Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 180: Không làm nổi nữa rồi
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liên Hà! Xuống đây! Em nói rõ ra coi!
Yến Lạc đuổi theo chiếc xe đang chạy vào trong khuôn viên trường, nhưng Cư Diên chỉ cần đạp ga một cái là đã bỏ xa anh ấy rồi.
Tôi nhìn Yến Lạc biến mất trong gương chiếu hậu, cảm giác như trái tim mình cũng bị khoét rỗng.
Chuyện này sao mà nói rõ được?
Cứ coi tôi là kẻ ham tiền đi.
Về đến ký túc xá, tôi lên phòng lấy quần áo. Vừa bước vào đã thấy Mạch Tuệ và Hồ Đào đang mồ hôi nhễ nhại tập nhảy theo video của Jung Da Yeon.
Hai người nhìn thấy tôi thì đồng thanh "Á!" một tiếng, lao đến kẹp tôi ở giữa.
Hồ Đào nói: "Cuối cùng cậu cũng về! Cố vấn bảo cậu lại xin nghỉ, có chuyện gì vậy? Giờ chúng ta học toàn môn chuyên ngành với thực hành, cậu cứ nghỉ suốt, lỡ rớt môn thì sao?"
Mạch Tuệ lo lắng: "Liên Ngẫu, chẳng lẽ nhà cậu lại có chuyện nữa à?"
Tôi ấn hai người xuống ghế: "Bố tớ lại nhập viện rồi..."
Hai người hít một hơi, còn Cô Cô trên giường cũng ló đầu ra khỏi rèm, tháo tai nghe xuống.
Mạch Tuệ nói: "Chú nằm viện nào? Bọn tớ đến thăm."
"Không có gì nghiêm trọng, nằm vài hôm là khỏi. Tớ chỉ về lấy ít quần áo thôi, sau nhớ cho tớ chép lại bài nhé."
Hồ Đào giúp tôi nhét quần áo vào túi xách: "Không được, cậu có gì đó không ổn. Tớ đưa cậu đến bệnh viện. Mạch Tuệ, Cô Cô, chúng ta cùng đi."
Mạch Tuệ cũng lấy túi: "Đúng, Cô Cô cậu mới lấy bằng lái mà? Mượn xe của Lục Chinh đi."
Tôi nói: "Cảm ơn mọi người. Tấm lòng tớ xin nhận nhưng chiều còn có tiết, đừng chạy qua chạy lại nữa. Dưới lầu có người đón tớ rồi, đừng lo."
Cả ba không tin, tiễn tôi xuống lầu. Đến khi nhìn thấy Cư Diên và chiếc xe của anh ta thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Hồ Đào đặt túi xách của tôi qua cửa sổ xe, thì thầm chào Cư Diên rồi nói nhỏ với tôi: "Liên Ngẫu, cậu phải giữ gìn sức khỏe, mong chú mau khỏi."
Mạch Tuệ cũng vỗ vai tôi: "Bài tập và ghi chép cậu cứ yên tâm."
Cô Cô: "Quạc."
Tôi lên xe, vẫy tay chào mọi người: "Về đi nhé."
Chiếc xe rẽ sang hướng khác, khuất dần khỏi tầm mắt bạn bè tôi.
Cư Diên đi đường khác, Yến Lạc làm thế nào cũng không đuổi kịp.
Anh ấy thả tôi xuống trước cổng bệnh viện rồi rời đi, không lên lầu để chọc tức mẹ tôi. Trước khi đi, anh ấy còn giao chìa khóa nhà cho tôi: "Mọi người muốn về thì cứ về. Mấy ngày này anh sẽ ở khu nghỉ dưỡng bên kia, không về làm chướng mắt mọi người."
Tôi nhận chìa khóa.
Bố tôi đã ra khỏi phòng ICU, chuyển sang phòng bệnh thường và đang nằm ngủ say.
Suốt một năm nay gia đình liên tiếp gặp chuyện, ông gắng gượng đến giờ mới gục xuống, cũng coi như là rất kiên cường rồi.
Mẹ tôi mang nước nóng vào, liếc thấy chiếc nhẫn trên tay tôi: "Cái này là..."
"Nhẫn đính hôn ạ."
Tôi tháo nhẫn ra bỏ vào túi, tránh để bà ấy chướng mắt.
Tối qua tôi về Lệ Thành, ngoài việc tạm biệt Yến Lạc, tôi còn lấy tiền mặt và thẻ ngân hàng ở nhà. Giờ cộng thêm thẻ lương của bố mẹ, tổng cộng gom góp được khoảng mười vạn.
Bố tôi có bảo hiểm y tế, lần này được chi trả một phần viện phí. Ngoài ra trong nhà cũng không cần chi tiêu lớn, mười vạn cầm trong tay cũng đủ.
Nhưng mẹ tôi vẫn rất lo.
Trước đây hai người đã nghỉ việc để chăm sóc Cư Bảo Các, bảo hiểm xã hội cũng đã chuyển sang Vân Thành được hai tháng. Giờ về Lệ Thành, lại phải tìm việc mới, lại phải chuyển bảo hiểm lần nữa.
Tuổi lớn rồi, kiếm việc có bảo hiểm khó lắm.
Tôi nói: "Mẹ, chờ bố khỏi bệnh, hai người hãy tiếp tục chăm sóc Cư Bảo Các nhé. Không ai trông nom nó thì Cư Diên lại gọi bác Trương về đấy."
Khóe miệng mẹ tôi giật giật: "Kệ, ai thèm quan tâm nó chứ! Để mấy người họ Cư ấy chết quách đi cho rồi!"
Tôi nói: "Hà tất phải làm khó tiền bạc. Đợi ngày nào mình gom đủ tiền, chẳng phải là có thể rời khỏi nhà họ Cư sao?"
Mẹ tôi mở máy tính, bắt đầu tính: "Mỗi tháng Cư Diên trả bốn vạn, sáu trăm vạn chia cho bốn vạn rồi chia cho mười hai. Vẫn phải làm thêm mười hai năm rưỡi nữa, chẳng biết mẹ có sống nổi từng ấy năm không. Trời ơi, không làm nổi nữa rồi..."