Chương 126: Mất mát

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, một cuộc điện thoại bất ngờ gọi đến.
Chỉ vài câu nói, mẹ tôi đã bật khóc nức nở: "Không! Không thể nào!"
Tôi choàng tỉnh giấc, ngồi bật dậy. Nghe thấy tiếng động bất thường từ phòng bố mẹ, tôi vội vàng xỏ dép chạy sang gõ cửa: "Mẹ! Có chuyện gì vậy ạ? Bố! Bố ơi!"
Bố mở cửa, chiếc điện thoại vừa cúp máy trên tay ông rơi xuống đất, màn hình nứt vỡ như mạng nhện.
Ông nhìn chằm chằm vào tôi, thần sắc thất thần nói: "Chị con..."
Mẹ tôi khóc đến nghẹn lời, ngã quỵ từ trên giường xuống đất.
"Mẹ!"
Sau một hồi hỗn loạn, tôi và bố đưa mẹ đi cấp cứu. Bố ngồi trên ghế chờ, đôi tay ông run rẩy không ngừng.
Tôi nắm chặt tay ông, cố sức giữ lại, dáng vẻ tiều tụy của bố mẹ khiến tôi òa khóc: "Bố! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ạ? Chị con sao rồi? Xảy ra chuyện gì rồi ạ? Bố đừng im lặng như thế chứ!"
Đôi mắt đờ đẫn của bố từ từ xoay về phía tôi, giọng ông nhẹ bẫng, không còn chút sức lực: "Tiểu Hà... chị con mất rồi."
Tôi cảm thấy như mình đang nghe một câu chuyện hoang đường.
Không thể nào.
Chị tôi và anh Khởi đã hẹn thứ sáu này sẽ về nhà mà.
Tôi lau nước mắt: "Bố! Có khi nào là điện thoại lừa đảo không ạ? Vừa nãy ai gọi đến vậy? Để con gọi lại xem sao!"
Bố rút chiếc điện thoại vỡ màn hình ra, tôi tìm số vừa gọi đến, rồi nhấn gọi lại.
Một giọng nữ máy móc vang lên: "Đây là đồn cảnh sát quận Diêm..."
Sau đó có người nhấc máy.
Đúng thật là số điện thoại của đồn cảnh sát.
Sau khi xác minh thân phận của tôi, giọng đối phương trầm xuống, nặng nề nói: "Xin gia đình hãy cố gắng giữ vững tinh thần, ngày mai đến đồn để nhận giấy chứng tử. Chúng tôi sẽ giúp các vị làm thủ tục xin visa khẩn cấp để có thể sớm sang Mỹ lo hậu sự..."
"Khoan đã, chắc chắn có người ở cùng chị cháu... Yến Khởi! Anh Yến Khởi thì sao?"
"Bạn trai cô ấy, Yến Khởi, đã bị trúng đạn, hiện vẫn đang được cấp cứu trong bệnh viện. Chúng tôi cũng đã thông báo cho bố mẹ anh ấy..."
Nói đến cuối, viên cảnh sát khẽ thở dài.
Tôi cúp máy, rồi lấy điện thoại của mình ra.
Bàn tay tôi run rẩy đến nỗi không cầm nổi điện thoại.
Tôi còn chưa kịp gọi cho Yến Lạc thì anh đã gọi đến, giọng đầy lo lắng: "Liên Hà, sao ở nhà không có ai vậy? Em đang ở đâu?"
"Yến Lạc, mẹ em nhập viện rồi, chị... chị em..."
Tôi nghẹn thở, dựa lưng vào tường rồi trượt dần xuống đất, mắt tối sầm lại, khó khăn hít thở.
Điện thoại rơi sang một bên, tôi chẳng còn tâm trí để nhặt lên.
Một y tá chạy đến đỡ tôi, giọng nói như xa như gần bên tai: "Bình tĩnh lại! Thở sâu nào! Hít vào..."
Không biết qua bao lâu, trong phòng cấp cứu đột ngột vang lên tiếng khóc thảm thiết của mẹ tôi: "Tiểu Huân của mẹ! Con gái của mẹ ơi!"
Lúc này tôi mới dần hoàn hồn, được y tá dìu đứng dậy.
Yến Lạc chạy ào đến từ hành lang.
Anh vẫn còn mặc nguyên đồ ngủ, trên mặt loang lổ vệt nước mắt chưa khô, lao đến ôm chặt lấy tôi.
Trong vòng tay anh, tôi mệt mỏi nhắm mắt, nước mắt lại tuôn rơi.
Bố mẹ Yến Lạc cũng dìu nhau đến, ôm chặt bố tôi cùng khóc nức nở.
...
Năm ngoái, bố mẹ Yến Lạc đã làm visa 5 năm, mẹ tôi cũng mới làm trong năm nay. Hôm sau, mẹ tôi theo bố mẹ Yến bay sang Mỹ.
Bố tôi chỉ có hộ chiếu mà chưa có visa, phải mất thêm ba ngày mới làm xong thủ tục để xuất cảnh.
Tôi thì không có hộ chiếu, cũng chẳng có visa, đi cũng chẳng giúp được gì, đành ở lại nhà chờ tin tức.
Yến Lạc vốn định đi cùng bố tôi, nhưng cuối cùng đã quyết định ở lại bên tôi.
...
Chị và anh Khởi bị một nhóm nghiện ma túy nhắm trúng khi đang ở trại cai nghiện.
Chúng thấy anh Khởi có dáng dấp bất phàm, tiêu tiền rộng rãi, nên coi hai người là con mồi béo bở, bám theo từ Manhattan về tận Washington. Khi Yến Lạc rời đi thì chúng mới lần ra được nhà anh Khởi.
Biết anh Khởi là bác sĩ ngoại khoa, chúng cố tình bắn liên tiếp vào tay anh, rồi sau đó mới nổ phát súng chí mạng vào đầu.
Chị tôi vì bảo vệ anh nên đã chắn thay một viên đạn, trúng ngay tim. Xe cứu thương chưa kịp đến thì chị đã ngừng thở.