Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 177: Xin đừng giày vò chúng tôi nữa
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường trở về Vân Thành, tôi khóc nức nở.
Tôi gọi điện cho mẹ, nói rằng tôi và Yến Lạc đã chia tay. Nếu Yến Lạc gọi hỏi bà có chuyện gì thì bà tuyệt đối không được nói ra chuyện của con và Cư Diên.
Mẹ tôi cũng bật khóc: "Sao lại không nói? Nếu không để họ biết một trăm vạn này từ đâu mà có, con cũng quá thiệt thòi cho con rồi!"
Tôi nói: "Dù sao cũng đã đến nông nỗi này, họ không cần phải biết gì cả! Chú dì vốn đã nợ nần chồng chất, khó khăn lắm mới gượng dậy được, đừng để họ phải day dứt vì con nữa! Mẹ, nhà họ Yến không có gì có lỗi với con, tất cả là do con tự nguyện, mẹ tuyệt đối không được nói gì hết! Nếu không, con cũng không sống nổi!"
Mẹ tôi khóc đến nỗi không nói nên lời: "Được rồi! Mẹ sẽ không nói cho họ! Con cũng đừng lấy chuyện sống chết ra dọa mẹ!"
"Được, con không nói nữa."
Sau khi bình tĩnh lại một chút, mẹ tôi lại mắng Cư Diên: "Cái tên khốn đó không cho chúng ta vào nhà, vali và thẻ ngân hàng của bố mẹ con đều bị kẹt bên trong, bây giờ bệnh viện yêu cầu phải trả trước viện phí, trong điện thoại mẹ không có đủ tiền..."
"Con biết rồi, con sẽ đi lấy đồ về."
"Tiểu Hà, mẹ đi cùng con, chẳng lẽ hắn ta không chừa cho chúng ta một con đường sống sao..."
Tôi nói: "Mẹ, bây giờ hắn ta như con chó dại, gặp ai cũng cắn, mẹ hà tất phải theo con đến chịu đựng thái độ của hắn ta? Không phải hắn ta thích con sao, con sẽ đến nói chuyện đàng hoàng với hắn ta, nhất định hắn ta sẽ nghe lời."
Mẹ tôi không chịu: "Kẻ đó rất nguy hiểm, mẹ sợ hắn ta lừa con về nhà rồi giết mất."
"Vậy con hẹn hắn ta ra ngoài gặp, viện phí không thể không đóng."
Mẹ tôi ngập ngừng: "Được, con hẹn chỗ nào gần đồn cảnh sát một chút, rồi mua thêm con dao để phòng thân."
"Con biết rồi."
Tôi gọi điện cho Cư Diên, hẹn hắn ta ở quán ăn nhanh gần bệnh viện, bảo hắn ta mang đồ của bố mẹ tôi ra.
Hắn ta đồng ý.
Tôi đến quán ăn trước, ngồi ở vị trí gần cửa sổ đợi hắn ta.
Không lâu sau, Cư Diên cũng đến. Hắn ta đã thay quần áo, đầu bị mẹ tôi đập cho bị thương vẫn còn quấn băng gạc, sắc mặt hơi tái nhợt.
Hắn ta ngồi xuống đối diện tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trong quán, vừa đúng mười hai giờ trưa.
Thật đáng thương cho thằng bé Cư Bảo Các. Bố mẹ vừa mới mất, sinh nhật đầu tiên của nó đã khốn khổ như thế này.
Cư Diên đi thẳng vào vấn đề: "Nghĩ kỹ chưa, muốn trả tiền hay là muốn kết hôn với anh?"
"...Tôi sẽ kết hôn với anh, xin anh đừng giày vò chúng tôi nữa."
Nói xong câu này, tôi cảm thấy nửa đời còn lại của mình chẳng còn chút hy vọng nào.
Cư Diên nói: "Không kiện anh nữa?"
"Không kiện nữa."
Kiện cái gì chứ, cho dù hắn ta có vào tù, cũng vẫn phải trả tiền.
Nhà hắn ta giàu nứt đố đổ vách, ngồi vài năm tù cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Còn nhà tôi như thế này, e rằng có còng lưng tới chết cũng chẳng trả nổi chiếc vòng ngọc phỉ thúy và một trăm vạn.
Cư Diên gật đầu: "Được, ngày mai anh sẽ chuẩn bị một bản thỏa thuận tiền hôn nhân. Ký xong thì xem như chúng ta chính thức đính hôn. Đợi em đủ tuổi kết hôn, chúng ta sẽ đi đăng ký."
"Ừm, còn vali của bố mẹ tôi đâu?"
"Ở trong cốp xe, anh sẽ đưa em đến bệnh viện, tiền viện phí của bố em để anh lo."
"Anh đừng đến thì hơn, mẹ tôi đang giận lắm. Viện phí cũng không cần anh lo, số tiền này chúng tôi vẫn có."
Tôi thật sự không dám để hắn ta trả tiền.
Nhỡ sau này cãi nhau, hắn ta lại bắt tôi trả cả tiền viện phí thì sao.
Nghe nói có những gã đàn ông sau khi chia tay, ngay cả bánh sủi cảo mẹ hắn ta gói cũng tính tiền bắt bên nữ trả.
Cư Diên không cố chấp nữa, ra ngoài khuân vali xuống đưa cho tôi.
Khi tôi quay người định đi thì hắn ta bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau, áp gò má lạnh buốt của mình lên mặt tôi.
"Liên Hà, em chịu lấy anh, anh rất vui."
Tôi nhìn con thiêu thân đang bay lượn về phía đèn đường: "Thật sự..."
Anh thì vui lắm.
Còn tôi chỉ muốn chết quách đi cho rồi.