Lời Yêu Đến Muộn - Lâm Du Niên
Chương 23: Chẳng phải là tán tỉnh hay sao?
Lời Yêu Đến Muộn - Lâm Du Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt Lăng Sâm dần nóng bừng lên: "Anh trai đừng nghịch nữa, anh chưa cho mọi người ăn cơm đầy đủ à?"
"Không nghịch nữa, tớ thấy cậu livestream nên ghé thăm cậu thôi." Hình Thu Vũ nói, giọng đầy quan tâm như thể chỉ ghé qua thăm hỏi thăm thôi. "Cậu vẫn còn sốt không? Cần tớ đưa đến bệnh viện không?"
Bình luận ngay lập tức bắt được ý chính: "Bồ câu bị sao vậy? Ốm à?"
Lăng Sâm bất lực nhìn thoáng qua camera, như thể có thể xuyên qua màn hình nhìn thấu Hình Thu Vũ.
Cậu cười: "Uống ly nước ấm sẽ khỏi ngay thôi, chỉ bị cảm bất chợt thôi, mọi người không cần lo lắng quá."
Nói vậy thôi...
[Tôi là chú chim bồ câu trắng thuần khiết]:
Cậu đang ở nhà người khác, sao chồng cậu lại biết sáng nay cậu sốt vậy?
[Bồ câu bốn phía]:
Á à, tớ biết rồi nhé.
[30000 mã code một ngày không phải mơ]:
Uầy uầy uầy, tui ngửi thấy mùi cơm thơm ngon quá!
[Miệng siêu to]:
(nhìn trộm) Bồ câu không chịu nói thì anh chồng kể cho tụi tui nghe đi, tụi tui hứa nghe tai này lọt tai kia, nhất định không hé ra ngoài đâu.
[Lục Thần Hoa Thuỷ]:
Anh chồng cứ nói đi, tụi tui không phải người tốt đâu.
[Bồ câu khắp chốn]:
Vợ nhỏ bá đạo có bầu chạy?
[Bồ câu là một truyền thuyết]:
Bóng (*) là ai thế? Người thứ ba trong bức ảnh à?
(*) Tác giả dùng từ 球/qiú, nghĩa đen là quả bóng, nghĩa ẩn dụ dùng trong câu trên là cái thai. Cụm từ 带球跑/Dài qiú pǎo chỉ các cô gái mang thai rồi bỏ trốn khỏi nam chính.
...
Giọng Hình Thu Vũ đầy giễu cợt, nghe như tiếng ngọc va chạm, ấm áp trong trẻo. "Đừng nghịch nữa, tớ không dám kể đâu, sợ Mộc Mộc Nhĩ của tụi mình sẽ xấu hổ."
Lăng Sâm đỏ mặt, cố chấp cự tuyệt: "Đừng nói bậy, tớ xấu hổ cái gì?"
"Mặt cậu đỏ hết rồi kia, đang nghĩ gì thế?"
Vết đỏ trên mặt lại càng đậm thêm. Lăng Sâm che camera lại, thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới chợt nhận ra: "Đó là do tớ thấy rất thoải mái thôi."
Tất nhiên là giả rồi.
Khi Hình Thu Vũ hỏi cậu đang nghĩ gì, cậu lại nhớ đến giấc mơ hoang đường ấy... Lăng Sâm lắc đầu, dẹp bỏ đám suy nghĩ xằng bậy.
Cậu đánh đòn phủ đầu: "Thế còn cậu, sao lại đổi ảnh đại diện?"
"Tớ thích."
Bỗng dưng, trong lòng Lăng Sâm rung lên dữ dội như cơn địa chấn, tiếng báo động vang khắp nơi. Thế mà cậu lại bị cuốn theo: "Cậu..."
"Cậu không thấy tấm ảnh này rất đẹp sao?" Hình Thu Vũ tiếp tục nói.
Lăng Sâm: "..."
Được rồi, giải trừ báo động, ngừng rung chuyển.
