Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 120: Đêm nay không về ký túc xá
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Vân Trang kể bà gặp phải người xấu, tôi cứ nghĩ chỉ là một gã đàn ông tồi tệ nào đó, không ngờ sự việc lại kinh khủng đến vậy.
Chẳng trách bà chưa bao giờ nhắc đến tên người đó, bởi chính bà cũng không biết hắn là ai.
Tôi là con của kẻ cưỡng hiếp.
Đúng là không nên tò mò quá nhiều. Mỗi lần tò mò là một lần gặp phải chuyện chẳng tốt đẹp gì.
Vân Trang lau nước mắt trên mặt tôi, nói: "Liên Hà, duyên trời cho chúng ta gặp lại nhau ắt có lý do, có lẽ là để mẹ bù đắp cho con. Con cứ gọi mẹ là dì cũng được, bố mẹ nuôi vẫn là bố mẹ con, mẹ sẽ làm dì. Nếu con không muốn chuyển hộ khẩu thì cứ để vậy, mẹ không ép. Chỉ mong con đừng từ chối mẹ, được không? Mẹ thực sự rất muốn gặp con..."
Nói đến đây, bà lại bật khóc.
Tôi không nhớ cuộc nói chuyện đó đã kết thúc ra sao.
Mạch Tuệ thấy tôi chần chừ nên đã đứng đợi dưới lầu. Khi thấy tôi xuống, cô ấy ngạc nhiên: "Liên Ngẫu, sao mặt cậu tái mét vậy? Lại sốt à?"
Tôi bước đến, tựa đầu lên vai cô ấy: "Tớ ổn, về trường thôi."
Vân Trang lau khô nước mắt, cũng đi ra cửa: "Dì đưa các cháu đi."
Cư Bảo Các từ sân chạy vào, tay lấm lem bùn đất, hét lớn với Vân Trang: "Mẹ đi thì con cũng đi!" rồi định bôi bùn lên người chúng tôi.
Vân Trang vội túm lấy nó.
Hồ Đào xách ba lô chạy đến, thấy tay thằng bé lấm lem bùn thì vội lùi lại: "Chúng ta bắt taxi về! Cô Cô! Mạch Tuệ! Liên Hà! Đi mau! Tạm biệt chị Vân!"
Tôi nhận lấy túi xách, gật đầu với Vân Trang rồi cùng các bạn rời khỏi biệt thự.
Bà không đuổi theo, chỉ chuyển khoản tiền taxi cho tôi, nhưng tôi không nhận.
Mỗi khi thấy ảnh đại diện của bà, tim tôi lại thắt lại.
Trên đường về, Mạch Tuệ thấy tôi không ổn nên để tôi tựa vào vai mình nghỉ ngơi.
Hồ Đào tránh xa được Cư Bảo Các thì nhẹ nhõm hẳn, tựa vào vai tôi lầm bầm kể lể.
Trường không cho xe taxi hay xe công nghệ chạy vào trong nên chúng tôi xuống xe ở cổng. Vừa định đợi xe buýt vào khuôn viên trường thì Hồ Đào liền thúc giục: "Trời ơi, các cậu nhìn đi, có trai đẹp kìa!"
Tôi lơ đãng nhìn theo hướng cô ấy chỉ, ban đầu còn sững sờ, rồi bất chợt chạy ào tới chỗ đó.
"Yến Lạc! Yến Lạc!"
Yến Lạc đang đứng cạnh cổng trường nghe điện thoại, bên cạnh là hai chiếc vali lớn. Nghe tiếng gọi, anh quay lại, dang rộng vòng tay ôm tôi vào lòng.
"Liên Hà!"
Hơi thở quen thuộc ấy, đúng là anh rồi.
Nỗi hoang mang và lo lắng bỗng tìm được nơi giải tỏa, tôi ôm chặt lấy anh, bật khóc nức nở không kìm nén được.
"Ôi, sao thế, khóc lớn vậy..." Anh dịu dàng vỗ lưng tôi, rồi mỉm cười chào các bạn tôi ở phía sau: "Chào các cậu, tôi là Yến Lạc. Liên Hà nhà tôi chắc đã làm phiền mọi người nhiều rồi."
Ba cô bạn đồng thanh trêu chọc: "Liên Hà nhà tôi."
Yến Lạc mời chúng tôi dùng bữa ở một quán hải sản gần trường.
Tôi khóc một trận thật đã, tâm trạng nhẹ nhõm hẳn. Chỉ tiếc là lúc chạy tới ôm anh mà một chiếc giày bay mất, khiến cả bọn trong bữa ăn cứ trêu chọc tôi mãi.
Yến Lạc mời các cô bạn một bữa thịnh soạn. Lúc đi thanh toán, Hồ Đào nháy mắt hỏi tôi: "Liên Ngẫu, tối nay cậu có về ký túc xá không nhỉ?"
Mạch Tuệ cũng tinh quái nhìn tôi cười. Cô Cô thì chuyên tâm gói đồ mang về.
Nghĩ đến cảm giác ấm áp từ vòng eo rắn chắc của Yến Lạc khi tôi ôm anh ban nãy, câu nói "đã làm chưa" của Nguyên Tố lại chợt hiện lên trong đầu, khiến mặt tôi đỏ bừng lên: "Trời ơi! Lâu lắm rồi mới gặp, mai còn phải đi học, chẳng lẽ tối nay không được trò chuyện sao?"
Hồ Đào cười khúc khích: "Hehe, được chứ..."
Mạch Tuệ nhỏ giọng dặn dò: "Nhớ dùng biện pháp an toàn đấy nhé."
Còn Cô Cô thì tiện tay bỏ túi mấy đôi đũa.
Yến Lạc gọi taxi chở chúng tôi về tới cổng trường.
Mạch Tuệ và Hồ Đào nhìn vào trong xe, che miệng cười tủm tỉm.
Cô Cô vừa xách đồ vừa làm dáng hình trái tim để trêu chọc.
Tôi ngượng ngùng nhìn Yến Lạc.
Anh nhận ra ánh mắt của tôi, bèn quay sang nắm lấy tay tôi, bàn tay anh lồng vào tay tôi, rồi siết chặt lấy những ngón tay.