28. Chương 28: Cách chúng ta ở bên nhau... có hơi khác anh em thường một chút thì phải...

Lời Yêu Đến Muộn - Lâm Du Niên

Chương 28: Cách chúng ta ở bên nhau... có hơi khác anh em thường một chút thì phải...

Lời Yêu Đến Muộn - Lâm Du Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kem dưa lưới ở công viên giải trí ăn rất ngon, những viên kem màu xanh nhạt đủ sức làm phấn chấn tinh thần bất kỳ ai, nhưng giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ.
Khi người bán hàng nói mỗi viên kem giá 20 tệ, Lăng Sâm đã lùi lại, kéo áo Hình Thu Vũ ra hiệu muốn rời đi.
Nhưng Hình Thu Vũ chỉ mỉm cười rồi thong thả trả 40 tệ cho hai viên kem, mỗi người một viên.
Đi dọc theo con đường trong công viên giải trí, Lăng Sâm cắn một miếng kem thật to, cảm giác mát lạnh mềm mại khiến nỗi bực bội trong lòng cậu vơi đi đôi chút. Nhưng khi nhớ ra mỗi miếng kem đều toát lên mùi "tiền", cậu lại xót xa không thôi. "Hình Thu Vũ, lần sau đừng mua cái này nữa."
"Ngon không?" Hình Thu Vũ quay lại hỏi, ánh mắt còn vương ý cười, tựa như một mặt nước trong vắt phản chiếu ánh trăng.
"Ngon, nhưng mà..." đắt quá.
"Vậy là được rồi." Hình Thu Vũ ngắt lời cậu. "Ngon là được, quan trọng là cậu thích."
Lăng Sâm quay đầu sang chỗ khác, không muốn hắn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng vì nhịp tim đập nhanh của mình. Cậu nói bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: "Mấy lời cậu nói kỳ lạ thật đấy..."
"Hửm?"
Tay Lăng Sâm đột nhiên bị nắm lấy, cậu giật mình vùng vẫy muốn rút ra, nhưng lại bị nắm rất chặt.
"Đừng nhúc nhích, ở đây đông người, lát nữa hẵng buông ra." Hình Thu Vũ cong mắt nhìn cậu, trong mắt tràn ngập sự dịu dàng và chân thành, không hề có chút ác ý nào.
Là ảo giác của mình à?
Giọng nói của Hình Thu Vũ lại một lần nữa cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu: "Nhân lúc chúng ta còn đang 'đi vệ sinh', có muốn chơi trò gì khác rồi mới về tập hợp không?"
Hắn chỉ tay về phía xe điện đụng, bạt lò xo và cầu trượt ở đằng xa.
Lăng Sâm bĩu môi: "Ai thèm chơi mấy trò nhàm chán đó chứ!"
Năm phút sau...
Đôi mắt Lăng Sâm tỏa sáng. Cậu nhìn Hình Thu Vũ, chỉ huy hắn điều khiển vô lăng xe điện đụng, đâm thẳng vào chiếc xe đỏ phía trước. "Hướng đó, Hình Thu Vũ!"
Thấy Lăng Sâm vui vẻ, Hình Thu Vũ cũng vui theo. Cậu chỉ gì thì hắn làm nấy, đâm một phát thật mạnh vào chiếc xe con màu đỏ.
Người ngồi trên chiếc xe đỏ là một cậu thanh niên xấp xỉ tuổi họ, bị đâm đến mức cả người nhảy dựng lên. Cậu ta lập tức hét lớn: "Oái oái, anh em mấy cậu tàn nhẫn quá!"
Lăng Sâm nhếch miệng, lộ ra hai chiếc răng nanh, cười kiêu ngạo: "Hihi."
Cậu thanh niên kia không phục, lập tức đâm trả, nhưng bị Hình Thu Vũ đánh lái né tránh, sau đó lại tông thẳng vào đuôi xe cậu ta một lần nữa. Hai chiếc xe cứ thế đâm vào nhau liên tục, cậu thanh niên kia đánh trận nào thua trận nấy, càng thua càng đánh, bị đâm đến mức hoài nghi nhân sinh.
Sau khi xuống xe, Lưu Minh vẫn còn hơi choáng váng, miệng lẩm bẩm: "Không ngờ giờ mình còn không thắng nổi mấy đứa nhóc chơi xe điện đụng..."
