Chương 103: Tôi không muốn

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 103: Tôi không muốn

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi câu chuyện bắt đầu, tôi không nén nổi tò mò, bèn hỏi Nguyên Tố làm thế nào mà lại "chiếm đoạt" nhanh đến vậy.
Nguyên Tố kể lại rất sinh động, từng chi tiết một cứ như một bài văn vậy. Nghe xong, tôi cứ ngỡ mình đang ở trong câu chuyện đó, mặt nóng bừng, tim đập loạn xạ.
Cuối cùng, cô ấy phẩy tay rồi vỗ nhẹ vào mông tôi một cái: "Hai đứa bây đã chơi trò tình yêu trong sáng bao nhiêu năm rồi, giờ là lúc để hiểu nhau hơn. Đợi cậu ấy về là phải hạ gục ngay, hiểu chưa?"
Tôi gật đầu lia lịa, đầu óc như được bơm đầy dopamine, cảm giác lâng lâng quay cuồng.
Khi tôi quay lại quán trà sữa thì vừa đúng lúc một ván game kết thúc. Cao Văn nhìn tôi hỏi: "Sao mặt cậu đỏ thế?"
Nguyên Tố trả lời thay: "Cháy rồi!"
Không phải ai cũng có ý định mua sắm, chơi game xong nói chuyện thêm một lúc, rồi Nguyên Tố cùng mọi người tạm biệt ra về.
Cao Văn định ở lại giúp tôi mang đồ, nhưng tôi nói không cần nên cậu ấy cũng thôi.
Siêu thị đông nghẹt người, đẩy xe hàng đi lại cũng khó khăn.
Tôi không vội vàng gì nên cứ thong thả mua sắm.
Đi ngang khu đồ lót nữ, thấy mấy chiếc q**n l*t màu hồng phấn, tôi nghĩ đồ ở nhà cũng đã đến lúc phải thay rồi nên bèn ghé vào xem.
Loại cotton mặc thoáng mát nhưng dễ bị giãn, mặc quần mỏng thì lộ hết đường viền.
Loại liền mảnh thì co giãn tốt, không hằn vết, nhưng lại quá trơn, đi một hồi có thể bị tụt hoặc xê dịch.
Một số chất liệu đẹp thì ít vải, mặc vào mới biết chật chội đến mức nào.
Có mấy cái mặc rất thoải mái nhưng trông lại khá quê mùa.
Chọn mãi, tôi lại nhớ đến chiếc q**n l*t bị mất năm ngoái.
Một năm trôi qua, nghĩ lại vẫn thấy đau lòng.
Quyết không mua q**n l*t đắt tiền nữa!
Tôi mua hai đến ba chiếc cho mỗi loại chất liệu phổ biến. Đến lúc thanh toán thì máy tính ở quầy bị hỏng, nhân viên dẫn tôi ra quầy tổng để tính tiền.
Trong siêu thị chẳng ai quen biết tôi, có cầm cả đống q**n l*t cũng không ai thèm để ý.
Nhưng đột nhiên, tôi nghe tiếng mẹ kế gọi: "Tiểu Hà."
Ngẩng lên, đúng là bà ấy.
Bà đứng cách đó không xa, nhìn tôi với vẻ buồn man mác.
Bà vẫn diện đồ hiệu, từng sợi tóc mềm mại, chưa cần tiến lại gần cũng đã ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng.
Sao đi đâu cũng gặp bà ấy thế này.
Bà bước từng bước một về phía tôi.
Tôi vốn chẳng cần phải trốn tránh, cũng tiến lại gần: "Chào dì, thật trùng hợp."
"Ừ." Bà nhíu mày nhìn đống q**n l*t trong tay tôi: "Cái này là..."
Tôi đáp: "Là tôi dùng."
Bà khẽ thở dài: "Sao lại trả cái áo lông dì gửi cho cháu?"
Có vẻ Cư Diên đã trả lại áo lông cho bà.
Tôi nói: "Quá đắt, tôi không muốn nhận."
"Cái đó có gì to tát đâu."
"Cảm ơn, thật sự không cần phải tốn kém như vậy. Tôi còn phải đi thanh toán, tôi đi trước đây, chào dì."
"Đợi đã." Bà gọi níu tôi lại: "Đừng mua mấy thứ rẻ tiền này nữa. Dì dẫn cháu ra kia mua đồ tốt hơn."
Nhân viên bán hàng bên cạnh nghe thế mừng ra mặt.
Gặp được vị khách chịu móc hầu bao, ai nỡ để tuột mất cơ hội.
Nhân viên vội nói: "Em gái ơi, với đơn hàng trên 100 tệ, em sẽ được tặng móc khóa cung hoàng đạo miễn phí. Ai đến trước được phục vụ trước."
Tôi đáp: "Thôi không cần đâu ạ."
Rồi vẫy tay chào mẹ kế: "Tôi đi nhé dì."
Phía trước là khu nội y hàng hiệu, tôi không mua nổi.
Thanh toán xong, một tay tôi cầm túi ni lông đựng q**n l*t, tay kia nghịch vòng móc khóa, đi vòng sang bên kia để đẩy chiếc xe mua hàng mình đã để lại ở khu đồ lót.
Cứ nghĩ đến ánh mắt mẹ kế nhìn tôi như nhìn chó hoang, trong lòng bực bội, tay quay móc khóa càng mạnh hơn.
Bỗng nhiên, móc khóa văng ra, "phịch" một tiếng rơi trúng đầu một người vô can.
Tôi giật mình, vội chạy lại.
Người kia nhặt móc khóa lên, quay sang nhìn tôi.
Góc miệng tôi co giật: "Trời ơi!"