Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 90: Lần này không tính
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi hết bàng hoàng, người phụ nữ xinh đẹp nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ôn tồn nói với chúng tôi: "Con trai dì không sao, các cháu có thể về."
Thái độ của bà khác hẳn lúc mới đến, Hồ Đào hơi khó tin: "Dạ, dì ơi, ít ra để bọn cháu chi trả tiền thuốc men..."
Người phụ nữ nói: "Không cần đâu."
Bà dừng một chút, rồi nói tiếp: "Các cháu cũng bị hoảng sợ, dì mời mọi người uống cà phê nhé."
Còn Cư Diên thì im lặng ôm đứa con trai mũm mĩm đang khóc nức nở, không hề nhìn tôi.
Tôi liếc xéo anh ta một cái, rồi lại nhìn người phụ nữ luôn tránh né ánh mắt tôi.
Không hiểu sao bà ấy thấy tôi lại kinh ngạc đến thế, chẳng lẽ Cư Diên đã kể với vợ về chuyện tỏ tình với tôi rồi sao?
Cặp vợ chồng này thật là b**n th**!
Chúng tôi không ai đi uống cà phê với bà ấy cả. Khi ra về, người phụ nữ lại bảo tài xế riêng của gia đình đưa chúng tôi về, nhưng các bạn cùng phòng tôi cũng từ chối.
Họ vẫn chưa đến mức liều lĩnh ngồi xe người lạ.
Người phụ nữ xinh đẹp không ép nữa.
Chúng tôi đi tới cổng bệnh viện gọi taxi, đứng đó, tôi càng nghĩ càng thấy tức giận.
Đúng là một tên rác rưởi!
Tôi đã cố gắng giữ thể diện cho anh ta, vậy mà ngay từ đầu anh ta đã lừa dối tỷ tỷ của tôi. Rõ ràng đã có con trai mà còn nói đính hôn với tỷ tỷ, thậm chí còn bịa đặt chuyện đưa tỷ ấy về ra mắt gia đình!
Ngày ra mắt, tôi bị đánh nên không thể đi. Nhưng sau đó nghe mẹ kể, bố mẹ anh ta cũng vì lý do bất ngờ nên không đến, ba người hôm đó rốt cuộc cũng chẳng vui vẻ gì.
Bố mẹ anh ta có thể đến được sao? May mà tôi đã phá hỏng kế hoạch, nếu không tỷ tỷ tôi chẳng phải sẽ bị lừa cưới sao!
Nói vậy, cuối cùng tôi cũng cứu được tỷ tỷ rồi!
Bây giờ tỷ tỷ tôi một thân một mình sống ở nước ngoài. Còn Cư Diên thì có gia đình hạnh phúc với người vợ xinh đẹp, đứa con kháu khỉnh.
Không được, nếu cứ để yên, tôi sẽ tức đến mức không ngủ nổi.
Người phụ nữ đưa con trai đi trước. Xe của Cư Diên vẫn còn ngoài kia, tôi lấy cớ vào nhà vệ sinh chạy vào bệnh viện, vừa hay gặp anh ta ở quầy thanh toán.
Cư Diên thấy tôi thì không ngạc nhiên, vẻ mặt vẫn bình thản chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Trong bệnh viện còn nhiều trẻ nhỏ, tôi không muốn làm bọn trẻ sợ, nên nói với Cư Diên: "Tôi có chuyện muốn nói với anh, đi chỗ khác."
"Được."
Anh ta ngoan ngoãn đi cùng tôi tới cầu thang.
Vừa vào, tôi đóng cửa lại, xông vào đánh tới tấp anh ta.
"Đồ khốn nạn! Đồ chó chết!"
"Anh đã có vợ con còn ra đây lừa gạt người khác!"
"Anh xem tỷ tỷ tôi là cái gì! Xem nhà chúng tôi là cái gì!"
"Anh bắt nạt người khác quá đáng rồi đấy!"
Trong túi tôi có chai Wahaha, đánh lên người anh phát ra tiếng "cốp cốp" giòn tan. Anh không nói một lời, cũng không hề né tránh.
Đến khi tôi đánh đến mệt lử, anh chỉ cúi đầu, quần áo bị tôi đập cho nhăn nhúm, giọng vẫn thản nhiên: "Họ không phải vợ con anh."
Tay tôi tê rần, nghe vậy bỗng thấy có gì đó không đúng: "Hả?"
"Thằng bé là em trai anh, còn người phụ nữ đó là..." Anh ngẩng lên nhìn tôi, giọng lạnh nhạt: "Vợ kế của bố anh."
Tôi sững sờ, mắt tròn xoe, túi xách rơi khỏi tay.
"Em trai anh? Mẹ kế của anh? Nhưng mà bà ấy..."
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Nhưng mẹ kế của anh trông trẻ ngang tuổi anh mà, bố anh thật đúng là phá hoại đóa hoa của tổ quốc.
Nghĩ đến chuyện anh vô cớ bị tôi đánh một trận tơi bời, tôi chột dạ, rụt rè nép sát vào tường, giọng cũng nhỏ đi: "Sao anh không nói sớm hơn?"
Anh ta nói: "Không phải em vẫn luôn muốn đánh anh một trận sao? Đã thỏa mãn chưa?"
"...." Ban đầu thì thỏa mãn thật, giờ thì lại chẳng thoải mái chút nào.
Đúng là tôi ngu thật, ra tay trước mà chẳng thèm hỏi cho rõ ràng.
Nhưng mà, họ trông giống một gia đình ba người thật đấy, ai nhìn mà chẳng lầm cơ chứ?
Tại bố anh ta cả!
Sao lại cưới một người vợ trẻ như vậy?
Quá ác!
Dù sao lần này đúng là lỗi của tôi, tôi vẫn nên xin lỗi anh ta.
Tôi cúi đầu, rụt rè nói: "Xin lỗi, tôi sai rồi, mong anh lượng thứ..."
Cư Diên đưa tay ra, tôi hơi rụt lại.
Nhưng anh ta chỉ nhặt túi cho tôi, thản nhiên nói: "Lần này không tính."
"Ồ..."
Tôi nhận túi, anh ta mở cửa rời đi, để tôi đứng đó vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ.