truyền xong, gọi y tá đến rút kim.
Trì Nghiễn Hành vẫn chưa tỉnh, cô bèn nhẹ nhàng ấn vào mu bàn tay anh.
“Không cần dùng nhiều sức, ấn một lát thấy không chảy máu nữa là được.”
“Ừhm, được.”
Y tá dặn dò vài câu rồi rời đi.
Trình Diên nghe lời, sau khi ấn xong, cô đặt bàn tay anh đang để bên ngoài vào trong chăn.
Để không chạm vào cánh tay bị thương, cô chỉ gục đầu bên giường một lát.
Mười lăm phút sau, Trì Nghiễn Hành tỉnh dậy. Thói quen sinh hoạt của anh rất thất thường, thức thâu đêm là chuyện bình thường, hiếm khi ngủ trọn giấc.
Nhớ tới công việc dang dở, anh định vén chăn ngồi dậy, nhưng vừa đưa tay lên đã va phải cái đầu xù xì.
Anh cúi nhìn xuống, thấy cô đang gục đầu bên giường, gối lên cánh tay, thở đều và ngủ ngon lành.
Hôm qua cô bị dọa nạt đến mức nghẹt thở, sau khi bình tĩnh lại cơn buồn ngủ ập đến khiến cô ngủ thiếp đi.
Tóc cô xõa ra, làn da trắng nõn, ánh đèn đêm chiếu qua tạo thêm lớp màng lung linh.
Khóe mắt cô hơi đỏ, trông như chú thỏ non dễ thương.
Ngủ như thế này mai chắc sẽ đau lưng mỏi cổ.
Anh nhẹ nhàng lay cô, muốn cô lên giường ngủ.
Lay một cái, cô không tỉnh.
Lay thêm một cái, cô đổi sang gối đầu lên cánh tay khác.
……
Khóe mắt Trì Nghiễn Hành cong lên, anh khẽ nhếch môi, cúi đầu cười.
Anh nghĩ, nếu lay thêm nữa thì chắc chắn cô gái này sẽ giận dỗi với mình.
Vì thế anh đổi sang cách nhẹ nhàng hơn.
Trì Nghiễn Hành chống người dậy, từ từ đến gần và hôn xuống.
Cảm giác ấm áp mềm mại truyền đến, Trình Diên vô thức mở mắt ra, đối diện với ánh mắt anh.
Đôi mắt cô vẫn còn mơ màng, ngơ ngác nhìn anh.
“Mệt rồi à?”
Cô lắc đầu, “Em không sao.”
Trì Nghiễn Hành vỗ vào bên cạnh: “Lên giường ngủ.”
“Không được, sợ đụng vào vết thương của anh.”
Thấy anh ngứa tay muốn mở máy tính, Trình Diên nhìn chằm chằm hỏi: “Đã hơn mười hai giờ rồi, còn muốn làm gì nữa?”
Tối qua bác sĩ đã dặn dò, vết thương ở bụng anh vẫn chưa ổn định, không nên ngồi lâu.
Trì Nghiễn Hành vẫn thản nhiên: “Chẳng qua chỉ là vết thương ngoài da, em đừng lo lắng quá.”
Anh còn định biện minh thêm vài câu.
Nhưng trong khoảnh khắc đối diện với đôi mắt ngấn lệ của cô, lời chưa nói ra đã nghẹn lại.
Anh cảm thấy nếu cứ cố chấp không nghe lời khuyên, sợ cô sẽ rơi nước mắt.
Vì vậy Trì Nghiễn Hành đành đầu hàng vô điều kiện: “Được rồi, tối nay không làm việc nữa.”
Nghe vậy, Trình Diên mới hài lòng và yên tâm.
Trì Nghiễn Hành nhớ ra điều gì đó, nhắc nhở: “Đúng rồi, trước tiên cứ giúp anh giấu chuyện này với ông bà nội nhé.”
“Em biết.”
Chuyện này không cần nói Trình Diên cũng hiểu, ông bà tuổi cao, phận con cháu phải báo tin tốt, không báo tin xấu.
Đợi tới khi truyền dịch xong thì đã gần một giờ sáng.
Bình thường giờ này Trình Diên đã ngủ say.
Trong góc phòng bệnh có chiếc giường nhỏ dành cho người chăm sóc, cô kéo nó sát giường lớn, kê lại gần và ngủ cạnh anh.
Cô nằm nghiêng, quay mặt về phía Trì Nghiễn Hành.
Sau khi tắt đèn, phòng bệnh càng im ắng, không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Sáng hôm sau, Dương Hạo đến, mang theo một đống tài liệu giao cho Trì Nghiễn Hành.
Anh nhận lấy, hỏi: “Việc điều tra tai nạn thế nào rồi?”
Dương Hạo trả lời thành thật: “Đã xem camera giám sát trên đường, không phát hiện điều gì bất thường, công ty đang điều tra lý lịch của tài xế kia.”
