Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 158: Nỗi lòng người mẹ
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe tiếng tôi ngã, mẹ Yến trong phòng lo lắng gọi:
"Tiểu Hà? Không sao chứ?"
Xương cụt đau thấu óc, mắt tôi rớm lệ: "Không... không sao ạ..."
Anh Khởi đặt dép xuống, đưa tay kéo tôi dậy: "Sao lại không sao, ngã nặng thế này mà. Em đừng bận rộn nữa, sang nằm trên giường mẹ anh nghỉ một lát đi."
"... Vâng ạ." Tôi lê dép, tập tễnh bước vào phòng mẹ Yến, mếu máo gọi: "Dì ơi..."
Mẹ Yến vừa thương vừa buồn cười. Tôi nằm sấp, bà nằm nghiêng, đưa tay xoa xương cụt cho tôi: "Đau lắm phải không? Đừng làm việc nhà nữa, cứ để họ làm."
Cà Ri cũng bắt chước mẹ Yến, đặt hẳn chân lên mông tôi.
Tôi nói: "Chú và Yến Lạc đều rất vất vả, con làm được chút nào hay chút ấy thôi ạ."
Mẹ Yến bảo: "Dạo này nhà dì nhiều chuyện, làm con cũng mệt lây. Đợi dì xuống giường được, dì sẽ nấu cho con mấy món ngon để bồi bổ lại."
"Dì đừng bận rộn thế, bác sĩ dặn dì phải nghỉ ngơi nhiều, không được làm việc mệt nhọc nữa..."
Ở bên mẹ Yến quá thoải mái, tôi vừa nói vừa ngáp, mí mắt sụp xuống rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Đến khi mở mắt đã là buổi trưa. Cửa phòng khép hờ, mẹ Yến vẫn ngủ cạnh bên, ngoài bếp vang lên tiếng nồi niêu lạch cạch.
Chẳng lẽ anh Khởi đang nấu ăn?
Tôi vội ngồi dậy, đau xương cụt khiến tôi nhăn cả mặt.
Ra đến phòng khách, hóa ra bố mẹ tôi dẫn theo Cư Bảo Các đến.
Anh Khởi đang nói chuyện với mẹ tôi, bố tôi bận rộn trong bếp, còn Cư Bảo Các thì ở ban công chơi với chó.
Trước kia mẹ tôi vốn chẳng ưa Yến Lạc, sau khi anh Khởi gặp chuyện thì miễn cưỡng chấp nhận một thời gian, giờ lại chẳng ưa nữa.
Nhưng với anh Khởi thì bà vẫn quý mến. Anh trầm tĩnh, lễ phép, lại từng là bác sĩ, rất hợp với hình mẫu con rể ưu tú trong lòng mẹ.
Mối tình dang dở với chị gái tôi cũng khiến anh trở thành người con rể lý tưởng trong lòng bà.
Hai người đang nhắc đến chị.
Anh Khởi nói chị tôi vốn độc lập, không chịu ở nhà anh lâu, cứ đòi dọn ra ngoài thuê chỗ ở riêng.
Mẹ tôi nghe mà rưng rưng nước mắt: "Nó từ bé đã thế, lạnh nhạt xa cách. Dì chẳng dám nói chuyện nhiều với nó. Nếu nó chịu ở cùng cháu, chắc cũng không đến nỗi ... hu hu ... Tại dì ít quan tâm nó quá, ngày nó ra nước ngoài, đáng lẽ dì phải giữ lại..."
"Cháu cũng có trách nhiệm, đáng lẽ nên thường xuyên đến thăm cô ấy hơn." Anh Khởi đưa khăn giấy rồi quay sang nhìn tôi: "Tiểu Hà, em đỡ hơn chưa?"
Tôi gật đầu: "Dạ, đỡ rồi ạ."
Mẹ tôi lau nước mắt, quay sang mắng tôi: "Con sang đây là để giúp đỡ chứ không phải gây thêm việc! Lúc nào cũng hấp tấp, nhỡ làm ngã cả Yến Khởi thì sao? Chiều nay theo bố mẹ về nhà!"
Tôi vừa định phản đối thì anh Khởi đã nói trước: "Cũng được, Tiểu Hà ở nhà cháu vất vả quá rồi, cứ để em ấy về nghỉ ngơi. Dì, mấy hôm nay làm phiền mọi người, cháu thật ngại quá."
Mẹ tôi xua tay: "Khách sáo gì, hai nhà quen biết mấy chục năm rồi, giúp nhau một tay thôi mà. Đợi Tiểu Hà khỏe rồi hãy sang giúp tiếp."
Ăn cơm xong, bố tôi rửa bát đĩa rồi cả nhà cùng ra về.
Vừa vào nhà, mẹ tôi vỗ "bốp" một cái vào xương cụt tôi: "Lần này biết sợ chưa!"
Tôi đau điếng người, suýt nhảy dựng lên: "Mẹ ơi!"
Mẹ tôi nghiêm giọng: "Mẹ thấy Yến Khởi cũng khỏe lại rồi, đã làm được việc nhà, nên dạo này con cứ ở nhà đi! Đừng cãi, mẹ đâu cấm con qua lại, nhưng con cũng phải lo cho bản thân chứ! Mẹ chỉ còn lại mình con, lỡ con có mệnh hệ gì thì mẹ..."
Bà nhìn lên di ảnh chị gái, nghẹn lời.
Tôi nắm vai mẹ, dịu giọng: "Mẹ, con biết rồi. Con sẽ ở nhà nghỉ ngơi."