Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 150: Thích em
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bố mẹ không có ở nhà, tôi lập tức nhắn tin cho Yến Lạc, bảo anh qua đây ở cùng tôi.
Anh trở về, nghe nói bố mẹ tôi được Cư Diên thuê làm bảo mẫu với mức lương một vạn một tuần, anh thành thật cảm thán: "Gia đình này đúng là giàu thật."
Tôi nói: "Ban đầu chỉ gọi bố em thôi, nhưng mẹ vừa nghe có tiền là đi theo ngay."
Yến Lạc cười: "Không trách được, số tiền đó quả thực quá hấp dẫn."
"Tạm thời bỏ qua chuyện của hai người họ đã." Tôi đứng dậy, xách ba lô của anh đi về phía phòng mình: "Tối nay anh ngủ phòng em, em sang phòng chị. Anh cứ mặc tạm đồ của bố em, mai rồi về nhà thay..."
Chưa nói hết câu, Yến Lạc đã đuổi theo, đẩy tôi vào tường hành lang rồi cúi xuống hôn.
Nụ hôn này không còn là những cái chạm môi nhẹ nhàng, thoáng qua, mà là một nụ hôn sâu nồng nàn, cháy bỏng. Hai tay anh ôm chặt eo tôi, hôn đến mức cả người tôi nóng bừng, đôi chân gần như mềm nhũn.
Trên người anh phảng phất mùi rượu gạo thoang thoảng.
Chiếc ba lô trong tay tôi rơi xuống đất, tài liệu rơi vãi lung tung khắp nơi.
Anh giẫm lên đống giấy tờ, vừa hôn vừa ôm tôi đẩy vào phòng, cuối cùng đè tôi xuống giường. Gương mặt nóng hổi vùi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra.
"Liên Hà..."
"Anh thích em..."
"Rất thích, rất thích em..."
Tôi ngẩn người lắng nghe, nước mắt lập tức trào ra.
Giọt nước mắt chảy dài trên má anh. Anh chống người lên, dùng ngón cái gạt đi: "Sao lại khóc?"
Nhìn dáng vẻ dịu dàng ấy, tôi thật sự muốn kể hết mọi chuyện.
Anh nhất định sẽ tha thứ cho tôi, chắc chắn sẽ như vậy, bởi anh vốn là người như thế.
Nhưng chuyện đó làm sao tôi có thể mở lời được? Đặc biệt là số tiền một trăm vạn từ tay Cư Diên lại còn trở thành khoản tiền cứu mạng anh Khởi.
Tôi không muốn Yến Lạc phải cảm thấy áy náy với tôi.
Chúng tôi đã bị thế giới này làm tổn thương quá nhiều, chỉ còn lại mối tình thuở nhỏ là trong sáng. Nếu ngay cả tình cảm đó cũng bị vấy bẩn thì thật quá bi thương.
Chỉ cần khoảnh khắc này, chúng tôi còn có thể yêu nhau một cách thuần khiết, như vậy cũng đủ để an ủi rồi.
Tôi ôm chặt lưng anh, để anh thả lỏng, dựa hẳn vào người tôi.
Cái sức nặng ấy lại khiến tôi cảm thấy yên tâm.
Tôi khẽ nói: "Em cũng vậy, Yến Lạc ... Em rất, rất thích anh ... Đừng rời xa em..."
Anh bật cười, lồng ngực rung khẽ. Sau đó anh xoay người để tôi nằm trên ngực anh, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi: "Không thể để anh làm em đau được."
Tôi rúc vào lòng anh, nghe nhịp vỗ nhẹ nhàng, dần dần thiếp đi.
Mở mắt ra đã là sáng hôm sau. Tôi nằm trên giường chị, đẩy cửa phòng ra thì thấy Yến Lạc đang đánh răng trong nhà vệ sinh.
Anh súc miệng, nói với tôi: "Anh đã dùng bàn chải mới trong tủ nhà em rồi, lát nữa về anh không rửa mặt đâu, thay quần áo xong là phải đi ngay."
Anh mặc bộ đồ ngủ của bố tôi, nhưng rõ ràng trông anh ấy đẹp trai hơn hẳn.
Tôi bước đến cạnh anh, cũng bóp kem đánh răng. Anh nhường chỗ. Trong gương, hai đứa chúng tôi đứng sát nhau, cùng một nhịp động tác y hệt như được sao chép.
Đang đánh răng, anh bỗng bật cười, vì động tác của chúng tôi quá giống nhau.
Đánh răng xong, anh súc miệng rồi nói: "Hôm nay không có gì phải in, em giúp anh đón Cà Ri về nhé. Lúc sửa nhà, anh đã gửi nó ở nhà họ hàng. Có nó ở nhà, chắc anh trai anh cũng đỡ cô đơn hơn."
Tôi nói: "Được thôi, dạo này sang nhà anh không thấy nó, em cũng thấy hơi trống vắng."
Anh gửi cho tôi địa chỉ và số liên lạc, sau đó thu dọn ba lô rồi về nhà.
Tôi cũng tắm rửa thay đồ, ngậm vội miếng bánh mì rồi ra ngoài.