Lăng Sâm cảm thấy mình đã đủ bình tĩnh. "Cậu nói chuyện đừng thở mạnh quá... người ta hiểu lầm đấy."
Hình Thu Vũ cười: "Cậu hiểu lầm cái gì?"
"Tớ cứ tưởng cậu—"
"Tớ cứ tưởng cậu thích tớ, đúng không?" Hình Thu Vũ vừa đùa vừa thật, nói đầy vui vẻ. "Anh Mộc Mộc Nhĩ nhà mình đẹp trai như vậy, ai mà chẳng thích chứ?"
Lăng Sâm lại hỏi, cậu cũng không biết tại sao mình lại hỏi câu đó, nhưng đột nhiên cậu rất muốn biết: "Vậy cậu thích tớ à?"
Bên kia im bặt, mãi sau mới có tiếng động, như thể đã suy nghĩ rất lâu mới dám trả lời: "— Cậu đoán xem."
Bướng, bướng, đúng là ương bướng.
"Tạm biệt." Lăng Sâm cúp máy cái rầm.
Sau khi mở lại camera, cậu nhìn thoáng qua bình luận, suýt nữa thì ngất xỉu.
Hình Thu Vũ vẫn đang tặng quà, mấy cái "Thư tình", "Mưa hoa", "Bong bóng tỏ tình" rơi ào ào như mưa, hiệu ứng màu hồng phủ kín màn hình.
Bình luận đã được "đút no cơm", cùng nhau nói: Cảm ơn đã chiêu đãi, ăn no lắm rồi, lần sau lại tới nhé.
Lăng Sâm trợn mắt há hốc mồm, hét lớn: "Hình... cậu điên rồi à?"
[Vũ]:
(chó lớn xoay tròn)(chó lớn gửi tình yêu)(tớ sai rồi)
Giọng Lăng Sâm run rẩy, đau đớn nói: "Cậu mời tớ ăn cơm cũng được, nhưng cậu không biết sàn tặng quà có thu phí à? Chúng ta đang bị lợi dụng đấy!"
[Vũ]:
Nhưng tớ muốn tặng.
Lăng Sâm bùng nổ: "Người anh em à, đừng đút cơm cho họ nữa! Họ no căng bụng rồi!"
[May mà có cậu]:
Anh Hình phải không? Tui đổi tên ngay đây.
[Yêu giả thành thật]:
Chưa no đâu, tui là vua dạ dày đấy! Anh chồng cứ tiếp tục đi, ngàn lần đừng nhân từ nương tay!
[Này không phải tán tỉnh hay sao?]:
Này không phải tán tỉnh hay sao? (tuýt còi)
Bình luận tràn ngập niềm vui sướng, fandom càng thêm hưng thịnh, thậm chí có fan rảnh rỗi tạo trước một siêu thoại. Tên siêu thoại là "Rừng mưa nhiệt đới", "Mưa" là chữ Vũ trong biệt danh của Hình Thu Vũ, "Rừng" là hai chữ Mộc trong biệt danh của Lăng Sâm. Trong siêu thoại đã có vài fans bình luận sôi nổi, trong đó có cả tác giả của fanfic Lăng Sâm vừa đọc.
Sau khi tắt livestream, cậu bắt đầu đọc fanfic trong siêu thoại, tình cờ đọc được phần tiếp theo. Truyện viết rằng họ ở trong một căn nhà, ca ngợi mặt trời, ôm ấp mặt trời, lăn mặt trời qua lộn mặt trời lại.
Xuyên qua fanfic ấy, cậu như thể có thể nhìn thấy hình ảnh cả hai quấn quýt ở mỗi ngóc ngách trong nhà Hình Thu Vũ, mơ hồ vượt quá giới hạn.
Giống hệt cảnh trong mơ...
Ting ting ting - điện thoại vang lên, phát ra tiếng chuông giòn giã.