Trì Nghiễn Hành ừhm khẽ: “Nhanh lên, càng kéo dài càng khó lấy chứng cứ.”
“Sếp Trì nghĩ chắc chắn đây không phải tai nạn?” Dương Hạo cẩn thận hỏi.
Trì Nghiễn Hành ngước mắt lên, thản nhiên nói: “Không có bằng chứng nói nhiều cũng vô ích, cậu tiếp tục theo dõi đi.”
Dương Hạo: “Vâng.”
Khi Trình Diên quay lại phòng bệnh thì Dương Hạo đã rời đi.
Người trên giường nhìn sang, nói: “Đỡ anh vào nhà vệ sinh.”
Trình Diên cảm thấy kỳ lạ: “Vừa nãy Dương Hạo ở đây, sao anh không nhờ anh ấy đỡ?”
Khóe môi Trì Nghiễn Hành thoáng cong lên: “Hôm qua là ai nói muốn chăm sóc anh thật tốt?”
Nói là nói vậy, nhưng khi bắt tay vào hành động, cô lại thấy bất lực.
Trì Nghiễn Hành cao lớn, lại có thói quen tập thể hình quanh năm nên thân hình vạm vỡ, một mình cô làm sao mà đỡ nổi.
Dốc hết sức, cuối cùng cũng đỡ được chàng trai xuống giường, nhưng vừa chạm đất anh đã không tự chủ nghiêng về phía cô.
Cô vội vàng kêu lên: “Ối ối——”
Rồi nhanh chóng túm lấy vạt áo anh.
Trì Nghiễn Hành nói: “Đỡ chắc vào, anh chưa có định đi đâu.”
Trình Diên nghĩ, rõ ràng trên đùi phải của anh chỉ có vài vết thương nhẹ, sao bây giờ lại có vẻ như cả chân anh không cử động được vậy?
Không lẽ vấn đề nằm ở vết thương trên bụng?
Trì Nghiễn Hành dựa cả người vào cô, thưởng thức dáng vẻ mồ hôi nhễ nhại của cô.
Trình Diên cắn răng kiên trì một lúc lâu, dù thế nào cũng phải đưa anh đến cửa nhà vệ sinh.
Bộ quần áo bệnh nhân trong bệnh viện có mùi thuốc sát trùng hăng mũi, anh không muốn mặc nên sáng hôm sau đã thay bộ đồ ngủ ở nhà.
Trình Diên đỡ cánh tay anh, bao bọc bởi mùi nước hoa thanh mát đặc trưng trên người anh.
Khoảng cách đột ngột rút ngắn, tim cô đập thình thịch.
“Này, sao tai em lại đỏ lên rồi?”
Bên này Trình Diên đang khó khăn bước từng bước một còn anh thì lại cười cợt không đứng đắn.
Cô cắn răng chịu đựng: “Còn không phải vì anh quá nặng sao.”
Trì Nghiễn Hành nghiêng đầu: “Vậy sao?”
Giây tiếp theo, một phép màu y học đã xuất hiện trong phòng bệnh nhỏ.
Trình Diên giật mình nhận ra trọng lượng đè lên người mình đột nhiên nhẹ bẫng.
Anh vẫn ôm cô trong lòng và khoác hờ cánh tay lên vai cô nhưng hoàn toàn không dùng sức.
Trình Diên ngạc nhiên: “Anh……”
Trì Nghiễn Hành đột nhiên ghé mặt lại gần, anh nhìn thẳng vào má cô và cong khóe môi, trong giọng nói mang theo ý trêu chọc.
“Sao vẫn đỏ thế này?”
Bất giác nhận ra mình bị trêu đùa, Trình Diên lập tức muốn buông bỏ không làm nữa.
Cô không đỡ anh nữa mà buông tay ra: “Anh có thể im miệng được không.”
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ: “Giận rồi?”
“Rõ ràng chân của anh không bị gì.”
“Chân anh không sao, nhưng vết thương ở trên bụng của anh rất đau, không có người đỡ thì không đi được.”
Khó khăn lắm mới đỡ được anh đến cửa nhà vệ sinh, nhưng Trì Nghiễn Hành vẫn chưa có ý định dừng lại.
Anh nhìn Trình Diên đang đứng gác cửa như một chú lính.
“Em không vào thì sao anh đi vệ sinh được?”
Trình Diên: “Em vào thì sao anh đi vệ sinh được?”
Trì Nghiễn Hành liếc nhìn xuống: “Không c** q**n ra được, làm sao đây?”
Có người bề ngoài đạo mạo, nhưng bên trong lại giở trò lưu manh hết lần này đến lần khác.
