Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 54: Mày biết cái quái gì
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần này, anh họ cả đã bị tạm giam, không thể rút đơn kiện được nữa. Cảnh sát bảo chúng tôi cứ về trước, khi nào thu hồi được vòng ngọc sẽ thông báo.
Tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát, thấy Cư Diên vẫn lặng lẽ bước đi bên cạnh, không kìm được mà hỏi: “Không phải bố em đã trả vòng ngọc lại cho anh rồi sao?”
Anh ấy nói: “Anh cố ý tặng cho em, nếu em không cần thì cứ ném đi thôi.”
Ném đi ư? Có mà ném chính bản thân mình thì tôi còn dám, chứ làm sao dám ném thứ quý giá đó chứ!
Haizz, sao lại có một người tốt đến thế, tốt đến mức khiến tôi cảm thấy áy náy.
Mặc dù anh ấy đã mua căn nhà cưới còn đắt hơn cho chị gái, nhưng cuối cùng anh ấy cũng chẳng nói cho chị biết.
Chị ấy chỉ nhìn thấy anh ấy tặng tôi chiếc vòng ngọc phỉ thúy, cũng chẳng trách chị ấy hoài nghi chúng tôi.
Tôi hỏi: “Anh Cư Diên, anh và chị đã chia tay rồi phải không?”
“Ừ.”
“Không còn khả năng quay lại nữa sao?”
“Liên Huân rồi sẽ gặp được người tốt hơn.”
“Vậy thì em lại càng không thể nhận đồ của anh.” Tôi cúi rạp người cảm ơn: “Gia đình em đã làm phiền anh quá nhiều, cảm ơn anh đã luôn giúp đỡ. Dù anh không còn là anh rể em nữa, nhưng anh thật sự rất tốt, rất rất tốt! Sau này nhất định anh sẽ tìm được hạnh phúc. Xin lỗi vì hôm nay lại làm phiền anh thêm một bận, anh mau về đi nhé.”
Cư Diên nói: “Dù sao cũng tiện đường, để anh đưa em về.”
“Không cần đâu, em tự đi bộ được, với lại em cũng chẳng muốn về nhà sớm.” Tôi vẫy tay chào anh: “Anh Cư Diên, tạm biệt.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Dù Cư Diên không ngại đưa tôi về, nhưng tôi không thể tiếp tục mặt dày lợi dụng lòng tốt của anh ấy.
Tất cả là lỗi của tôi, giá mà tôi chưa từng nói câu đó thì tốt biết mấy.
Không biết cả đời này tôi còn có thể gặp được một người anh rể tốt như vậy nữa không.
Tôi lề mề lê bước về nhà.
Mẹ tôi nghe tin anh họ cả vừa mới được thả lại bị bắt vào, lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, mặt mày hớn hở: “Thật sao? Thằng đó còn dám ăn cắp cả vòng ngọc của con à?”
“Vâng, nhưng mẹ ơi, sao vòng ngọc phỉ thúy của con lại ở trong ngăn kéo của mẹ vậy?”
Theo lời khai của anh họ, lần đầu tiên anh ta lẻn vào, thấy trong ngăn kéo có vòng ngọc phỉ thúy. Chiếc vòng đẹp quá, anh ta không phân biệt được thật giả, nên tạm thời lấy đi nhờ tên tóc vàng đem đi giám định. Ai ngờ lần ấy lại bán được cả chục vạn.
Mấy ngày sau, cả nhà lại đi vắng, chẳng ai phát hiện mất đồ. Thế là anh ta lại thòm thèm lẻn vào lần nữa, phá hộp trang sức của mẹ để lấy sợi Thiên Nữ có phẩm chất tốt nhất. Lần này thì bị tôi bắt quả tang.
Mẹ liếc tôi một cái: “Sao mẹ biết được, có thể là bố con cất vào đấy. Còn con nữa, Cư Diên đã nói tặng rồi, sao con còn trả lại cho anh ấy làm gì chứ?”
Tôi định kể việc Cư Diên và chị đã chia tay cho mẹ nghe.
Nhưng chắc chắn bà sẽ gọi điện om sòm cho chị hoặc cho Cư Diên.
Nhớ tới dáng vẻ mệt mỏi của chị, tôi quyết định đợi chị khỏe hơn chút rồi để chị tự nói với mẹ.
Tôi không nhắc chuyện vòng tay nữa, mà đưa cho mẹ tờ giấy nợ bác dâu viết, nói rằng tôi đã dùng nó để đổi lấy bằng chứng về sợi dây chuyền.
Mẹ nhìn tờ giấy nợ, thở phào: “Haizz, cuối cùng thì con cũng làm được một chuyện thông minh. Vụ dây chuyền thì thôi không truy cứu nữa, nhưng chuyện nợ tiền thì nhà họ phải trả! À đúng rồi, Cư Diên cũng vào đồn à, sao hai đứa không về cùng nhau?”
“Nhà không có ai nấu cơm, rủ anh ấy đến làm gì ạ?” Tôi đáp: “Mẹ cũng đừng việc gì cũng gọi anh ấy, anh ấy đâu phải người làm việc miễn phí.”
“Con thì biết cái gì!” Mẹ tôi trợn mắt quát lại: “Nếu không phải vì con bày trò, mẹ có cần phải tạo cơ hội cho chị con và Cư Diên gặp nhau nữa không? Hai đứa nó đều lạnh lùng, nếu cứ để mặc thì sớm muộn gì cũng chia tay!”
Nói xong, bà nhìn tôi sắc lẹm: “Nếu bọn họ chia tay, mẹ sẽ đánh chết con!”
“……” Có vẻ lần này tôi trốn không thoát trận đòn rồi.