Chương 136: Album ảnh

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác Trương dỗ Bảo Các ngủ, nhưng thằng bé cứ ôm chặt lấy tôi, nhất định không chịu buông ra.
Tôi nói: "Bác Trương, tối nay để cháu trông Bảo Các giúp cháu, bác về nghỉ đi. Ngày mai còn nhiều việc cần nhờ bác nữa."
Bác Trương không ngờ tôi lại nói thế. Thấy Bảo Các không phản đối, bà cảm ơn rồi sắp xếp cho tôi ngủ lại trong phòng của thằng bé, còn mang quần áo của Vân Trang cho tôi thay.
Bà cũng đã ngoài bốn mươi, gần năm mươi. Mấy ngày nay túc trực ở bệnh viện, lại phải chăm sóc Bảo Các suốt, tối nay vừa nghe tin Vân Trang mất, quả thực đã kiệt sức.
Thái độ của Cư Diên đã làm Bảo Các sợ hãi, thằng bé vừa khóc vừa mè nheo mãi nửa tiếng mới chịu ngủ.
Đợi thằng bé ngủ say, tôi chui vào phòng tắm nhỏ thiết kế riêng cho Bảo Các, dùng vòi sen nhỏ xả nước thật mạnh lên người.
Ngủ cùng thằng bé, một là vì thấy thằng bé mất mẹ thật đáng thương, hai là tôi không muốn ở một mình trong ngôi nhà xa lạ này.
Tôi sợ Cư Diên lại tìm tới.
Lúc nãy, ở đầu dây bên kia không nghe thấy tiếng tôi, Yến Lạc tưởng tôi ngủ rồi, tưởng tôi lỡ tay chạm màn hình nên mới bắt máy. Anh cứ lẩm bẩm một mình, trút hết những suy nghĩ chôn sâu trong lòng.
Tuy anh Khởi còn sống sót, nhưng về nước chắc chắn phải nằm viện, điều trị, chăm sóc... tất cả đều không phải là một khoản tiền nhỏ.
Bố mẹ Yến Lạc đã lớn tuổi, lại mất đi căn nhà, không biết còn phải vất vả bao nhiêu năm nữa.
Anh là lao động chính trong nhà, chắc chắn phải gánh hết mọi thứ. Anh yêu tôi, không nỡ để tôi cùng anh chịu khổ.
Ngay lúc anh ấy dốc hết ruột gan tâm sự, Cư Diên lại đang làm chuyện xấu xa, vừa làm vừa cười khẩy chế giễu...
Tắm xong, tôi mặc đồ của Vân Trang, tựa vào bên giường, mãi không thể ngủ.
Mấy hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, quá mệt mỏi, đến nỗi nỗi buồn và nước mắt cũng cạn khô.
Đầu giường của Bảo Các có đặt truyện tranh và album ảnh, tôi cầm cuốn album lên, dưới ánh đèn đầu giường mà lật xem.
Trang đầu là ảnh chụp chung của thằng bé và bố mẹ.
Cuối cùng tôi cũng thấy được diện mạo ông cụ Cư.
Ông ta già đến mức có thể làm ông nội Vân Trang, da nhăn nheo, thịt chảy xệ, lại còn xấu xí. Bảo Các trông y như bản sao của ông ta.
Ông ta mặc áo dài gấm thêu rồng, ngồi trên ghế gỗ chạm trổ, một tay ôm con trai mình trong lòng, một tay vòng qua eo thon của Vân Trang, nụ cười trên mặt khiến người ta nhìn vào mà thấy khó chịu.
Ông già chết rồi còn để lại di chúc cấm Vân Trang tái giá, thật chẳng phải loại người tử tế gì.
Nếu Cư Diên cũng xấu xí như bố mình thì tốt quá, chị tôi chắc chắn đã chẳng để mắt tới anh ta, càng không thể nào đưa anh ta về nhà.
Vân Trang đứng cạnh ông cụ Cư, mặc sườn xám, dáng người mảnh mai, cân đối, trang sức lấp lánh trên người, cổ tay đeo chiếc vòng ngọc bích xanh biếc.
Bà không buồn không vui, chỉ bình thản nhìn ống kính.
Từ đó về sau không còn ảnh của ông già này nữa, phần lớn là ảnh sinh hoạt của Bảo Các, từ bé đến lớn. Vân Trang cũng thi thoảng xuất hiện, trên mặt bà là nụ cười yêu thương của một người mẹ.
Năm đó, có lẽ bà cũng từng nhìn tôi dịu dàng như vậy.
Xem đến cuối, tôi khép album lại, mở điện thoại.
Tin nhắn cuối cùng giữa tôi và Vân Trang là một khoản chuyển tiền chưa được nhận.
Đó là tiền bà gửi cho chúng tôi đi taxi, tôi không nhận.
Vì hôm đó vừa biết thân phận thật sự của mình, tôi không thể chấp nhận, vội vã rời biệt thự, chưa kịp chào tạm biệt bà một cách tử tế.
Nếu biết đó là lần cuối cùng gặp bà, tôi nhất định sẽ đối xử với bà tốt hơn một chút.
Nếu lúc bà khóc, tôi có thể đến ôm bà một cái thì tốt biết bao.
Giờ nói gì cũng đã muộn.