"Ai nói tụi này là mấy đứa nhóc..." Lăng Sâm nghẹn lời.
"Hai em không phải học sinh trường trung học số 1 Giang Thành à?" Lưu Minh chỉ vào huy hiệu trường phát trên ba lô Lăng Sâm. "Lớp mấy rồi? Xét về tuổi tác thì hai cưng phải gọi anh là đàn anh đấy."
Hai người nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. "Lớp 12."
"Năm cuối là giai đoạn quan trọng, nhớ học hành chăm chỉ đấy." Lưu Minh nghiêm túc vỗ vai Lăng Sâm, thở dài.
Lăng Sâm nổi hết da gà. "Sao anh không vỗ vai cậu ấy?"
Lưu Minh ngẩng đầu 45° nhìn trời: "Em ấy cao quá, vỗ sẽ không tốt cho lòng tự trọng của anh."
Cả hai: "..."
"Lưu Minh, sao cậu còn nán lại đấy? Mau lên, chúng ta phải về trường ăn bánh kem với chị Thu đấy." Giang Đường Quả chạy đến từ phía xa, đang định kéo Lưu Minh đi thì nhìn thấy huy hiệu quen thuộc. "Ồ, các em cũng là học sinh trường trung học số 1 Giang Thành à? Lớp mấy rồi?"
"Hai em ấy đều học lớp 12." Lưu Minh tự tin đáp.
Giang Đường Quả cho hắn một cú đấm. "Ai hỏi cậu."
Sau đó, hắn xoay người nhìn Hình Thu Vũ và Lăng Sâm, cười tủm tỉm. "Đúng rồi, hai em có biết phòng làm việc của cô Tô Lan Thu ở đâu không?"
Chị Thu?
Đừng nói là trùng hợp đến thế nhé?
Hai người liếc nhau, đều thấy vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương. "Hai anh tìm chị Thu làm gì vậy ạ?"
Lưu Minh cũng không nghĩ nhiều về câu hỏi này, nói thẳng: "Một người bạn của tụi anh tổ chức sinh nhật sớm. Lâu lắm rồi tụi anh không về trường thăm chị Thu nên lần này ghé qua. Trước đây chị Thu là chủ nhiệm lớp tụi anh đấy."
Hình Thu Vũ im lặng một lúc: "Thêm một phần bánh kem có được không ạ?"
Lưu Minh và Giang Đường Quả: "Hả?"
Lúc nhìn thấy Trần Yếm Thanh, Trần Uẩn sững sờ. Hai người là họ hàng xa, đã từng gặp nhau hồi nhỏ, loáng thoáng biết đối phương là anh em của mình. Nhưng không ngờ họ lại gặp nhau ở trường trung học số 1 Giang Thành bé nhỏ này.
Hiện giờ Trần Yếm Thanh đã là sinh viên năm ba, không còn vẻ ngây ngô non nớt của học sinh trung học nữa. Trông y trưởng thành hơn, khi không cười, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc, khiến người khác nhìn thôi đã thấy sợ. Vì đang học luật nên y rất hiếm khi có thời gian quay lại trường.
Lần này, mọi người hiếm hoi đều rảnh rỗi, nên y đã tổ chức sinh nhật sớm hơn vào kỳ nghỉ, hơn nữa còn mời Tô Lan Thu đến cùng ăn bánh kem, nào ngờ lại trùng với sinh nhật Trần Uẩn hôm nay.
Hai nhóm người, tuổi tác không chênh lệch mấy, nhanh chóng trở thành nhóm bạn thân thiết.
Lúc này Tô Lan Thu đang tăng ca chấm bài thi trong trường. Lăng Sâm vừa thua oẳn tù tì, cuống cuồng chạy vào phòng. "Cô Tô ơi, cô có thể ra đây một chút được không ạ? Khẩn cấp lắm!"
Tô Lan Thu ngơ ngác ngẩng đầu, chỉnh lại gọng kính. "Chuyện gì mà khẩn cấp vậy?"
"Cô cứ ra đây đi ạ!" Lăng Sâm kéo cô đi.
