Ảnh đế cưới tôi không phải vì tình yêu, mà vì mối hận tình đầu. Ba năm hôn nhân, sợi dây ràng buộc giữa anh và người tình cũ chưa bao giờ đứt đoạn. Trên màn ảnh, họ trao nhau những nụ hôn cháy bỏng. Ngoài đời, những lời phỏng vấn úp mở của họ càng khoét sâu vết thương lòng. Cả thế giới đều gọi tôi là cái bóng, một thế thân đáng thương. Tôi chưa từng một lời oán trách, chỉ lặng lẽ mỉm cười, kiên nhẫn gỡ bỏ từng tin đồn, từng hiểu lầm cho anh. Cho đến một ngày, khi phát hiện mình mang thai, tôi đã âm thầm kết thúc sinh mệnh bé nhỏ ấy. Anh ấy đau đớn, phẫn nộ, chất vấn tôi bằng ánh mắt tàn nhẫn nhất: "Tại sao lại làm thế?" Tôi khẽ vuốt ve hàng lông mày đang nhíu chặt và đôi mắt đỏ hoe của anh, bình thản đáp: "Bởi vì... tôi không yêu anh." Người tôi yêu, từ trước đến nay, vẫn luôn là anh trai đã khuất của anh.