Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 138: Nguyên tội
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cư Diên vẫn chưa về, tôi mượn tài xế của gia đình. Đầu tiên đến ngân hàng chuyển khoản, sau đó ghé hiệu thuốc mua thuốc tránh thai.
Trên đường về, Yến Lạc gọi điện. Sau khi an ủi tôi, anh ấy cũng thẳng thắn nói ra sự thật.
"Liên Hà, cho dù em không chuyển, nếu anh biết em có tiền, anh cũng sẽ vay em."
Tôi dựa vào lưng ghế xe, nhắm mắt lại: "Chuyện nhà anh cũng là chuyện của em. Mọi người nhất định phải ổn."
"Cảm ơn em, Liên Hà, chúng anh sẽ dùng số tiền này thật cẩn thận."
"Ngày mai anh có đến không?"
Yến Lạc đáp: "Đương nhiên rồi, anh sẽ đi cùng chú dì Liên. Đợi tang lễ xong, em về nhà với chúng ta nhé."
Tôi khẽ chạm vào vỉ thuốc tránh thai trong túi, mệt mỏi nói: "Ừ."
Dù có về lại căn nhà ở Lệ Thành, tôi và Cư Diên cũng không thể hoàn toàn cắt đứt được nữa.
Về đến nhà họ Cư, tôi vừa xuống xe thì Cư Diên cũng trở về.
Vừa nhìn thấy anh ta, tôi đã thấy chán ghét, cúi đầu đi thẳng vào trong. Anh ta cũng chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ theo sau vào nhà.
Bữa trưa đã được dọn sẵn, tôi cùng Cư Diên và Cư Bảo Các ngồi đối diện.
Trẻ con vốn nhạy cảm, Cư Bảo Các định dò xét thái độ của Cư Diên, nhưng vừa thấy vẻ mặt cau có kia thì lập tức im bặt, liền bưng khay cơm chạy đến ngồi cạnh tôi.
Cư Diên liếc nhìn nó một cái, cúi đầu ăn vội hai miếng, rồi như không nhịn nổi nữa đập mạnh đũa xuống bàn, đứng dậy bỏ đi.
Cư Bảo Các sững sờ, đôi mắt nhỏ lập tức đong đầy nước mắt: "Chị, anh ghét em."
Tôi nhìn nó một lát: Khóc lên sẽ còn xấu hơn đấy.
Tôi rút giấy ăn lau mặt cho bé: "Đừng khóc nữa. Anh ta nhìn ai cũng thấy chướng mắt thôi, ăn cơm đi."
"Lúc mẹ còn sống, anh ấy đâu có như vậy... hu hu..."
Tôi dỗ dành: "Dạo này tâm trạng anh ta tệ, dễ cáu gắt, chắc do cơm không hợp khẩu vị thôi."
Cư Bảo Các thấy cũng có lý, hít hít mũi, lau nước mắt, rồi tiếp tục ăn.
Tôi nhìn cái đầu tròn ú của bé, bỗng thấy nó thật đáng thương.
Dù có tiền nhưng bố mẹ đều đã qua đời, bên cạnh chỉ có bà giúp việc già yếu, còn người anh trai cùng cha khác mẹ lại coi nó như cái gai trong mắt.
Lúc mang bát đĩa ra bếp, tôi tranh thủ hỏi nhỏ bác Trương, vì sao Cư Diên lại đối xử với Cư Bảo Các như vậy.
Bác Trương thở dài: "Hồi ấy, chính Cư Diên là người đưa phu nhân về đây đấy!"
"Khi ấy, phu nhân chỉ là sinh viên nghèo vừa học vừa làm thêm, rất chăm chỉ. Cư Diên giới thiệu cô ấy đến đây làm thêm, ai ngờ lại lọt vào mắt xanh của ông cụ Cư. Ông ta vừa dỗ vừa lừa, sau đó..."
"Chuyện này ầm ĩ lắm. Cư Diên tức đến mức muốn giết chết bố mình. Còn ông cụ Cư thì giận đến muốn gạch tên cậu ta khỏi danh sách thừa kế."
"Sau khi phu nhân kết hôn, Cư Diên không về căn nhà này nữa, mãi đến khi ông cụ mất mới thỉnh thoảng quay về chăm sóc hai mẹ con cô ấy."
"Ôi, phu nhân khổ lắm! Ông cụ Cư đa nghi, không cho vợ ra ngoài, canh chừng vợ như canh tù nhân, thường xuyên nắm tóc đánh đập. Còn trẻ như thế mà phải chịu cảnh sống không bằng chết trong tay lão già đó."
"Cư Diên biết phu nhân bị đánh là vì ông cụ cứ ngờ vực hai người vẫn còn qua lại, nên năm ngoái cậu ta định kết hôn, chỉ để bố khỏi nghi ngờ mà thôi."
"Nhưng sáng hôm ông cụ định đi Lệ Thành thì bệnh đa nghi lại tái phát. Ông ta đuổi theo đánh phu nhân, kết quả tự lăn từ trên cầu thang xuống. Không chết ngay lập tức, mà còn chịu đau đớn thêm mấy tháng trời mới qua đời."
"Tôi tưởng rằng phu nhân từ đó sẽ bớt khổ, ai ngờ số phận cô ấy lại bạc bẽo đến thế..."
"Bảo Các thì giống cha nó như đúc. Trước đây nể mặt phu nhân, Cư Diên cố nhịn, không thể hiện thái độ rõ ràng. Giờ phu nhân mất rồi, cậu ta còn kiêng dè gì nữa chứ? Tôi chỉ lo cậu ta bỏ mặc thằng bé. Nó còn nhỏ thế này, làm sao có thể giữ nổi cơ nghiệp lớn như vậy chứ..."