Một tiếng ‘Rầm’ thật lớn vang lên, Trình Diên đóng cửa lại với vẻ mặt căng thẳng. Cô bỏ mặc vị tổng giám đốc không cởi được quần trong nhà vệ sinh, để anh tự sinh tự diệt.
Chỉ hai ngày ngắn ngủi, Trình Diên đã bận túi bụi.
Trì Nghiễn Hành liên tục truyền dịch hai ngày, đều là Trình Diên bận rộn lên xuống trong phòng bệnh.
Giữa lúc đó Kha Húc Dương có ghé qua thăm hai lần rồi nhận ra anh thật sự không bị gì nghiêm trọng, lại còn được hầu hạ chu đáo như một ông hoàng.
Anh ấy không chịu nổi cảnh tượng đó nên cũng không đến nữa.
Cứ nghĩ chuyện này chắc chắn sẽ lan truyền trong công ty.
Trình Diên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, thậm chí còn tiên tri trước mà dọn dẹp tủ đầu giường.
Một bên dùng để đặt trái cây, một bên dùng để cắm hoa tươi, sắp xếp đâu ra đấy.
Kết quả là hai ngày trôi qua, phòng bệnh vẫn im lìm.
Cô không kìm được nên hỏi: “Mọi người trong công ty không đến thăm anh sao?”
Trì Nghiễn Hành đang ký một số giấy tờ, tay trái anh bị thương, không ảnh hưởng đến tay phải, anh vẫn có thể ký tên nhanh thoăn thoắt như rồng bay phượng múa.
“Không có nhiều người biết, anh bảo họ không cần đến.”
“Hơn nữa có đến cũng chỉ là mấy câu hỏi han đó, nghe phiền.”
Trình Diên ồ khẽ.
Anh nói: “Lát nữa anh có một cuộc họp online, em có muốn nghỉ ngơi không?”
Cô lắc đầu: “Vậy em ra ngoài, sẽ không làm phiền anh.”
“Không cần, không nghiêm túc đến thế đâu, em cứ làm gì em muốn.”
Đôi khi Trình Diên sẽ tự hỏi liệu anh có lắp một công tắc chuyển đổi hay không, ngay khi khoác lên chiếc áo vest anh lại khôi phục cái vẻ nghiêm túc đó.
Nhưng cô lại rất muốn xem.
Thế là cô lén lấy điện thoại ở bên cạnh ra, trong khung chụp ảnh là vị tổng giám đốc lạnh lùng trong bộ vest.
Một tiếng tách vang lên.
Giây tiếp theo, Trì Nghiễn Hành nhìn sang.
“Anh ra phòng khách họp, em ngủ chút đi.”
Phòng chăm sóc đặc biệt ở tầng trên cùng là một căn suite có bố trí nhà vệ sinh và phòng tắm riêng, trong phòng ngủ còn có một màn hình trình chiếu lớn.
“Ồ, được.”
Trình Diên giúp anh sắp xếp máy tính và tài liệu rồi lên giường nghỉ ngơi.
Chiếc giường gấp nhỏ rất cứng, chỉ trải một lớp đệm mỏng bên trên.
Cứ rời khỏi nhà là cô lại bị lạ giường, buổi tối không ngủ được, nhưng hễ trở mình là giường lại kêu kẽo kẹt, chắc chắn sẽ làm ồn đến anh nghỉ ngơi.
Mất ngủ thì chỉ có thể trơ mắt nhìn trần nhà trong bóng tối, chỉ hai ngày ngắn ngủi mắt cô đã xuất hiện quầng thâm mắt rõ rệt.
Trì Nghiễn Hành thấy cô không nghỉ ngơi đủ nên cố ý ra phòng khách họp, để Trình Diên nằm trên chiếc giường lớn của anh.
Cô quá buồn ngủ, chỉ muốn chợp mắt một lát.
Ngủ một giấc thì không sao, nhưng lại xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Chiếc giường dành riêng cho bệnh nhân nghỉ ngơi mềm mại vừa phải, anh vừa mới đứng dậy, bên trong vẫn còn hơi ấm của anh.
Anh đã ngủ hai ngày nên trên giường vẫn còn vương mùi tùng bách dễ chịu, thanh mát và thơm tho.
Chưa đầy năm phút sau Trình Diên đã ngủ say.
Thế là lúc y tá đến tiêm thuốc, vừa đẩy cửa vào đã thấy Trình Diên vùi mình trong chăn.
Cô nằm ngửa, tóc xõa trên gối, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Y tá nghi ngờ, liếc nhìn thông tin bệnh nhân dán ở đầu giường.
Đúng lúc này Trì Nghiễn Hành vừa họp ở bên ngoài xong, đẩy cửa bước vào.
Y tá quay đầu nhìn anh rồi nhìn chằm chằm vào băng gạc y tế trên cánh tay và eo anh.
Khựng lại hai giây, cẩn thận xác nhận một lần.
“Trong hai người ai là bệnh nhân?”