Chấm dứt

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa chạy đến cổng khu chung cư, tôi thấy một ông lão tóc bạc phơ đứng đó. Đến gần hơn, tôi mới nhận ra đó chính là bố mình.
Trái tim tôi nghẹn lại.
Trong ký ức của tôi, bố luôn là trụ cột vững chãi của cả nhà, với mái tóc đen nhánh, gương mặt lúc nào cũng tươi cười.
Vậy mà giờ đây, người bố vẫn luôn khỏe mạnh, tràn đầy sức sống của tôi lại chỉ trong thoáng chốc đã già đi trông thấy.
Nỗi xót xa và bất an dồn dập ập đến. Tôi vội vàng bước đến, còn chưa kịp mở miệng nói gì thì bố đã sa sầm nét mặt, vỗ mạnh vào lưng tôi một cái: "Muộn thế này con mới chịu vác mặt về! Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không!"
Cái vỗ đau điếng, còn nặng hơn cả đòn của mẹ.
Thế nhưng tôi chẳng giận ông chút nào cả, ôm chặt lấy cánh tay bố: "Bố ơi, con hứa sẽ không chạy lung tung nữa. Để bố phải lo lắng rồi, con xin lỗi."
Bố vừa vỗ xong đã lập tức hối hận, vội vàng xoa lưng cho tôi: "Bố lo lắng quá, vỗ đau lắm hả? Con đi đâu? Có gặp được Cư Diên không?"
"Con gặp rồi."
"Thế thái độ của nó với chị con thế nào?"
Mặc dù bố cấm tôi đi tìm, nhưng trong lòng vẫn muốn nghe câu trả lời.
Tôi đâu dám nói ra chuyện anh ta thích tôi, chỉ đành đáp lời: "Anh ta không đến đâu."
Bố nghe vậy thì hơi buồn, nhưng rồi lại có phần nhẹ nhõm: "Không đến cũng tốt, khỏi để chị con nhìn thấy rồi lại càng thêm tổn thương. Cư Diên không phải là đứa xấu, chỉ là nó với chị con không có duyên phận. Qua được giai đoạn đau khổ nhất này, chị con sẽ dần vượt qua thôi. Bố với mẹ tính để con bé nghỉ việc, về nhà tĩnh dưỡng một thời gian, chứ công việc hiện tại mệt mỏi quá."
"Vâng..."
Tôi vâng lời, nhưng trong lòng cũng đã ngầm quyết định, từ nay sẽ không bao giờ gặp lại Cư Diên thêm một lần nào nữa.
Về đến nhà, tôi thấy mẹ đang ngồi cạnh giường trông chị ngủ. Mấy hôm nay bố cũng kiệt sức rồi, đành trở về phòng nghỉ ngơi.
Tôi lôi điện thoại của mình ra, xóa hết tất cả liên lạc của Cư Diên, rồi đi tắm.
Chiếc áo bị kéo giãn cổ, tôi vo tròn lại, ném thẳng vào thùng rác. Tôi không muốn mỗi lần mặc nó lại phải nhớ tới gương mặt của anh ta.
Ngày hôm sau, chị tôi trả phòng, nộp đơn nghỉ việc, rồi cùng bố mẹ về nhà.
Chị ở phòng ngủ phụ, nơi đồ đạc đã sẵn có. Lần này tôi không còn cảm giác mình bị thiên vị, chỉ cảm thấy may mắn vì trước đó mình đã không tranh giành căn phòng ấy. Nếu không, ngay cả căn phòng chị đã gắn bó từ nhỏ cũng chẳng còn chỗ mà ở.
Chị đã nhờ một công ty chuyển nhà chuyển đồ đạc từ căn nhà thuê về, đa phần trong số đó là sách. Bố sợ người ta làm mất hoặc làm hỏng đồ, nên tự mình đến đóng gói.
Mẹ thì ở nhà cùng chị, hai người cùng nhau xem chương trình tạp kỹ, gặp chỗ nào hài hước cũng bật cười khúc khích.
Tôi đứng trong bếp ninh cháo, nhìn qua cánh cửa kính thấy họ đang cười, bản thân tôi cũng bất giác mỉm cười theo.
Chiều hôm đó, Yến Lạc rủ tôi cùng về trường, nhưng tôi đã từ chối.
Đi thì cũng chẳng có tâm trí nào mà học hành. Thôi thì ở nhà ăn cơm cùng gia đình, ngủ một giấc thật trọn vẹn, mai hẵng đi học.
Tôi không biết Cư Diên có nói với chị tôi chuyện anh ta thích tôi hay không, nhưng cả hai chúng tôi đều mặc nhiên né tránh, không hề nhắc tới anh ta nữa.
Những món trang sức anh ta đã tặng, mẹ đã gom lại, kèm theo cả tấm thẻ ngân hàng quy đổi tiền mặt, rồi gửi trả về công ty anh ta.
Lần này, Cư Diên không từ chối nhận.
Chỉ còn lại chiếc vòng ngọc phỉ thúy chưa hoàn trả.
Anh ta không đòi, chúng tôi cũng chưa vội. Vì món đó quá đắt đỏ, gia đình tôi chẳng có khả năng trả lại bằng tiền mặt. Chỉ đành chờ đợi tin tức từ phía cảnh sát.
Những ngày tiếp theo cứ thế trôi qua thật yên bình. Mỗi lần bố đưa tôi tới Lăng Vân Đài học thêm, chúng tôi chưa từng một lần nào chạm mặt Cư Diên.
Nửa tháng sau, vào ngày 7 tháng 6.
Mặt trời thiêu đốt, bầu trời không một gợn mây.
Tôi và Yến Lạc đứng trước cổng khu chung cư, hít một hơi thật sâu, động viên lẫn nhau. Sau đó, dưới sự hộ tống của người thân, mang theo bao nỗi hồi hộp và quyết tâm, chúng tôi bước vào trường thi, đối diện với kỳ thử thách mang tên chia ly.