Chương 5: Máy tính bảng bị cấm

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 5: Máy tính bảng bị cấm

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đang ngủ, bỗng có thứ gì đó nóng ẩm, ướt át, thở hổn hển liếm lên mặt tôi.
Tôi giật mình tỉnh giấc hét lên một tiếng, hất tung chăn ra.
Yến Lạc mở cửa bước vào: "Sao thế?"
Tôi còn chưa hết sợ thì thấy mình đã đẩy cái gì đó ngã nhào.
Hóa ra là Cà Ri.
Nó bị tôi hất ngã ngửa trên giường, bốn chân giơ cao. Lúc này nó nhanh nhẹn lồm cồm bò dậy, nhìn chúng tôi với bộ mặt vô tội, yếu ớt sủa "gâu gâu".
Yến Lạc bế nó lên: "Xin lỗi, dạo này nó biết mở cửa rồi, có làm cậu sợ không? Sao cậu kêu to thế, nó cắn cậu à?"
Tôi vội lau nước dãi của Cà Ri dính trên mặt, tim vẫn đập thình thịch: "Không cắn, chỉ bị dọa thôi."
Tôi còn tưởng lại mơ thấy Cư Diên.
Bị dọa thế này chắc chắn không ngủ tiếp được, tôi đưa tay ra vuốt lông Cà Ri: "Xin lỗi bé Cà Ri, vừa nãy có làm em bị đau không?"
Cà Ri là con chó hoang được mẹ Yến nhặt về. Chú chó con ở nhà họ Yến được ăn no ngủ kỹ, lớn lên tròn trĩnh đáng yêu.
Nó không hề giận dỗi, dẫm lên đùi Yến Lạc rồi nhảy vào lòng tôi. Cái đầu lắc qua lắc lại, cái đuôi quay như chong chóng nhỏ.
Yến Lạc nhắc tôi: "Ê ê, đến lúc làm bài tập rồi đấy."
Tôi nhìn đồng hồ treo tường, vội bật dậy: "Đã một tiếng rồi hả, sao bây giờ mới gọi tớ!"
"Ngủ thêm chút nữa có sao đâu. Tớ phải đưa Cà Ri đi tiêm vacxin, cậu ở nhà làm bài đi."
Cậu ấy không ở nhà, tốt quá, tôi gọi lại: "Bài của cậu làm xong chưa? Cho tớ xem chút đi."
Yến Lạc biết chắc tôi chưa làm xong nên bất lực đáp: "Sách vở ở trên bàn đấy, những bài tớ đã làm thì cậu xem, còn bài nào chưa làm thì tự giải quyết đi."
Tôi vỗ ngực: "Cậu phải tin vào nhân phẩm của tớ chứ!"
Cậu ấy ôm Cà Ri bước tới cửa, vừa lo lắng vừa dặn dò: "Lớp 12 rồi, phải tự giác."
"Biết rồi biết rồi, cậu đi nhanh đi."
Cậu ấy vừa đi, tôi lập tức lôi bài tập của cậu ra.
Vì cậu đã làm xong, nên cũng có thể coi là tôi cũng làm xong.
Có điều, thành tích của Yến Lạc trong lớp cao hơn tôi đến mười mấy, hai chục bậc, chép hết thì quá nguy hiểm. Thế nên một số bài khó vẫn phải tự làm, có sai cũng phải sai sao cho đúng với trình độ của mình.
Chỉ là đề gì mà khó thế, làm chưa được bao lâu tôi đã bí, đành lôi máy tính bảng của cậu ấy ra, mở ứng dụng giải đề.
Màn hình máy tính bảng của cậu cũng sạch sẽ ngăn nắp y như căn phòng vậy, ứng dụng đều được sắp xếp phân loại vào từng thư mục, tìm cái gì cũng rất dễ.
Nhưng lục hết thư mục vẫn không thấy ứng dụng giải đề!
Học sinh giỏi đáng ghét!
Tôi bực mình vỗ vào máy tính bảng như đang vỗ Yến Lạc, không biết bấm trúng chỗ nào, giao diện bỗng nhảy sang video, tự động bật một bộ phim.
Mở đầu thấy chữ FBI.
Chắc là phim Mỹ thể loại trinh thám ly kỳ rồi.
Tôi ôm chiếc máy ngồi trên giường, nghĩ còn dư thời gian nên xem một chút.
Ai ngờ hóa ra là phim Nhật, cảnh đầu tiên là một đám người chen chúc trong chuyến tàu điện ngầm giờ cao điểm.
Nữ chính trang điểm chỉn chu, kẹt trong đám nhân viên công sở mặt mày vô cảm, cô ấy cũng mang dáng vẻ mệt mỏi, hoang mang.
Xem đến đó, lòng tôi trùng xuống, thầm nghĩ liệu sau này mình có phải ngày nào cũng như cô ấy, chen chúc trên tàu điện ngầm hay không?
Không được, phải học thật tốt, vào trường tốt, kiếm công việc ổn định, ít nhất phải mua được xe.
Nhưng phim không chỉ kể cuộc sống công sở của nữ chính mà dần trở nên bất thường.
Nữ chính gặp phải một gã biến thái trên tàu điện ngầm. Ban đầu, bàn tay đó chỉ thử chạm nhẹ một cái, cô ấy cau mày, chỉ né tránh chứ không hề lên tiếng. Thấy vậy, gã càng lấn tới, bắt đầu xâm hại khắp người cô ấy.
Cô ấy vừa ghê tởm vừa kháng cự nhưng không thoát ra được. Đôi tay kia càng lúc càng quá đáng, cuối cùng vén cả váy bút chì của cô ấy lên...
Tôi ngẩn ngơ nhìn gương mặt nữ chính, không rõ là đang đau đớn hay chìm vào khoái cảm, cả người tôi rối loạn hết cả.
Yến Lạc, người bạn từ thời mặc quần thủng đít lớn lên cùng tôi, hình mẫu con ngoan trò giỏi trong mắt thầy cô và bạn bè...
Vậy mà cậu ấy lại...
Cậu ấy đã không còn trong sạch nữa!
Đúng lúc đó, Yến Lạc bất ngờ bước vào. Vừa nhìn thấy màn hình máy tính bảng, sắc mặt cậu lập tức thay đổi, gần như lao tới giật phăng chiếc máy tính bảng khỏi tay tôi rồi tắt đi. Cậu trừng mắt nhìn tôi, gương mặt căng cứng: "Sao lại lục máy tính bảng của tớ?!"