Giữa trùng điệp núi Linh Lung huyền ảo và biển Hồn Tiêu thăm thẳm vô biên, nơi tiếng trống trừ tà vang vọng cùng khói hương, nơi phách âm an hồn len lỏi qua màn sương lạnh giá, mở ra một thế giới của những điều kỳ bí và tâm linh. Thế nhưng, giữa bức tranh u tịch ấy, có một hồ nước biếc, và trong làn nước ấy, những chú cá chép đỏ vẫn rực rỡ quẫy đuôi. Hoàng Phủ Nam, với vẻ ngoài trầm tư, cất tiếng: "Nuôi cá không chỉ là công việc, mà là một nghệ thuật, một triết lý sống. Cá có loại lười biếng, cần dùng mồi ngon dụ dỗ; có loại ương ngạnh, cứ mặc kệ cho chúng tự nếm trải khốn khó. Còn những kẻ ngu ngốc, ba phải, không biết điều… thì chỉ có một cách: bỏ đói." Người tiếp lời, giọng điệu ẩn chứa sự sâu sắc: "Bởi đạo tự nhiên là chỉ cho cá ăn tám phần no. Có đói khát mới biết tranh giành, có đấu đá mới sản sinh linh khí, mới bộc lộ sức sống mãnh liệt. Nhìn chúng vùng vẫy, người mới thấu được cái 'sinh động' chân thực, mới phát khởi được cái tâm nguyện giữ cho 'nước trong, lòng sạch'." Thế nhưng, trong khi Hoàng Phủ Nam say sưa với triết lý của mình, Lục Tú, với vẻ mặt ngây thơ và giọng nói rụt rè, lại ôm chiếc bát không, bẽn lẽn thốt lên một sự thật phũ phàng: "Nhưng thưa nương tử… cá mà người nuôi, đều bơi đi hết rồi."