Chương 2: Bớt Lo

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những chiếc ly được cất trong tủ bếp, tôi lấy ra năm cái, đứng bên bồn rửa chậm rãi rửa từng cái một.
Bố đậy nắp nồi canh lại, đi tới phụ tôi rửa ly.
Ông khẽ hỏi: "Tiểu Hà, sao con lại xụ mặt thế này?"
Tôi nghe vậy, cố nặn ra một nụ cười: "Không có đâu ạ, con vui mà."
Bố lại nói: "Có phải vì Cư Diên không tặng quà cho con không?"
Tôi bực mình đáp: "Anh ta đến gặp bố mẹ chứ có phải đến gặp con đâu, sao nhất định phải mua gì cho con? Tiền của anh ta chẳng phải cũng là tiền sao?"
Bố vội xin lỗi: "Bố sai rồi, tại thấy con cứ buồn rầu, sợ con cảm thấy mình bị bỏ quên..."
Ý bố là muốn an ủi nhưng câu cuối lại khiến tôi chực nghẹn.
Đúng, tôi chính là đang giận chuyện đó.
Chẳng phải tôi đã bị bỏ quên biết bao nhiêu lần rồi sao?
Chỉ vì chị gái giỏi hơn nên mọi thứ trong nhà đều nhường cho chị ấy.
Mua đồ mới cho chị, còn tôi mặc lại đồ cũ.
Chị không ăn cay nên trên bàn cơm tuyệt đối không được có món cay.
Nhà có ba phòng ngủ một phòng khách, bố mẹ ở phòng ngủ chính, chị ngủ phòng thứ hai, còn tôi phải ngủ ở ban công. Bởi vì sách của chị quá nhiều nên phải dành riêng một phòng làm phòng sách cho chị.
Mãi cho đến khi chị đi làm và chuyển ra gần công ty, tôi mới được vào phòng sách trống đó. Nhưng kể cả chị không ở nhà, mẹ vẫn nhất quyết giữ lại phòng ngủ cho chị.
Tình cảm giữa tôi và chị khá bình thường. Một phần vì chị lúc nào cũng mải mê học hành, luôn coi mọi sự ưu ái là điều hiển nhiên. Mặt khác, vì họ hàng bạn bè cứ luôn bắt tôi học tập chị, cứ như thể tôi kém cỏi lắm vậy.
Nửa năm nay chị không ở nhà, tôi sống thoải mái hơn nhiều. Nhưng vừa về, sự náo nhiệt của họ lập tức biến tôi thành kẻ dư thừa.
Hôm nay vốn là ngày vui, tôi không muốn xụ mặt khiến mọi người khó chịu, đành cố tỏ ra vui vẻ: "Không có gì đâu ạ, con rửa xong rồi, con ra ngoài đây."
Thấy sắc mặt tôi đỡ hơn, bố mới yên tâm, quay lại trông nồi canh.
Đến bữa, trên bàn toàn những món chị và Cư Diên thích ăn. Bàn ăn hình chữ nhật, bố mẹ và hai người họ ngồi đối diện nhau, tôi ngồi ở phía tường, lặng lẽ ăn trứng rán mà bố lén giấu dưới đáy bát cho tôi.
Mẹ và chị chỉ cần ngửi thấy mùi trứng là thấy khó chịu, bố sợ vợ nên chỉ có thể dùng cách này an ủi tôi.
Chị và Cư Diên dự định sang năm đính hôn. Hôm nay anh ta tới, ngoài chuyện gặp bố mẹ cũng là để báo trước tin này.
Mẹ sớm đã bị anh ta cùng với mấy món quà kia chinh phục, cười híp mắt: "Chỉ cần Tiểu Huân đồng ý, bố mẹ không có ý kiến gì."
Chị mỉm cười dịu dàng. Dĩ nhiên là chị hài lòng với lựa chọn của mình, không thì đã chẳng đưa người về nhà.
Chị liếc Cư Diên rồi nhìn bố mẹ: "Mùng Một Tết, bố mẹ anh ấy muốn mời cả nhà chúng ta sang ăn cơm để bàn chuyện đính hôn. Bố mẹ nhớ sắp xếp thời gian nhé."
Mẹ đáp luôn: "Mùng Một thì bố mẹ đi đâu mà được nữa? Còn có việc gì lớn hơn chuyện đính hôn của con chứ!"
Hai người một xướng một họa.
Tôi ăn không ngon miệng, nhanh chóng đứng dậy: "Con ăn no rồi, con đi đọc sách đây ạ."
Mẹ và chị hờ hững đáp một tiếng, Cư Diên thì ngẩng đầu nhìn tôi.
Bố lo lắng: "Mới ăn có tí thế mà đã no sao? Đừng chỉ lo học mà kiệt sức, lát nữa bố làm cho con chút đồ ăn đêm..."
Mẹ cắt ngang: "Nhà có bao nhiêu đồ ăn thế còn sợ nó đói à? Ông lo làm gì cho lắm."
Rồi bà quay sang tôi: "Kỳ thi đại học sắp tới rồi, học theo chị con cho tốt. Chăm học một chút, đừng suốt ngày ôm cái điện thoại nữa."