Chương 93: Xem thường ai vậy

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 93: Xem thường ai vậy

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hồ Đào rất thích mẹ kế, suốt bữa ăn cứ quấn quýt bên bà. Mẹ kế cũng tỏ ra dịu dàng, khác hẳn với dáng vẻ hôm trước ở phố đi bộ.
Bà không chỉ hỏi tuổi tôi mà còn hỏi ngày sinh của những người khác nữa.
Sau khi hỏi han vài câu chuyện về gia đình như bố mẹ, anh chị em, bà bắt đầu hỏi liệu chúng tôi có cần giúp đỡ gì trong cuộc sống không.
Những lời của mẹ kế khiến Mạch Tuệ đang vui vẻ bỗng đặt đũa xuống: "Cảm ơn dì, bọn cháu không cần đâu ạ. Dù bố mẹ bọn cháu không giàu có nhưng vẫn có thể lo cho chúng cháu đầy đủ."
Mẹ kế vội giải thích: "Tôi không hề xem thường các cháu, chỉ là..."
Bà ấy liếc nhìn chiếc bánh trứng trước mặt rồi im lặng.
Tôi hiểu ý bà và cảm thấy hơi bực mình.
Chắc bà ấy nghĩ bình thường bọn tôi không được ăn ngon, nên mới thèm thuồng cái bánh trứng nhỏ nhoi đến thế.
Đúng là hôm nay Mạch Tuệ và Hồ Đào lấy hơi nhiều thật. Nhưng đó là vì họ tiếc 888 đồng nên chỉ muốn ăn cho đáng tiền thôi. Ai ngờ lại bị bà mẹ kế "thanh cao thoát tục" kia coi như những đối tượng cần được cứu trợ.
Chúng tôi đều nghiện đồ ngọt, trong ký túc xá lúc nào cũng có đầy đủ các loại snack. Mấy cái bánh trứng này đâu phải là không mua nổi.
Mạch Tuệ im lặng, tôi cũng không nói gì.
Cô Cô vốn kiệm lời, chỉ lo ăn.
Hồ Đào dù chậm hiểu cũng nhận ra không khí có vẻ không ổn, liền cố gắng làm dịu: "Không ăn thì bánh nguội mất đấy? Nguội rồi sẽ không còn ngon nữa đâu."
Mẹ kế có vẻ hơi khó xử, tôi liền chạm vai Mạch Tuệ, nói khẽ: "Ăn không hết thì bị phạt tiền à?"
Sau đó, cô ấy mới cầm đũa lên ăn tiếp.
Cha mẹ vất vả kiếm tiền, cô ấy thật chẳng nỡ tiêu vào những khoản như thế này.
Bữa cơm hôm đó ăn mà cứ như mắc nghẹn trong cổ họng. Ăn xong, mẹ kế còn định gọi tài xế riêng của gia đình đưa chúng tôi về nhưng Mạch Tuệ vội vàng từ chối: "Dì à, bọn cháu cảm ơn dì đã chiêu đãi bữa hôm nay. Em trai không sao là tốt rồi, bọn cháu có thể tự về, sau này cũng sẽ không làm phiền dì nữa."
Tôi, Hồ Đào và Cô Cô cũng vội vàng nói lời cảm ơn mẹ kế, rồi ra ven đường bắt một chiếc taxi, lên xe là đi ngay.
Vừa ra khỏi đó, Mạch Tuệ đã tức giận nói: "Xem thường ai vậy chứ! Ai cần sự giúp đỡ của bà ta chứ, biết bà ta thế này thì đã chẳng đến rồi!"
Hồ Đào bên cạnh khuyên nhủ: "Thôi nào, có lẽ bà ấy chỉ không khéo ăn nói thôi, bớt giận đi."
Tôi cũng an ủi Mạch Tuệ: "Đừng giận nữa, dù sao chúng ta cũng sẽ không gặp lại nữa đâu. Hôm nay coi như có một trải nghiệm miễn phí, không thiệt thòi gì."
Mạch Tuệ ngả người ra ghế, thở dài: "Chậc, tiếc quá, tôm hùm tươi ngon thế mà mình mới ăn có một con."
Hồ Đào cũng ngả người theo, thở dài: "Chậc, chúng ta đi sớm quá, cơm chiên hải sâm còn phải mười phút nữa mới lên cơ."
Tôi cũng ngả người ra ghế, "Chậc..."
Cuối cùng, mối quan hệ giữa tôi và gia đình ấy cũng được phân định rõ ràng.
Bất ngờ, Cô Cô đang ngồi ở ghế trước bắt đầu lục lọi lấy đồ ra.
Đầu tiên là hơn chục lon nước ép trái cây và hai chai rượu vang sủi tăm.
Kế đến là một chiếc túi nhựa lớn.
Tài xế nhìn cô ấy móc đồ từ trong áo phao ra, biểu cảm như thể vừa thấy Pikachu phun trứng.
Khi cô ấy móc hết đồ ra, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, sững sờ.
Chiếc túi nhựa lớn, nặng mấy ký, chứa đầy bánh mì, sushi, cơm chiên, sashimi, xiên nướng, sườn cừu, hàu...
Con tôm hùm mà Mạch Tuệ khao khát cũng nằm trong đó, càng cua được giơ cao.
Một túi đồ chẳng khác gì rác ướt thế này mà lại được chúng tôi khen lấy khen để:
"Giỏi quá! Lặng lẽ làm việc lớn, đúng là phong thái của tướng quân!"
"Cậu lén mang ra lúc nào vậy, nhóc lanh lợi!"
"Đem về sơ chế một chút là lại có một bữa tiệc tối rồi!"
Về đến ký túc xá, chúng tôi chia mấy món đồ đó ra, bày lên đĩa cho đẹp mắt rồi chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, thu về một đống lượt thích.
Đang lướt xem bình luận thì bố tôi gọi điện hỏi dạo này tôi sống thế nào.
Tôi nói với ông rằng, mỗi ngày đều ổn, hôm nay cũng vậy.
Ông hỏi: "Cái người phụ nữ bế đứa nhỏ trong tấm ảnh lần trước con gửi cho bố mẹ, con còn gặp lại không?"
Tôi đáp: "Không, chẳng quen biết gì cả ạ."
Dù sao thì bố tôi cũng đâu cần phải biết mẹ kế của Cư Diên là ai.
Bố tôi nói: "Ờ, cũng phải... À đúng rồi, Tiểu Huân và Yến Khởi đang quen nhau đấy."
"Cái gì ạ?!"