Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 20: Vòng ngọc phỉ thúy
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi định tận dụng đà tiến bộ này, cố gắng đạt thành tích tốt trong các bài kiểm tra sắp tới, để có chút tiếng nói hơn trong nhà.
Đáng tiếc thay, các bài kiểm tra tuần và cuối kỳ sau đó tôi đều làm không tốt. Không chỉ trượt khỏi ngưỡng điểm chuẩn vào trường đại học trọng điểm, mà thứ hạng cũng tụt dốc không phanh.
Xong rồi, kỳ nghỉ đông này chắc chắn tôi sẽ sống trong cảnh mất hết mặt mũi.
Ngày gia đình Yến Lạc ra nước ngoài đã được ấn định, đó là ngày ngay sau kỳ nghỉ, khi giá vé máy bay rẻ nhất.
Mẹ không cho tôi ra khỏi cửa. Ngày nào bà cũng nhốt tôi ở nhà làm bài tập và giải đề, ngay cả việc đi tiễn nhà họ Yến bà cũng không cho phép.
Chiều hôm ấy, lúc họ ra sân bay, tôi đứng bên cửa sổ nhắn cho Yến Lạc, chúc cả nhà lên đường bình an.
Họ vốn có thể gọi xe từ cửa Nam gần nhà mình, không cần đi ngang qua nhà tôi. Vậy mà tin nhắn vừa gửi đi không bao lâu, cả nhà họ đã kéo hành lý đến dưới lầu nhà tôi, ngước lên vẫy tay về phía cửa sổ phòng tôi.
Tôi vội mở cửa sổ, cũng thò người ra ngoài vẫy chào lại. Gió lạnh tràn vào cổ áo, ống tay, nhưng tôi vẫn chẳng thấy lạnh.
Sợ bị mẹ phát hiện, chúng tôi không ai lên tiếng, chỉ yên lặng vẫy tay chào nhau.
Mẹ Yến còn ra hiệu bảo tôi mau rụt vào, vịn vào cửa sổ như vậy quá nguy hiểm.
Thấy tôi ngoan ngoãn rụt vào, họ mới yên tâm kéo hành lý đi tiếp.
Đợi đến khi xe chở họ đi rồi, tôi vẫn đứng ở cửa sổ, lòng đầy chua xót.
Từ nay, dẫu có ấm ức ở nhà, tôi cũng chẳng còn nơi nào để trốn nữa.
Bọn họ ra nước ngoài nên không mang theo Cà Ri. Tôi rất muốn chăm sóc nó, nhưng vì mẹ ghét động vật và còn dị ứng lông chó, nên họ đành gửi Cà Ri ở nhà một người bạn.
Tôi quay lại bàn, nhìn đống bài tập chất như núi, có lúc tôi thật sự muốn xé nát chúng thành từng mảnh.
Nhưng cũng chỉ dám nghĩ thôi. Không có Yến Lạc, ai sẽ phô tô miễn phí cho tôi, ai cho tôi chép bài nữa?
Thế nên chẳng thể xé, vẫn phải tiếp tục cắm cúi vào làm.
Như một cái máy làm bài tập, tôi lờ đờ trôi qua những ngày tháng cho đến đêm giao thừa. Mỗi ngày đối diện với đống tài liệu ấy, nhìn đến phát ngán.
Đêm giao thừa, chị cũng trở về.
Chị bận ở công ty tới tận sáu giờ, lúc về ngoài trời đã rộn ràng tiếng pháo.
Vừa thấy chị, mẹ đã vui vẻ hẳn, còn hỏi sao Cư Diên không đến.
Chị tôi nói: "Anh ấy về nhà mình ăn tất niên rồi. Ngày mai mười giờ sáng chúng ta sẽ gặp nhau ở khách sạn Kim Cảng để uống trà và ăn sáng. À, đây là quà anh ấy gửi cho bố mẹ."
Mẹ lập tức cười tươi: "Đứa nhỏ này lúc nào cũng khách sáo thật đấy! Ôi trời, khăn len Cashmere*, còn là hàng Úc nữa, tặng cho mẹ à? Ha ha, làm thằng bé tốn kém rồi..."
(Khăn len cashmere là loại khăn được dệt từ sợi lông mềm mại và cao cấp của dê cashmere, nổi tiếng với độ mịn màng, siêu nhẹ, khả năng giữ ấm vượt trội và cảm giác sang trọng.)
Chị lại hỏi: "Tiểu Hà đâu rồi ạ?"
Mẹ đáp: "Đang học bài trong phòng đấy."
Chị không nhịn được nói: "Mẹ, không học một ngày cũng không sao. Tết đến nơi rồi, để em ấy nghỉ ngơi một chút đi."
Bố cũng phụ họa: "Đúng đấy, Tiểu Hà vừa mới được nghỉ đã bị mẹ nhốt trong phòng, không cho ra khỏi nhà. Ngay cả hôm nhà Yến Lạc ra nước ngoài con bé cũng không được đi tiễn. Mặc dù con bé không nói gì nhưng bố biết trong lòng nó buồn đến nhường nào..."
"Nó làm bài kiểm tra không tốt là do nó hư hỏng, còn trách tôi nghiêm khắc sao? Chẳng phải tôi làm vậy cũng là vì tốt cho nó thôi sao? Nếu là con nhà khác, tôi thèm quản sao? Thôi, ai đi gọi nó thì đi đi, đến giờ ăn bánh chẻo và xem chương trình Xuân Vãn rồi."
Nghe thấy thế, tôi mừng rỡ như được đại xá, nhưng vẫn vội vàng giả bộ chăm chú viết bài.
Bố gõ cửa: "Tiểu Hà?"
Tôi đáp: "Vào đi ạ."
Ông mở cửa, vui vẻ nói: "Đừng viết nữa, mẹ cho con ra ngoài rồi, chị cũng về rồi."
Tôi mới đặt bút xuống: "Vâng, được ạ."
Bước ra ngoài, mẹ đang đứng trước gương ngắm nghía chiếc khăn mới. Tôi cúi đầu gọi: "Mẹ ơi."
Bà thì như Hoàng Thái Hậu ban ơn, hời hợt nói: "Cư Diên cũng mua quà cho con đấy, qua xem đi."
"Vâng."
Tôi đi đến cạnh chị, khẽ nói: "Chị về rồi ạ." Rồi mới ngồi xuống, nhận hộp quà chị đưa.
Chiếc hộp vuông vức, không lớn lắm, gói bằng giấy hoa, trông chẳng có gì đặc biệt. Nhưng khi mở ra, bên trong lại là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy!
Mẹ vẫn đang nhìn tôi mở quà qua gương soi, thấy vậy liền bước ngay tới, hỏi chị: "Sao thế này? Sao của em con lại là vòng? Có phải con nhầm quà của mẹ với của nó rồi sao?"