Chương 100: Mệnh con khổ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 100: Mệnh con khổ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ tôi đang kiểm tra lại hóa đơn, bị tôi làm giật mình, bực bội lên tiếng: "Hét cái gì? Nhà nào bị trộm à?"
Tôi đáp: "Cái ví hiệu Donkey của con mất tiêu rồi!"
"À, cái đó à." Mẹ tôi đặt tờ hóa đơn xuống, giọng điệu bình thản đến mức khiến tôi tức điên: "Con có dùng đâu, mẹ gửi cho chị con rồi."
"Mẹ!" Tôi lớn tiếng: "Đó là quà anh Khởi mua cho con! Mẹ dựa vào cái gì mà mang đi cho người khác?"
Mẹ tôi nói: "Chị con cũng đâu phải người ngoài, tặng nó thì sao?"
"Cái ví đó con còn không nỡ dùng! Mẹ muốn tặng thì sao không tự bỏ tiền ra mua? Sao lại lấy đồ của con?"
Bị tôi tra hỏi dồn dập, bà bắt đầu mất kiên nhẫn: "Từ nhỏ đến lớn, ăn uống, mặc dùng của con chẳng phải đều từ nhà mà ra? Giờ chỉ lấy một cái ví mà con chẳng dùng tới đã tính toán chi li từng chút như vậy à? Vậy bộ đồ giữ nhiệt này cũng phải tính tiền cho mẹ chắc? Được thôi, mẹ không cần nữa, sau này cũng đừng mua gì cho mẹ, mẹ không xứng đáng dùng tiền của con."
Nói rồi, bà hất bộ đồ giữ nhiệt lên ghế sofa, quay lưng bước vào phòng.
Tôi tức đến mức giậm chân.
Cái ví đã đến tay chị gái, không thể nào bắt chị gửi trả lại. Chưa kể đến phí vận chuyển, còn dễ làm sứt mẻ tình cảm chị em.
Chỉ đành nuốt cục tức này xuống thôi.
Mẹ tôi thật đáng ghét!
Vẫn còn ấm ức thì bố tôi xách giỏ rau đi chợ về. Vừa thấy tôi, ông lập tức vui mừng: "Tiểu Hà! Về khi nào thế?"
"Vừa nãy thôi ạ."
Bố đặt giỏ xuống, bước tới nắm tay tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân: "Con gầy đi rồi, có phải làm thêm vất vả quá không?"
"Làm thêm không vất vả, mà là mệnh con khổ."
Bố nhìn tôi đang hậm hực, không thấy mẹ trong phòng khách, lập tức hiểu ra: "Lại cãi nhau với mẹ con nữa à?"
"Bà ấy chẳng thèm hỏi tôi một tiếng, mang cái ví anh Khởi tặng gửi cho chị rồi!"
Nói xong, mắt tôi đã ngân ngấn lệ.
Vốn dĩ tôi rất vui khi được về nhà, vậy mà vừa về đến nhà đã gặp phải chuyện xui xẻo.
Bố đưa tay lau nước mắt cho tôi: "Thôi nào, đừng khóc. Đã gửi cho chị con rồi thì thôi, để bố mua lại cho con cái khác."
Tôi tủi thân nói: "Thôi đi, cái ví đó mấy nghìn tệ lận, nhà mình tiền đâu ra mà mua."
Bố lại hào phóng: "Không sao, bố vừa nhận được tiền thưởng cuối năm. Tối nay ăn cơm xong, bố dẫn con đi mua ví và cả máy tính luôn. Chẳng phải con vẫn muốn mua một cái MacBook sao? Bố sẽ mua đúng cái đó cho con."
Tôi sụt sịt, bật cười: "Thật hả bố?"
"Đương nhiên. Không thể để con lúc nào cũng chịu thiệt." Ông xoa đầu tôi: "Sắp hai mươi tuổi rồi mà còn hay khóc thế này. Ra ngoài làm sao yên tâm về con được chứ."
Tôi đáp: "Ở ngoài đâu có ai bắt nạt con đâu."
Bố liếc nhìn về phía phòng ngủ, lại nhìn đống đồ dưới sàn: "Mấy thứ này đều là con mua à?"
"Vâng ạ. Bố xem, con mua đồ giữ nhiệt cho bố, còn có cả hoa quả nữa."
"Con mua nhiều thế, chắc tiền lương tiêu sạch rồi phải không?"
"...Hehe..."
Mẹ tôi thấy chuyện cái ví đã lắng xuống, lúc này mới từ trong phòng bước ra, hỏi bố: "Ông có tiền thưởng sao không nói cho tôi biết?"
Bố đáp: "Hôm nay mới về tài khoản thôi."
Bà nói: "Có tiền cũng không được tiêu xài kiểu đó! Ví tiền thì đừng mua nữa, đắt quá, mua loại rẻ hơn cũng dùng được mà. Còn MacBook, cũng đừng ra cửa hàng chính hãng, mua đồ cũ là được rồi..."
Lần này bố không nghe mẹ mà nghiêm nghị nói: "Bà đã lấy mất ví của Tiểu Hà thì mua lại cái y hệt cho con là chuyện đương nhiên phải làm. Máy tính cũng là thứ đã hứa từ trước kỳ thi đại học, chỉ là hồi đó chưa có tiền. Giờ có rồi, tôi nhất định sẽ mua cho con."
Mẹ lườm một cái: "Ừ, chỉ có mỗi ông biết thương nó thôi! Ông là bố ruột, tôi là mẹ kế."