Cả hai bước vào phòng học lớp 12/12, bên trong đã tụ tập không ít người, có người vừa vội vã trở về từ bên ngoài, chẳng hạn như Diệp Tiêu Thanh cùng lớp và Hạ Cốc Vũ lớp bên. Tuy không cùng lớp, nhưng họ đều là học sinh Tô Lan Thu từng dạy.
Tô Lan Thu chỉ chưa từng dạy Trần Uẩn, nhưng ngày nào anh cũng đến lớp 12/12 chơi, còn thường xuyên trò chuyện với cô, coi như cũng có tình nghĩa cô trò.
"Cô Tô ơi, có bất ngờ đấy ạ!" Trần Uẩn cười hì hì, mở cửa sau phòng học ra.
Trần Yếm Thanh ôm một chiếc bánh kem cỡ lớn bước vào, theo sau là những người bạn học. Ngoại trừ vài người bận rộn thật sự không thể tới, tất cả những người nên đến đều đã có mặt.
Đối mặt với hai chiếc bánh kem được mua từ cùng một tiệm, Tô Lan Thu sững sờ, hốc mắt hơi nóng lên. Cô nắm lấy tay Trần Yếm Thanh. "Thanh Thanh, em cũng đến à? Dạo này thế nào, có mệt lắm không?"
Trần Yếm Thanh khẽ cười, tựa như một ngày nắng đẹp tháng ba sau khi băng tuyết tan. "Cô Tô ơi, em không mệt. Em rất thích cuộc sống hiện tại của mình."
Một người đàn ông cao lớn đứng phía sau cô chống tay lên gáy, miệng cười toe toét. "Chị Thu, sao chị không hỏi em thế, em mệt lắm!"
"Thằng nhóc thối này không biết xấu hổ à mà còn dám về?" Tô Lan Thu đấm hắn một cái, rồi lại giơ tay lên xoa đầu hắn. "Em còn nợ trường mình một bản kiểm điểm yêu đương đấy."
Lương Dư bật cười bất đắc dĩ: "Chị Thu trăm công ngàn việc nên hay quên quá, em và Thanh Thanh đã viết xong lâu rồi mà?"
Những người biết chuyện đều cười phá lên.
Lúc ấy Lăng Sâm mới hiểu ra, kinh ngạc thốt lên: "Thì ra hai anh là những người bị chủ nhiệm bắt —"
Là cặp đôi trên đường đó!
Lời còn chưa dứt, Lăng Sâm đã bị Hình Thu Vũ và Trần Uẩn nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại. Hình Thu Vũ chột dạ cười gượng với bọn họ: "Cậu ấy nói nhảm thôi ạ."
Trần Uẩn cũng gật đầu theo: "Người lớn đừng so đo với trẻ con mà."
Lăng Sâm giãy giụa: "Ưm ưm ưm ưm!"
Cậu mới là đồ trẻ con!
"Haha, vừa hay chủ nhiệm cũng đến rồi, thầy vào ăn bánh đi ạ." Hình Thu Vũ lén nhéo má Lăng Sâm, nhắc nhở cậu.
"Mọi người đều ở đây à?" Chủ nhiệm đầu hói thò cái đầu bóng loáng qua cửa sổ. "Thầy từ chối thì không ổn lắm nhỉ."
Vừa bước vào, chủ nhiệm đầu hói đã chú ý tới cái miệng bị bịt chặt của Lăng Sâm. "Này, sao em lại che miệng cậu ấy thế, Hình Thu Vũ mau thả cậu ấy ra."
"Khụ, em biết rồi ạ." Không biết cố ý hay vô tình mà môi Lăng Sâm áp vào lòng bàn tay Hình Thu Vũ. Tai hắn đỏ bừng, tựa như bị phỏng mà buông tay ra, nhưng sau cùng vẫn không nhịn được mà nắm lấy tay cậu.
Dưới ánh mắt nghiền ngẫm của Lương Dư, Hình Thu Vũ lặng lẽ cúi đầu, che giấu mảng đỏ ửng trên mặt.
Bánh kem rất lớn, lại còn có hai chiếc, sau khi chia đều, họ cũng chia cho các giáo viên khác một phần.