Trước đây nghe thấy âm thanh này cậu luôn vui vẻ, nhưng lần này, cậu lại giật mình, tim suýt bung ra khỏi lồng ngực. Nhận ra người gọi là Hình Thu Vũ, tim cậu càng đập nhanh hơn. Cậu sờ ngực rung rung, cố bình tĩnh rồi mới nghe máy.
"Sao vậy?"
"Không phải cậu bảo tớ mời cậu đi ăn à? Chúng ta ra ngoài dạo trước nhé? Sau đó ăn trưa ở quán cũ ngay góc đường?"
Lăng Sâm thầm nghĩ: Sao thằng nhóc này dạo này thích cười thế nhỉ?
"Được được, dẫn tớ đi đi!"
Từ Tiêu Nguyệt đẩy cửa bước vào. "Các cậu... ái, Lăng Sâm, cậu làm gì thế? Sao mặt đỏ thế?"
Lăng Sâm hoảng hốt soi gương, lúc này mới nhận ra mặt mình đỏ như gấc. Cậu ngã phịch xuống ghế, trông cứ như vừa đi đâu đó lâu lắm.
Đừng nói giờ cậu dám đưa khuôn mặt này lên livestream nhé...
"Lăng Sâm? Cậu vẫn sốt à?" Hình Thu Vũ lại hỏi, giọng lo lắng hơn lúc trước. "Giờ cậu đang ở đâu?"
Lăng Sâm sờ trán, tự cảm thấy không còn nóng. Cậu yếu ớt đáp: "Không sốt, chỉ chán nản, muốn tìm tòa nhà nào đó nhảy xuống."
Từ Tiêu Nguyệt sờ trán cậu một hồi rồi trả lời Hình Thu Vũ bên kia điện thoại: "Cậu ấy sốt cao phết, bắt đầu nói linh tinh rồi."
Kẻ chủ mưu Hình Thu Vũ: "....Tớ biết rồi, tớ qua ngay đây."
Hình Thu Vũ đi xe đến, chưa đầy mười phút đã đến nơi, đúng lúc vừa đo nhiệt độ cho Lăng Sâm xong, cậu lại sốt. Khi Hình Thu Vũ đến, cậu đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sô pha, đầu đắp khăn lông.
"Suỵt, cậu ấy vừa vào giấc thôi, để cậu ấy ngủ một lát." Từ Tiêu Nguyệt nhỏ giọng, kéo hắn ra ban công nói chuyện. "Tối qua hai cậu làm gì vậy? Ngủ kiểu gì mà lại phát sốt?"
"Chắc tối qua cậu ấy bị cảm, tớ còn bật điều hòa ở mức thấp nữa, lỗi của tớ." Hình Thu Vũ thở dài.
"Thật không?" Từ Tiêu Nguyệt hỏi với ánh mắt nghi ngờ.
Hình Thu Vũ mím môi không trả lời.
Cuối cùng họ không thể đi ăn quán cũ ở góc đường nữa, chỉ ăn qua loa ở tiệm cơm trước cổng bệnh viện. Sau khi tiêm thuốc, Từ Tiêu Nguyệt đưa Lăng Sâm về nhà, còn Hình Thu Vũ đi đường khác. Lúc cậu lấy thuốc xong đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu, cũng không để lại cho cậu chiếc giày thủy tinh gì cả.
Từ Tiêu Nguyệt nghe cậu bảo chóng mặt, vừa đỡ cậu vừa nhíu mày hỏi: "Cậu tìm gì thế? Đã chóng mặt rồi còn nhìn lung tung nữa."
Lăng Sâm: "Tìm cô bé lọ lem bỏ trốn...?"
Từ Tiêu Nguyệt: "Hả? Cái gì cơ?"
Lăng Sâm do dự muốn nói lại, cuối cùng thở dài: "Không có gì."
Từ Tiêu Nguyệt cười: "Tìm người tình bé nhỏ của cậu đúng không?"
"Người tình bé nhỏ gì chứ! Sao cậu ấy lại là người tình bé nhỏ của tớ được!" Lăng Sâm phản ứng gay gắt, nhưng trong lòng lại bực bội khó hiểu.
