Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 66: Cây hoa đại
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đã dốc hết toàn lực, sau kỳ thi thử lần ba, tôi vẫn còn kém điểm chuẩn vào Vân Đại mười mấy điểm.
Lo lắng chết đi được.
Môn yếu nhất của tôi là tiếng Anh, chẳng hiểu sao từ nhỏ đã không thích.
Từ vựng thì kém, ngữ pháp cũng không biết. Mỗi lần thi chỉ toàn đoán mò, khoanh bừa, may mắn lắm cũng chỉ được hơn 100 điểm. Giờ chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, muốn ôn cấp tốc nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Yến Lạc dạy tôi dùng cách ghi nhớ từ gốc, tiền tố và hậu tố để học từ.
Nhưng nhớ không nổi, thật sự không nổi, tai này lọt vào, tai kia lại bay ra hết.
Hôm đó, bốn tiết tự học buổi tối tôi đều làm đề tiếng Anh. Khi dò đáp án xong, tôi suýt phát điên.
Chuông tan học vừa vang lên, tôi úp mặt xuống bàn, òa khóc nức nở.
Người Trung Quốc thì học tiếng Anh làm gì chứ!
Phiền chết đi được!
Không học nổi! Không học nữa!
Hu hu...
Cuối cấp, việc ai đó gục ngã bật khóc cũng không phải chuyện hiếm gặp. Có người vỗ nhẹ lưng tôi, nhưng tôi chỉ mải khóc, chẳng thèm để ý.
Khóc chừng năm sáu phút, tôi khóc không nổi nữa, ngẩng đầu lên thì thấy xung quanh chẳng biết từ lúc nào đã vây kín bạn bè.
Các bạn cùng phòng như Nguyên Tố, Tiểu Lan, Tiểu Mẫn đều có mặt, ai nấy mắt đều đỏ hoe.
Yến Lạc và Cao Văn cũng đến.
Ngoài ra còn vài người bạn quen khác, hoặc đứng hoặc ngồi, lặng lẽ chờ tôi khóc xong.
Tuy họ không khóc, nhưng lúc này đều thấu hiểu nỗi lòng tôi.
Nguyên Tố vỗ mạnh một cái vào lưng tôi: "Đi thôi, Liên Ngẫu, ăn lẩu nào!"
Tôi sụt sịt mũi rồi nhìn đồng hồ: "Giờ này sao?"
"Giờ này thì sao? Đã đóng cửa đâu chứ." Nguyên Tố kéo tôi đứng dậy, quay sang nói với mọi người bên cạnh: "Hôm nay chia tiền đều, ai muốn đi thì đi!"
Mọi người thi nhau hưởng ứng.
"Tính cả tớ nữa nhé!"
"Tớ cũng đi!"
"Cả tớ nữa..."
Thế là tám chín người ào ào kéo đến, gần như vẫn là đội hình lần trước đi xem phim.
Mấy cậu con trai còn mua trà sữa cho các bạn nữ.
Ngồi trong quán lẩu, cả bọn thi nhau chửi rủa chế độ giáo dục, thi cử, nào là toán thì khốn kiếp, tiếng Anh thì chó má, sinh học hại người, hóa học quỷ quái, vật lý đáng chém nghìn nhát.
Không ai chỉ trích môn ngữ văn cả, dù sao môn này chỉ cần có chút năng khiếu là làm được.
Khi món ăn vừa được dọn ra, cả đám lập tức ngừng cằn nhằn, đồng loạt đứng dậy giành thịt, năm sáu đôi đũa trong nồi lẩu va vào nhau loảng xoảng.
Tôi đã khóc một trận thật đã đời, lại được ăn một bữa thật náo nhiệt. Ăn xong bước ra mới phát hiện cổng trường đã khóa.
Cả nhóm đứng ngẩn tò te.
Phan Hưởng chẳng coi là gì, vẫy tay một cái: "Chuyện nhỏ, đi theo tớ!"
Cậu ta vốn hay lén ra ngoài chơi game, biết chỗ nào có thể leo tường mà không bị camera phát hiện.
Cậu và một nam sinh khác leo vào trước, đứng vào bên trong. Yến Lạc và Cao Văn vóc dáng cao lớn, ở ngoài cho mấy bạn nữ dẫm lưng để trèo lên.
Cuối cùng bên ngoài chỉ còn tôi và Yến Lạc. Tôi vừa định giẫm lên lưng cậu ấy thì từ bên trong vang lên tiếng bảo vệ: "Ai đấy?!"
Phan Hưởng lập tức hô lớn: "Chạy nhanh lên!"
Trong sân, cả bọn chân bước loạn xạ, thi nhau tản ra, bảo vệ cầm đèn pin vừa hô hoán vừa đuổi theo.
Yến Lạc nắm tay tôi kéo đi.
Đêm tháng Năm, gió nóng thổi nhè nhẹ, hai chúng tôi cắm đầu chạy trên con phố vắng lặng lúc nửa đêm, như thể phía sau thực sự có chó đang rượt đuổi.
Cứ thế chạy mãi, chạy mãi, lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, phía sau chúng tôi là một chuỗi tiếng cười khúc khích.
Yến Lạc nắm chặt tay tôi, một mạch kéo tôi chạy suốt ba con phố, cuối cùng dừng lại dưới gốc cây hoa đại ven đường.
Tôi ngã phịch xuống thảm cỏ dưới tán cây, dang tay dang chân thành hình chữ đại, cười đến mức thở không ra hơi.
Yến Lạc cũng ngồi xuống, hai tay chống đất, ngả người ra sau, ngẩng mặt lên bầu trời mà thở dốc.
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu.
Ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua kẽ lá của cây hoa, rọi lên người cậu, biến bóng dáng cậu thành một bức tranh đầy màu sắc.
Cảnh tượng này giống hệt như một khung cảnh trong truyện tranh.
Mà cậu chính là nam chính không thể chối cãi.
Yến Lạc không nghe thấy tiếng cười của tôi, cũng nghiêng đầu nhìn sang tôi.
Cậu quay lưng về phía ánh đèn, tôi không nhìn rõ gương mặt, chỉ thấy đôi mắt đen láy lấp lánh.
Chúng tôi cứ thế lặng lẽ nhìn nhau một lúc.
Ánh mắt cậu khiến tôi bắt đầu cảm thấy hơi xấu hổ.
Tôi khẽ mỉm cười, định nói gì đó, thì cậu bỗng chống tay xuống bên cạnh tôi, cúi người xuống hôn.
Đôi môi mềm mại, ấm nóng của cậu khẽ chạm nhẹ vào môi tôi như lông vũ.
Tôi mở to mắt.