Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 15: Phản kháng
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy tôi dám cãi lại, mẹ càng được thể mắng mỏ.
"Con có bao giờ ngủ trưa đâu? Mỗi lần bảo học thì con lại giả vờ ngủ để trốn tránh, lười biếng, chẳng có chút tự giác nào cả. Cứ thế này thì thi vào đại học thế nào được? Nếu con mà được một nửa sự chăm chỉ của chị con thì đã chẳng đến mức thành tích nửa vời, lẹt đẹt, khiến người khác phải lo lắng thế này..."
Lại nữa! Lại là chuyện tôi thua kém chị!
Tôi như bị dồn đến đường cùng, bật dậy khỏi giường, hét lớn vào mặt bà: "Nếu mẹ thích chị như vậy, sao còn sinh ra đứa rác rưởi vô dụng như con! Con học hành dở tệ, chẳng có điểm mạnh nào, lúc nào cũng làm mẹ tức. Vậy mẹ còn đứng đó làm gì, nhanh tay bóp chết con đi!"
Nói xong tôi vươn cổ về phía trước: "Nhanh lên đi! Bây giờ mẹ không bóp chết con thì đừng trách sau này con sẽ chọc tức mẹ đến chết!"
Mẹ hoàn toàn không ngờ tôi lại phát điên đến mức này. Môi bà run bần bật, nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Bà đứng sững người một lát rồi tát vào mặt tôi một cái.
Vừa tát xong, bà đã bật khóc nức nở.
Trớ trêu thay, tôi bị đánh còn chưa khóc, người đánh lại khóc trước cả tôi.
Mẹ ơi, mẹ khóc cái gì chứ? Con mới là người đáng thương cơ mà!
Tôi đẩy mạnh bà một cái rồi quay người chạy ra khỏi phòng.
Vừa lao vào phòng khách, tôi đâm sầm vào một người, khiến người đó loạng choạng suýt ngã.
Là chị, chị vẫn chưa kịp rời đi, bị tôi va phải, chị ngã khụy xuống đất, kêu "ối" một tiếng.
Có người vội vã chạy đến đỡ chị dậy.
Là Cư Diên, anh ta cũng vẫn chưa rời đi.
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, cảm thấy bối rối vô cùng.
Tôi tưởng chị và những người khác đã đi rồi nên mẹ mới mắng mỏ tôi một cách tùy tiện như thế.
Nhưng giờ thì cảnh tôi la hét, khóc lóc thảm thiết đã bị tất cả bọn họ chứng kiến.
Sao mẹ có thể làm như vậy? Tại sao nhất định phải khiến tôi xấu hổ trước mặt mọi người chứ...
Vì cãi vã có liên quan đến chị ấy, sau khi được đỡ dậy chị không trách cứ tôi, chỉ nhìn tôi với vẻ mặt có chút khó hiểu.
An ủi người khác không phải sở trường của chị, lúc này chị cũng không biết phải nói gì.
Mẹ nghe tiếng động liền vội vã chạy ra khỏi phòng. Thấy cảnh tượng, thấy tôi đã xô ngã chị, bà liền chạy đến đỡ chị dậy, xem chị có bị thương không, rồi quay sang quát mắng tôi: "Liên Hà! Sao mày lại trút giận lên chị? Chị mày có làm gì mày đâu! Mau xin lỗi chị đi!"
Chị ngượng ngùng kéo tay mẹ, nói: "Mẹ ơi, con không sao đâu, đừng mắng Tiểu Hà nữa..."
Mẹ quát: "Đừng có bênh nó! Tất cả là tại bố con. Bố con nuông chiều nó quá mức, khiến nó chẳng còn chút phép tắc nào cả. Hôm nay nhất định mẹ phải bắt nó nhận lỗi và xin lỗi chị ngay!"
Bà che chở chị như gà mẹ che chở gà con, nhưng lại nhìn tôi với ánh mắt đầy thù địch.
Nhìn tình cảm sâu đậm giữa hai mẹ con họ, tôi chẳng buồn nói thêm lời nào, chỉ khịt mũi, lau vội nước mắt rồi chạy thẳng ra khỏi nhà.
Tôi không muốn bà làm mẹ của tôi nữa!
Thang máy bị kẹt ở tầng ba, mãi không chịu xuống, tiếng la mắng của mẹ vọng vào tai tôi rõ mồn một từng câu từng chữ.
Không có chí tiến thủ, lười biếng, tham ăn tham ngủ, hỗn với cha mẹ, tiêu tiền hoang phí.
Tôi phát điên, liên tục bấm nút thang máy nhưng nó vẫn không nhúc nhích.
Nếu nó không chịu đi thì tôi sẽ tự đi!
Vừa mở cửa thoát hiểm, Cư Diên đã lao ra từ trong nhà, túm chặt lấy cổ tay tôi: "Liên Hà."
Tôi dùng hết sức lực hất mạnh tay anh ta ra: "Đi đi! Để tôi yên!"
Sợ tôi bị thương, anh lập tức buông tay.
Lúc này, tôi cũng đã bình tĩnh lại được một chút. Cư Diên đâu có làm gì tôi, tôi không thể trút giận lên anh ấy được.
Tôi quay mặt đi, không muốn anh thấy bộ dạng thảm hại của mình, nhưng vừa mở miệng, tôi đã không kìm được mà bật khóc nức nở: "Em ... em sang nhà Yến Lạc ... không phải đi lung tung ... em sẽ ... nói với bố mà..."
Tôi chưa kịp nói hết câu thì một chiếc áo khoác còn vương hơi ấm đã phủ lên vai tôi.
Tôi ngẩn người đứng yên tại chỗ, lúc này mới cảm thấy cái lạnh cắt da cắt thịt.
Trời chỉ khoảng năm, sáu độ, tôi chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng manh, chân đi đôi dép lê mỏng dính. Cả người tôi từ đầu đến chân đều lạnh buốt, chỉ có khuôn mặt là còn bỏng rát vì vết tát. Dù nước mắt trên má đã khô đi, vết đỏ ửng trên đó vẫn còn đau nhói.
Tôi chợt thấy vô cùng tủi thân, ngồi xổm xuống đất ôm chặt lấy ống quần anh rồi òa khóc nức nở.