Từ Tiêu Nguyệt dùng ngón giữa đẩy gọng kính: "Ồ, tớ chưa nói là ai mà."
Thấy Lăng Sâm không đáp, Từ Tiêu Nguyệt nói: "Hình như hồi nãy cậu ấy có việc phải về nhà... Mà này, mấy cặp đôi trẻ như các cậu cứ phải nhão nhão dính dính vậy à?"
Lăng Sâm: "Ò."
Lăng Sâm: "Không phải cặp đôi trẻ."
"Thôi thôi, tớ hiểu!" Từ Tiêu Nguyệt tặc lưỡi hai cái, làm động tác kéo khoá mồm, tỏ vẻ sẽ không hé răng nửa lời.
Từ Tiêu Nguyệt đưa cậu xuống lầu, Lăng Sâm về nhà một mình. Khi cậu mở cửa, Lăng Vân Chí đã thức dậy, đang ở phòng khách xem TV. Thấy cậu cầm bịch thuốc, ông cũng không thắc mắc, chỉ bảo cậu ngồi lại gần.
"Tiểu Sâm, bố nghe chú Lý nói con lại đến bệnh viện à? Có chuyện gì vậy con?" Lăng Vân Chí hỏi.
Chú Lý là đồng nghiệp của Lăng Vân Chí ở bệnh viện, trùng hợp là bác sĩ khám cho Lăng Sâm hôm nay.
"Không có gì ạ, con hơi sốt thôi, uống thuốc là khỏi." Lăng Sâm đáp. Lúc này nhìn bố, cậu bỗng thấy chột dạ. Lúc trước khi Lăng Vân Chí hỏi thăm, tim cậu như mắc ở cổ họng, sợ ông hỏi về Hình Thu Vũ.
"Sao con cứ sốt sốt cảm cảm thế, tối qua ngủ không ngon à?"
Nghe thấy chữ "ngủ", Lăng Sâm suýt nữa sặc nước miếng, vội vàng lắc đầu. "Con lạ giường."
"Tối qua các con chơi gì đấy? Sao ngủ muộn vậy? Bố thấy đêm hôm khuya khoắt con còn đăng bài lên mạng." Lời nói thản nhiên của Lăng Vân Chí dấy lên hồi chuông cảnh báo trong lòng Lăng Sâm.
Lăng Sâm: "Khụ khụ khụ... không có ạ, con chỉ ngắm pháo hoa thôi, hưng phấn quá nên ngủ muộn."
""Người vợ" mà con nhắc đến trong bình luận là ai vậy? Học sinh xuất sắc ngồi cùng bàn với con à?" Lăng Vân Chí lại hỏi.
Lăng Sâm hoảng hốt, như ngồi tàu lượn siêu tốc. "Là... là học sinh xuất sắc ạ. Tụi con đùa thôi, bố đừng coi là thật."
Lăng Vân Chí gật đầu trầm ngâm. "Sau này các con nói giỡn cũng phải biết chừng mực, đừng đùa quá trớn."
Lăng Sâm vội vàng gật đầu.
Lăng Vân Chí: "Con 18 tuổi rồi, bố cũng không cấm con yêu đương, nhưng tốt nhất là sau khi thi đại học hẵng tính. Hiểu chưa?"
Lăng Sâm tiếp tục gật đầu không ngừng.
Lăng Vân Chí: "Hôm nào rảnh con dắt cô bé ngồi cùng bàn đến nhà chơi đi, đừng có bắt nạt con nhà người ta."
Lăng Sâm bật cười: "Bố ơi, học sinh xuất sắc là nam, không phải cô bé gì đâu."
Hơn nữa, cậu ấy đã đến nhà mình biết bao nhiêu lần rồi, số lần con chung chăn chung gối còn nhiều hơn số lần cậu ấy lọt top 10 kì thi đấy.
Lăng Vân Chí chấn động: "Hả? Vậy "người vợ" con nói là..."}