Chương 33: Chúc Ngủ Ngon

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 33: Chúc Ngủ Ngon

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa hai người vẫn còn tình cảm nhưng lại bị mâu thuẫn chia cắt. Nếu một bên chịu nhún nhường trước, bên kia cũng khó lòng giữ mãi thái độ lạnh lùng.
Từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ tôi có rất nhiều người theo đuổi, nhưng người duy nhất tỷ ấy đưa về nhà lại là Cư Diên. Dù tỷ ấy không nói ra miệng, nhưng tôi biết chắc tỷ rất hài lòng về huynh ấy.
Hơn nữa, lần chia tay này hoàn toàn là do tôi gây chuyện ở giữa, thế nào tôi cũng phải giúp họ hàn gắn lại.
Cũng sắp đến kỳ thi đại học rồi, tỷ ấy ghét tôi, vậy thì tôi sẽ thi vào một trường thật xa, không để họ nhìn thấy tôi nữa.
Tỷ ấy vui vẻ, mẫu thân cũng sẽ vui vẻ, sẽ không còn giận dỗi đòi ly hôn với phụ thân.
Chỉ cần tôi không có mặt, gia đình này sẽ trở nên hoàn hảo.
Lúc này, đối diện với khung chat của Cư Diên, tay tôi run bần bật, thử thăm dò gõ một câu: [Huynh Cư Diên vẫn chưa ngủ ạ?]
Huynh ấy trả lời rất nhanh: [Chưa ngủ.]
[Tại bận công việc sao?]
[Ừ.]
Tôi gõ dòng chữ: [Vậy huynh thật sự vất vả quá rồi (cười + tặng hoa)]. Nhưng cảm thấy đó chỉ là câu xã giao vô nghĩa nên tôi xóa đi, đổi thành một câu thẳng thừng: [Huynh có thể làm lành với tỷ tỷ em được không?]
Câu này gửi đi, huynh ấy không trả lời.
Tôi vội vàng giải thích: [Chuyện này đều là lỗi của muội, muội không nên xấu xa như vậy. Nhưng muội thật sự không muốn huynh và tỷ tỷ chia tay. Khi ở bên huynh, tỷ ấy rất vui vẻ! Nhưng bây giờ tỷ ấy bệnh rồi, cũng không chịu để ý đến muội, muội chỉ có thể nhờ huynh thôi. Huynh Cư Diên, huynh đi tìm tỷ ấy có được không?]
Gửi xong, tôi nơm nớp chờ phản hồi.
Nếu huynh ấy chặn tôi thì sao?
May mà huynh ấy không, chỉ trả lời một câu: [Được, huynh sẽ đi gặp tỷ ấy. Muộn rồi, ngủ đi.]
Huynh ấy đồng ý rồi!
Tôi mừng rỡ đến nỗi đá chân liên tục trong chăn, một cái gối ôm từ tầng trên ném xuống: "Muộn lắm rồi đồ ngốc! Có để người ta ngủ không hả?!"
"Tớ xin lỗi mà!"
Tôi ôm chặt cái gối hôn một cái, rồi lăn qua lăn lại mấy vòng.
Từ mùng Một Tết đến nay, tôi bị cảm giác tội lỗi dằn vặt đến mất ăn mất ngủ, hôm nay cuối cùng cũng có thể yên tâm ngủ một giấc ngon lành.
Con người đúng là không thể làm chuyện trái lương tâm.
Mấy ngày tiếp theo, mỗi tối tôi đều tìm cớ bắt chuyện với Cư Diên, thăm dò tình hình huynh ấy và tỷ tỷ đã hòa giải tới đâu.
Cư Diên cũng trả lời qua lại, nói rằng huynh ấy đã đến thăm tỷ tỷ, mẫu thân tôi đã chịu cho huynh ấy vào nhà nhưng tỷ tỷ thì vẫn không chịu gặp huynh ấy.
Tôi lập tức nói: [Có lẽ tỷ tỷ còn đang giận. Chủ nhật tuần này muội với phụ thân sẽ tới nhà tỷ ấy để xin lỗi trực tiếp. Đợi tỷ ấy nguôi ngoai rồi huynh hãy đến tìm thì hơn.]
[Ừ, muội nghỉ sớm đi.]
[Vâng vâng, huynh cũng vậy, chúc ngủ ngon huynh Cư Diên.]
[Ngủ ngon.]
Đặt điện thoại xuống, tôi thở dài một hơi.
Dù tôi cũng là người coi trọng thể diện, nhưng mất mặt vì người nhà thì có sao đâu?
Chỉ cần có thể để gương vỡ lại lành, cho dù phải quỳ xuống tạ lỗi tôi cũng chấp nhận.
Tối thứ bảy, vừa hết tiết tự học buổi tối, tôi xách cặp chuẩn bị về nhà. Đúng lúc tuần này Yến Lạc cũng về, nên chúng tôi đi cùng nhau.
Trên đường, Yến Lạc hỏi: "Liên Hà, cậu đã nghĩ sẽ thi vào trường đại học nào chưa?"
Tôi nói: "Thi trường nào cũng được. Mà tốt nhất là được học cùng trường với cậu. Cậu thì sao, vẫn định thi Đại học Chính pháp ở thủ đô à?"
Yến Lạc đáp: "Cũng chưa chắc."
"Không phải cậu muốn làm luật sư sao? Đại học Chính pháp là nơi đào tạo luật sư hàng đầu, cậu không thi ở đó thì thi ở đâu?"
Cậu ấy im lặng một lát, rồi nói: "Thật ra..."
Đúng lúc này, một chiếc xe dừng ngay trước mặt chúng tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng, Yến Lạc đã nhận ra: "Đây chẳng phải xe của bạn trai tỷ Huân sao?"
Tôi nói: "Làm gì có chuyện..."
Kính xe hạ xuống, tôi quay đầu nhìn: "Á, đúng là thật!"
Cư Diên gật đầu với chúng tôi, sau đó nói: "Liên Hà, lên xe đi, huynh có chuyện muốn nói với muội."
"Được."
Chắc chắn là chuyện liên quan đến tỷ tỷ, tôi lập tức mở cửa ghế phụ ngồi lên, rồi quay lại vẫy tay với Yến Lạc: "Cậu về trước đi nhé! Ngày mai rảnh tớ sẽ sang nhà cậu."
Yến Lạc cau mày: "Tối muộn thế này còn chuyện gì? Hai người định đi đâu?"
"Tớ sẽ nói với phụ thân tớ, cậu đừng lo."
"Này! Liên Hà..."
Chưa kịp để Yến Lạc nói hết, Cư Diên đã nâng kính xe lên, khởi động rời đi.