Chương 56: Nỗi lòng áy náy của cha

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 56: Nỗi lòng áy náy của cha

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà bác cả vốn dĩ cũng chỉ là một gia đình bình thường, trước đây hai vợ chồng đã phải vay mượn khắp chốn vì chuyện cưới xin của anh họ.
Giờ anh ta phải ngồi tù, lại còn để lại khoản nợ trên mạng hơn năm trăm nghìn tệ, cặp vợ chồng già này thực sự chỉ muốn chết đi cho rồi.
Gia đình bác cả gặp chuyện, bố tôi cũng chẳng yên ổn hơn là bao. Thứ sáu vừa ra viện, ông đã bàn với mẹ tôi về chuyện giúp đỡ gia đình bác cả.
Đương nhiên mẹ tôi phản đối kịch liệt, còn nói nếu ông dám đưa thêm một đồng nào cho nhà bác thì sẽ ly hôn thật.
Bố lại lôi chuyện ân tình mà bác cả từng cưu mang ra nói, nhưng mẹ tôi nghe đến phát ngán, dứt khoát mang theo sổ đỏ và thẻ ngân hàng sang nhà chị gái, chỉ để lại ít tiền sinh hoạt cho ông.
Tôi vừa về đến nhà, trước mắt chỉ là căn bếp lạnh tanh cùng với ông bố đang chống nạng.
Xương ống chân của ông vẫn chưa lành hẳn, không thể nấu cơm, đành phải gọi đồ ăn bên ngoài.
Tôi đặt cặp xuống, nhìn căn nhà bừa bộn này, thực sự cảm thấy có chút chán nản.
Từ sau Tết đến giờ, nhà tôi chẳng có lấy một ngày yên ổn.
Tôi là học sinh cuối cấp đấy!
Không mong được hầu hạ như vua chúa, ít nhất cũng nên để tôi ngủ một giấc ngon lành chứ!
Bố cũng nhìn ra tôi mệt mỏi, ngượng ngùng nói: "Tiểu Hà, con đi tắm trước đi, con muốn ăn gì bố sẽ nấu cho."
Tôi ngã vật xuống sofa, xua tay: "Con không muốn ăn, chẳng buồn nuốt trôi thứ gì cả."
Rồi vỗ vỗ bên cạnh: "Bố ơi, lại đây ạ."
Ông ngồi xuống.
Tôi ngồi thẳng dậy hỏi ông: "Bố thật sự muốn giúp nhà bác ạ?"
"Tiểu Hà, con cũng thấy rồi đó, nhà họ giờ thật sự rất khó khăn. Bác cả con lo lắng đến bạc cả đầu..."
"Ông ta năm mươi mấy, sáu mươi rồi, tóc bạc thì chẳng phải chuyện bình thường sao? Nhà họ thành ra thế này đều do anh họ cả đã gây ra. Lúc anh ta cờ bạc, vay mượn, trộm cắp có nghĩ đến chuyện gia đình sẽ rơi vào hoàn cảnh này không? Anh ta thậm chí còn bày ra trò kết hôn giả để lừa tiền. Sao bố phải trả giá cho cái họa mà anh ta đã gây ra?"
Bố cúi đầu: "Dù sao cũng là anh em ruột thịt, bác cả con và bác dâu đều lớn tuổi rồi, bố không thể trơ mắt nhìn họ lo lắng đến ngã bệnh được."
Tôi nói: "Bố bảo họ già rồi, chẳng lẽ bố với mẹ không già đi sao? Dù anh họ cả bị bắt, thì vẫn còn anh hai, anh ba. Họ mới là anh em ruột thịt, tại sao họ không giúp anh trai mình, mà lại để bố – một người còn phải lo cho vợ con – đứng ra gánh vác chứ?"
Bố thở dài: "Tiểu Hà, bố thấy áy náy. Nếu hôm đó bố kiên quyết trả lại chiếc vòng ngọc cho Cư Diên, thì anh họ con cũng sẽ không..."
"Bố! Cho dù không phải chiếc vòng đó thì anh ta cũng sẽ đi ăn trộm thứ khác thôi! Bố phải mừng vì anh ta bị bắt sớm còn hơn, chứ nếu còn để hắn cầm tiền ăn cắp đi đánh bạc thì chỉ càng nợ thêm nữa!"
Tôi cầm giấy bút tính toán cho bố: "Năm trăm nghìn tệ, nhà họ không phải là không trả nổi! Bán nhà đi là giải quyết được. Không bán thì cả ba anh em trai ra ngoài làm việc, bác cả và bác dâu cũng đừng ngồi không. Bốn người cộng lại, một tháng kiếm mười, hai mươi nghìn tệ là chuyện có thể làm. Vậy thì hai ba năm là có thể trả hết. Không muốn bán nhà thì làm thêm vài năm cũng được thôi. Họ có ba đứa con trai, một đứa đã hỏng rồi thì còn hai đứa, đâu đến lượt bố phải đứng ra lo thay chứ?"
Bố chỉ đáp: "Để bố nghĩ đã."
Tôi nói gằn giọng: "Bố đừng nghĩ cho họ nữa, hãy nghĩ cho mẹ đi ạ. Nghĩ cả cho con và cho chị gái nữa được không?"
Càng nói tôi càng thấy tủi thân: "Tết vừa rồi con muốn đi Mỹ cùng nhà Yến Lạc, bố không chịu làm hộ chiếu và visa cho con. Sau này Yến Lạc sang đó du học, con cũng muốn đi lắm chứ ạ. Nhưng con biết nhà mình không có tiền, không có quan hệ, nên dù Yến Lạc có hỏi, con cũng đành nói là không đi."
"Chị gái với Cư Diên cũng chia tay rồi. Những món quà Cư Diên đã tặng, bố vẫn chưa trả lại tiền cho anh ấy đâu."
"Khoan đã." Bố ngắt lời tôi, mắt tròn xoe: "Tiểu Huân với Cư Diên chia tay rồi sao?"
"Ơ...?"
Chẳng lẽ chị gái vẫn chưa nói cho bố mẹ biết ư?
Thật là hết chịu nổi, cả chị gái lẫn Cư Diên đều giỏi giấu chuyện thật!