Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 12: Đổi vé
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù mẹ tôi cho rằng học sinh lớp 12 mà không lo ôn tập lại chạy đi xem phim là thiếu suy nghĩ, nhưng may mắn thay, điểm số và thứ hạng của tôi trong bài kiểm tra tuần này đã cải thiện một chút. Bố tôi lại đứng ra nói rằng cần phải biết kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi, thế là hôm sau tôi cũng được yên ổn ra khỏi nhà.
Ngồi ở trạm xe buýt trước khu chung cư, tôi ngửa cổ ngáp dài. Đang ngáp dở thì nghe thấy giọng Yến Lạc: "Này, Liên Hà!"
Tôi ngáp xong mới uể oải đáp lại: "Chào buổi sáng, cậu ăn sáng chưa?"
"Tất nhiên là ăn rồi. Tớ đâu có như cậu, trông như mới lồm cồm bò dậy."
Hôm nay Yến Lạc mặc áo khoác gió màu xám khói trông rất thời trang. Người cậu ấy cao gầy, mặt mũi sáng sủa, mặc bộ này nhìn càng ưa nhìn.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nói tiếp: "Xem phim xong chúng ta đi ăn ngoài nhé?"
"Không được, tỷ với anh rể tương lai hôm nay về nhà, tớ muốn ăn cơm ở nhà."
"Đừng mà, anh rể cậu sau này lúc nào mà chẳng gặp được. Còn chúng ta sau khi tốt nghiệp rồi là mỗi người một nơi, sẽ ít gặp nhau. Hôm nay toàn là bạn bè thân thiết của chúng ta cả đấy. Cao Văn cũng đi, còn mang theo cả máy ảnh nữa."
Nghe cậu ấy nói vậy, tôi không muốn về nhà nữa.
Chuyện rèm cửa ấy mà, đã an bài rồi, dù ưng ý hay không thì cũng sẽ phải treo lên thôi.
Đi chụp hình với bạn bè quan trọng hơn.
Thế là tôi gọi cho bố, nói trưa không về ăn cơm.
Bố cũng thông cảm, còn chuyển khoản thêm cho tôi một trăm tệ làm "tiền tiêu vặt".
Đến rạp phim, mấy người Nguyên Tố và Cao Văn đều đã có mặt, đang mải mê chơi máy gắp thú trong sảnh. Chỉ còn hai bạn nữ khác còn ở xa đang trên đường tới, cũng sắp đến rồi.
Hôm nay Nguyên Tố ăn diện lắm. Cậu ấy búi tóc cao, mặc váy caro ôm eo, bốt da bó sát bắp chân, quàng khăn đỏ quanh cổ, nhìn vừa tươi tắn vừa xinh đẹp.
Câụ ấy là người đầu tiên nhìn thấy tôi, rồi trìu mến gọi: "Liên Ngẫu!"
Miệng gọi tên tôi nhưng ánh mắt thì cứ dán chặt vào Yến Lạc.
Đúng là trọng sắc khinh bạn!
Những bạn nữ khác cũng đều trang điểm, uốn tóc, tô son, ai nấy đều thơm phức.
Tôi thì quê mùa nhất hội. Tôi không chỉ mặc nguyên bộ đồ thể thao, tối qua còn lười gội đầu, chỉ đội thêm cái mũ lưỡi trai để che đi rồi chạy ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, hai bạn nữ còn lại cũng tới, đều ăn diện xinh đẹp.
Hừ, mấy cô này nói là tụ tập bạn bè nhưng rõ ràng là đang hẹn hò trá hình, ai cũng ăn mặc đẹp đẽ mà chẳng thèm báo trước cho tôi một tiếng. Đúng là hội tỷ muội cây khế.
Mua xong vé, còn một lúc nữa phim mới chiếu, cả nhóm ra trước poster chụp ảnh tập thể.
Ăn mặc lôi thôi như tôi tất nhiên bị đẩy ra ngoài rìa. Cao Văn chỉnh máy ảnh, bật hẹn giờ rồi vội vàng chạy đến đứng cạnh tôi.
Tôi quay đầu sang nhắc cậu ấy: "Cậu ra giữa đi..."
Cậu ấy chỉ khẽ dùng ngón tay chạm vào má tôi, xoay mặt tôi về phía ống kính: "Không kịp nữa, nói "cà tím" đi!"
Tôi lập tức giơ tay tạo dáng chữ V, nhe răng cười toe toét một cách ngớ ngẩn.
Chụp ảnh tập thể xong, cậu ấy lại chụp thêm cho từng người mấy tấm ảnh riêng và ảnh nhóm nhỏ.
Nguyên Tố vốn định kéo tôi chụp chung với Yến Lạc, nhưng tôi tự giác lùi ra, để cậu ấy toại nguyện chụp ảnh với người trong lòng.
Sắp đến giờ chiếu, mọi người bắt đầu đổi vé cho nhau.
Khán giả dịp Tết Dương lịch rất đông, chúng tôi không mua được ghế ngồi cạnh nhau, chỉ vớt được mấy cặp ghế đôi rải rác.
Dù bề ngoài là tụ tập bạn bè, nhưng trong nhóm cũng có vài cặp ngầm có tình ý với nhau, đang ở trạng thái trên tình bạn dưới tình yêu. Ghế đôi thế này lại vừa hay tạo cơ hội cho một buổi xem phim riêng tư.
Đổi tới đổi lui, cuối cùng còn sót lại một vé ghế lẻ, nằm ở tận góc.
Đương nhiên, nó rơi vào tay tôi.
Tôi cầm tấm vé xem phim không ai muốn này, nhìn những cặp đôi trước mặt, vừa buồn cười vừa tức giận.
Yêu đương thì giỏi lắm chắc?
Nếu biết số phận lẻ loi hôm nay thì tôi đã không đến rồi!