Trong lúc Đoạn Tịch đuổi theo Trần Uẩn để giành miếng socola trên bánh kem trái cây, Hình Thu Vũ lén đưa quả dâu tây của mình cho Lăng Sâm. Đây là thói quen của cả hai, dù là sinh nhật Hình Thu Vũ hay sinh nhật Lăng Sâm, dâu tây trên bánh đều thuộc về cậu, vì cậu rất thích ăn dâu tây.
Đây là lần đầu tiên họ chia dâu tây sau khi làm lành.
"Ngon không?"
"Chua muốn chết."
"Vậy thì đưa tớ nhé."
"Ngon lắm, không cho!"
Lăng Sâm cười khúc khích, đưa quả dâu tây bọc kem vào miệng, vị dâu chua chua ngọt ngọt rất vừa ăn.
"Thanh Thanh, khoé miệng anh dính đồ ăn kìa!" Lương Dư vươn tay lau sạch kem dính trên khoé miệng Trần Yếm Thanh, rất tự nhiên mà liếm liếm, sau đó nhận được một cú đấm đầy yêu thương từ Trần Yếm Thanh.
Hình Thu Vũ nhìn cảnh tượng đó với vẻ trầm ngâm, rồi đột nhiên vươn tay lau sạch vệt kem trắng dính trên miệng Lăng Sâm. "Cậu dính kem này."
"Hả? Khụ khụ, lần sau để tớ tự lau là được." Lăng Sâm chột dạ dời mắt đi chỗ khác.
Người ta là một cặp, còn bọn họ chỉ là anh em. Không thích hợp, quá không thích hợp rồi.
Tuy họ đã làm động tác này nhiều lần... nhưng vẫn có chút ái muội.
"Sao thế?" Hình Thu Vũ giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên hỏi.
"Cách chúng ta ở bên nhau... có hơi khác anh em thường một chút thì phải..."
Lăng Sâm chỉ vào Đoạn Tịch và Trần Uẩn đang chơi đuổi bắt, rồi chỉ sang Sở Vân Hành và Từ Tiêu Nguyệt đang điên cuồng oẳn tù tì giành miếng bánh cuối cùng. Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng trên Lương Dư và Trần Yếm Thanh đang âu yếm nhau, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Hình Thu Vũ á khẩu không biết trả lời thế nào, bởi suy cho cùng hắn thực sự có mưu đồ riêng.
Đúng lúc này, Hạ Cốc Vũ xuất hiện. "Không phải đâu, tình anh em tốt đẹp của hai cậu sao có thể so với mấy cuộc cãi vã nhỏ nhặt của bọn họ chứ?"
"Thật không?" Lăng Sâm bán tín bán nghi.
"Anh Lăng, anh nhìn ánh mắt chân thành của em nè." Đôi mắt Hạ Cốc Vũ tỏa sáng nhìn cậu.
Lăng Sâm vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
"Tin cậu ấy đi, thật đấy." Đoạn Tịch đã ăn được miếng socola như ý nguyện. Y tiến lại gần vỗ vỗ vai Lăng Sâm. "Nhân phẩm của học sinh xuất sắc tốt lắm! Cậu ấy là khúc gỗ chính hiệu, chẳng biết gì về tình yêu đâu."
"Miễn cưỡng tin vậy."
Hình Thu Vũ bình tĩnh trở lại, sau đó hắn thấy Hạ Cốc Vũ và Đoạn Tịch nhiệt tình chớp mắt với hắn, giơ dấu ok phía sau lưng Lăng Sâm. Hắn bỗng thấy dở khóc dở cười.
"Chúng ta chụp ảnh đi, đừng lãng phí thời gian nữa." Diệp Tiêu Thanh hùng hổ dồn mọi người lại.
Tô Lan Thu đứng chính giữa, bên trái là nhóm đàn anh đàn chị, bên phải là thế hệ học sinh sắp thi Đại học.
Hình Thu Vũ kéo Lăng Sâm lên rồi hoảng hốt đứng yên, nhưng trước sau vẫn không buông tay ra. Bởi vì hắn đã nhìn thấy Lương Dư quang minh chính đại nắm tay Trần Yếm Thanh.
Cảnh tượng như ngưng đọng, khí phách thiếu niên bừng bừng sức sống.
_
Trần Yếm Thanh và Lương Dư có truyện riêng cũng cute phết, ai hứng thú có thể tìm đọc nhé.