Chương 59: Trở ngại

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi xuống nhà không thấy bố đâu, tôi gọi điện thì ông bảo đang ở chợ.
Thế là tôi lại chạy sang khu chợ gần nhà để tìm.
Vừa bước vào, tôi không chỉ thấy bố, mà còn có cả dì Yến và Yến Lạc nữa. Dì đang đi bên cạnh bố tôi, còn Yến Lạc thì xách một giỏ rau đầy ắp.
Dì Yến thấy tôi liền vẫy tay: "Tiểu Hà! Ở đây này!"
Tôi mừng rỡ chạy lại: "Sao dì cũng ở đây ạ? Yến Lạc, nặng không, để tớ xách giúp một tay."
Yến Lạc nói: "Nặng bao nhiêu đâu, đi cùng là được rồi."
Dì Yến vừa đi vừa kể: "Dì với Yến Lạc đi chợ thì gặp bố con. Ông ấy đang chống nạng, không xách nổi đồ nặng, vừa hay tiện đường nên dì đi cùng."
Tôi nói: "Cháu cảm ơn dì nhiều ạ."
Dì Yến lại hỏi: "Mẹ con vẫn còn ở nhà Tiểu Huân chưa về à?"
Tôi nhìn bố, dò hỏi: "Cái đó... mẹ thì..."
Bố tôi cười khổ: "Vẫn chưa về."
Xem ra ông cũng ngại nói ra chuyện mẹ bắt ông ra ngoài làm việc, còn mình thì ở nhà xem TV.
Yến Lạc bắt gặp ánh mắt trao đổi của chúng tôi, cậu ấy khẽ cười rồi quay mặt đi.
Tôi lén chọc một cái vào hông Yến Lạc.
Dì Yến không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn thật lòng quan tâm: "Anh Liên, không phải tôi lắm lời đâu. Nhưng Tiểu Huân, Tiểu Hà đều đã lớn cả rồi, một đứa sắp lấy chồng, một đứa chuẩn bị vào đại học, chỗ nào cũng cần tiền nhiều lắm. Anh cũng nên nghĩ cho hai đứa chứ."
"Bao năm nay anh không có lỗi gì với anh trai mình, cái đống rắc rối này thì thôi, đừng lo nữa. Nhà người ta đông người, tự khắc lo liệu được."
Tôi phụ họa: "Đúng đúng rồi ạ."
Dì Yến lại nói: "Còn cả thằng cháu lớn của anh, làm toàn những việc chẳng ra gì. Để nó vào tù ngồi vài năm cũng tốt, cho nó biết suy nghĩ, cai được cờ bạc. Ra tù nó cũng mới hơn ba mươi tuổi, vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu. Ai cũng có số mệnh, một mình anh không thể quản xuể đâu."
Tôi lập tức gật đầu: "Đúng rồi, đúng rồi."
Bố tôi thấy tôi và dì phối hợp ăn ý, không nhịn được cười: "Được rồi, không lo nữa. Tuần trước Tiểu Hà cũng nói với tôi gần giống thế. Haiz, con người có tuổi rồi, sức lực chẳng còn như trước, đúng là quản không nổi thật."
Dì Yến mỉm cười: "Thế mới phải, lo cho gia đình mình trước là quan trọng nhất. Anh cũng nên bảo chị Đinh về nhà sớm đi. Tiểu Huân đang yêu đương, chị ấy ở đó cũng bất tiện cho tụi nhỏ..."
Đang nói dở, một giọng lạnh lẽo vang lên từ phía sau: "Tôi làm phiền ai hả?"
Tiếng mẹ tôi bất ngờ vang lên làm cả đám giật nảy mình, quay lại thì thấy quả thật là bà.
Dì Yến lập tức chào: "Ôi chao, chị Đinh! Chúng tôi vừa bảo anh Liên đi đón chị, vậy mà chị đã về rồi."
Mẹ tôi bước tới chen vào giữa hai người, cố tình đỡ lấy bố: "Tôi về lâu rồi, hai người này mãi không về, nên tôi xuống xem sao."
Rồi bà nhìn bố, cười nửa miệng: "Chuyện trò vui vẻ nhỉ, đang nói xấu tôi đấy à?"
Dì Yến vội giải thích: "Chị chưa nghe hết, tôi nói là chị ở bên nhà Tiểu Huân thì sẽ gây bất tiện cho chuyện tình cảm của tụi nhỏ thôi mà."
Bố tôi cũng thấy mẹ có phần gay gắt: "Không ai nói xấu bà cả, người ta quan tâm mình thôi, đừng phản ứng thái quá."
Tuy mẹ không nói gì nữa nhưng mặt vẫn hừng hực khí thế. Dì Yến đương nhiên cũng nhìn ra, vỗ vai Yến Lạc: "Anh Liên, chị Đinh, tôi còn chưa mua đồ xong, đi trước đây. Yến Lạc, con đưa Tiểu Hà về nhà nhé."
Yến Lạc đáp lời.
Tôi quyến luyến nhìn dì: "Dì ơi..."
Dì Yến xoa đầu tôi: "Mấy hôm nay muốn ăn gì thì đừng bảo bố con nấu, cứ sang nhà dì, dì nấu cho."
Nói xong, dì liền rút lui.
Mẹ tôi lườm tôi một cái, rồi lại giả vờ cười với Yến Lạc: "Yến Lạc, cái giỏ để Tiểu Hà xách là được rồi, cháu mau đi theo mẹ đi."
"Vâng ạ."
Yến Lạc cũng chẳng muốn ở lại, đưa cái giỏ cho tôi, nói tạm biệt rồi đi mất.
Tôi trơ mắt nhìn cậu ấy cùng dì biến mất trong đám đông, thật sự hiểu rõ thế nào là trông mòn con mắt.
Dì Yến! Yến Lạc!
Khỉ thật!
Hai người bỏ tôi lại một mình rồi!