Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 87: Nạp năng lượng
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thi giữa kỳ của Yến Lạc, hiện tại anh ấy đang trên đường đến thư viện.
Lần này đi du học, dù đã giành được học bổng bán phần và được anh Khởi hỗ trợ chi phí sinh hoạt, nhưng Yến Lạc vẫn phải tự bỏ ra hơn mười vạn tệ. Đối với nhà họ Yến, đây là một khoản tiền không hề nhỏ.
Để có thể giành được học bổng toàn phần ở những trường thuộc Ivy League – nơi tập trung toàn những tinh anh, anh ấy phải dậy sớm thức khuya, gần như ăn ngủ ngay tại thư viện, hiếm khi liên lạc với tôi. Thế mà mấy ngày nay, tần suất liên lạc qua điện thoại và video lại trở nên thường xuyên một cách lạ lùng.
Nhìn gương mặt anh gầy đi thấy rõ, tôi không khỏi xót xa: “Anh có ăn uống tử tế không đấy? Sao lại gầy thế này?”
Yến Lạc cười: “Trông thì gầy, nhưng thật ra toàn bộ đã biến thành cơ bắp rồi. Em yên tâm đi, đồ ăn ở đây ngon lắm. Còn em thì sao, trông em mệt mỏi thế? Đừng để vụ án đó ảnh hưởng đến tâm trạng nữa.”
Tôi không phải bị vụ án ảnh hưởng, mà là sợ câu nói của Cư Diên.
Dĩ nhiên chuyện này không thể, cũng không muốn để anh biết. Cái vụ của tên Kim cầm thú đã đủ làm anh lo lắng rồi, thêm chuyện Cư Diên nữa thì anh ấy còn tâm trí nào mà thi cử được?
“Vụ án kia không có gì đâu, không ảnh hưởng đến em. Chỉ là sắp phải đi học nên không nỡ xa nhà thôi.” Tôi nhìn phông nền phía sau anh: “Anh sắp tới thư viện chưa?”
“Rồi.” Yến Lạc liếc xung quanh, khẽ hạ giọng: “Liên Hạ, anh cần nạp chút năng lượng đây.”
Mặt tôi đỏ bừng, vội liếc nhìn ra cửa phòng.
Bố mẹ đang ngồi ở phòng khách nói chuyện.
Tôi đưa điện thoại gần mặt, nhanh chóng hôn lên màn hình điện thoại.
Yến Lạc xoa xoa má mình, cứ như thể thật sự được hôn vậy, cười tít mắt: “Ngọt quá. Được rồi, anh phải đi đây, nhắn lời chào chú Liên và dì giúp anh nhé.”
“Ừ ừ, em biết rồi, anh đi đi!”
Tắt video, tôi cũng tỉnh táo hẳn ra, chạy ra phòng khách báo với bố mẹ: “Bố! Mẹ! Yến Lạc nhờ con chào hai người!”
Bố tôi nói: “Hai đứa video call à? Sao không cho chúng ta xem?”
“Cậu ấy tới thư viện học rồi.”
Mẹ tôi nhìn chằm chằm, ánh mắt như đèn pha soi rõ mọi thứ: “Video call mà còn lén lút thế, hai đứa có đang hẹn hò không đấy?”
Tôi giật nảy mình, vội la lên: “Bọn con không có! Ai mà lén lút chứ! Con đang báo cho hai người biết đây mà?!”
Chúng tôi chỉ mới chia sẻ chuyện tình cảm với bạn bè, chứ chưa nói với bố mẹ hai bên.
Tôi muốn tiếp tục là cô con gái ngoan trong mắt bố mẹ, chứ chưa muốn để họ biết mình đang hẹn hò với Yến Lạc.
Yến Lạc cũng biết mẹ tôi không có thiện cảm với gia đình anh, và anh cũng chưa sẵn sàng đối mặt với “mẹ vợ tương lai”.
Việc nói hay không nói ra cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mối quan hệ của hai đứa. Không nói ra thì thoải mái hơn. Cứ để mọi chuyện tự nhiên, đợi đến khi anh ấy tốt nghiệp về nước, cả hai có công việc ổn định rồi mới công khai, có lẽ bố mẹ hai bên sẽ dễ chấp nhận hơn.
Mẹ tôi nói: “Không có thì không có, sao mà la lên thế?”
Tôi giả vờ giận dỗi để che đi nỗi chột dạ trong lòng: “Ai bảo mẹ lúc nào cũng nghi ngờ bọn con!”
Bố tôi vội an ủi: “Tính mẹ con vẫn vậy mà, ai cũng biết rồi. Video call thì cũng bình thường thôi, cứ gọi đi...”
Tôi hừ một tiếng.
Mẹ tôi bĩu môi: “Lên đại học thì phải lo học hành, không được yêu đương! Mà dám giở trò chưa cưới đã có thai, mẹ sẽ đập gãy chân ngay lập tức.”
“Chưa có người yêu thì yêu với ai chứ, thật là!”
Tôi hậm hực quay về phòng.
Chẳng phải lời khuyên mà sinh viên đại học cần nghe là không được trượt môn sao? Sao lúc nào mẹ cũng chỉ lo tôi chưa cưới đã có thai?
Mẹ còn chưa bao giờ nói câu đó với chị gái tôi, trong mắt mẹ, tôi là người dễ dãi đến thế sao?
Hơn nữa, chưa cưới mà có thai thì có sao đâu, trước khi kết hôn thì thử trước một chút cũng có sao đâu!