15. Phần thưởng bất ngờ từ thần Pimm

Lông Xù Đến Từ Địa Cầu

Phần thưởng bất ngờ từ thần Pimm

Lông Xù Đến Từ Địa Cầu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hết phần nửa bát cơm, tôi lại đút thêm cho nó một ít sữa chua.
Văn Tắc nhét một miếng dưa ngọt vào miệng Cầu Tuyết Nhỏ để cậu bé nhấm nháp từ tốn.
Nó ăn không ít.
Hạ Thời Sơ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị: "Thế cậu thuộc loài gì vậy?"
Thú cưng của anh ấy nặng khoảng 12 cân, nhiều khi ăn còn ít hơn Cầu Tuyết Nhỏ.
Văn Tắc: "Là loài Pimm, hiếm lắm."
Do tác động của chọn lọc tự nhiên, những sinh vật ăn thịt cỡ nhỏ như Cầu Tuyết Nhỏ không nhiều, gen của chúng dần mai một theo thời gian, nhưng lại có thể vượt trội hơn các loài khác – đó quả là chuyện bất thường.
Quả thật hiếm, Hạ Thời Sơ chưa từng nghe nói. Anh vội vã tra cứu trên mạng. Sau khi đọc tường tận phần giới thiệu về loài Pimm, anh bừng tỉnh: "Không trách cậu ấy có cái dạ dày sắt, liệu tên 'Pimm' có liên quan đến tính cách không?"
"Có thể vì sự thẳng thắn dễ thương của nó." Văn Tắc cũng xem qua tư liệu. Pimm nghĩa là thẳng thắn và dễ thương.
Khi Cầu Tuyết Nhỏ bất động, trông nó thật đáng yêu khiến người ta muốn ôm choàng lấy, nhưng khi hoạt động, nó lại vô cùng linh hoạt... hoàn toàn không có ý xấu!
Hạ Thời Sơ nhớ lại: "Loài này quả thật hiếm, tôi đã đi dạo khắp các tộc thú nhân nhiều năm mà chưa từng thấy đứa bé nào như thế."
"Rắc, rắc." Tiếng nhai dưa giòn tan của Cố Bồng vang lên đều đặn. Ăn xong một miếng, cậu lén đưa móng vuốt sờ vào đĩa trái cây.
Văn Tắc nhanh như chớp giật đĩa trái cây khỏi tay cậu.
Phải hạn chế đồ ngọt cho Cầu Tuyết Nhỏ.
Cố Bồng định bôi nước trái cây lên móng vuốt, nhưng bị tờ khăn ướt chặn lại. Văn Tắc nhanh chóng lau sạch móng vuốt bẩn của cậu.
Cố Bồng ngửi lại một lần, trên móng vuốt chỉ còn lại hương thơm nhẹ nhàng.
Tức chết, không có vị gì thì bôi làm gì nữa.
Hạ Thời Sơ: "?"
Đừng bảo anh ấy vừa rồi định bôi móng vuốt của mình chứ?
Mắc cười chết!
Anh chưa bao giờ nghe nói thú nhân tuổi teen lại thích bôi móng vuốt như vậy!
"Giống như một chú chó con vậy." Văn Tắc giải thích.
Hạ Thời Sơ gật đầu cuồng nhiệt.
"Hôm nào tôi dẫn Echo tới chơi cùng nhé." Anh nói.
Echo là biệt danh của thú nhân tuổi teen nhà Hạ Thời Sơ. Cậu có bộ lông nâu nhạt, thân hình mảnh khảnh, khí chất tao nhã, là một cậu bé.
Tính tình khá nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn với lông mi dài, trước đây Hạ Thời Sơ bị đôi mắt buồn của cậu thu hút, muốn đối xử tốt với cậu để cậu vui vẻ hơn.
Echo ở nhà họ Hạ hai tháng nay, sinh hoạt không tồi, rất vui vẻ. Giờ gặp được Cầu Tuyết Nhỏ, nhận thức về hạnh phúc của Hạ Thời Sơ đã hoàn toàn thay đổi...
Hạ Thời Sơ cảm nhận được niềm vui thuần khiết của Cầu Tuyết Nhỏ, không hề gánh nặng hay ràng buộc phàm tục, giống như một chú chim tự do bay lượn.
Những người coi trọng thể diện như họ thật không có tư cách cười nhạo Cầu Tuyết Nhỏ khi nó đang ăn.
Cố Bồng: Thực ra không cần phải khen chê gì đâu!
Muốn thoát khỏi trói buộc thật đơn giản, chỉ cần mua chiếc khăn trùm đầu trùm lên là xong.
Cố Bồng vốn là người nặng thể diện, nay sống cuộc đời thứ hai, trở thành một con thú vui vẻ.
Sống lại lần này, mục tiêu của cậu rất rõ ràng: Làm bản thân vui vẻ, khiến người khác vui vẻ.
Cố Bồng không biết trước khi được Văn Tắc nhận nuôi, tâm trạng của anh như thế nào, nhưng cậu biết người này có một tổ tiên nhỏ đáng yêu ngoan ngoãn như mình chắc chắn sẽ vui mừng lắm.
Cố Bồng: Tôi và phiếu cơm đẹp trai yêu nhau suốt đời, gắn bó keo sơn!
Cầu Tuyết Nhỏ đột nhiên nằm bò trên đùi anh, Văn Tắc bình tĩnh xoa đầu, tiếp tục nói chuyện với Hạ Thời Sơ.
Chỉ trong chốc lát, mọi thứ trên mạng đã thay đổi đột ngột.
#Click để xem cục cưng của giới bóng đá nhảy hip hop nóng bỏng, khuấy động cả khán đài#
#Khi ngây thơ, khi cool ngầu, khi dịu dàng – dung mạo đa sắc lay động lòng người#
#Vợ mới nổi của quốc dân, đôi mắt quang điện xanh lam bí ẩn#
#Cục cưng hút hồn chỉ sau một đêm, bạn làm gì được nó chứ?#
Người đi đường nhấp vào, chau mày: Cái gì vậy?
Họ rời đi, rồi nhìn lại tiêu đề, trong lòng bật lên tiếng chửi: Mấy đứa viết tiêu đề không biết xấu hổ à!
Họ tưởng là hot girl chân dài mắt xanh nóng bỏng, ai ngờ nhân vật trong video chưa tới đầu gối họ.
Mọi người vừa chửi vừa xem video với vẻ mặt méo mó, cảm thấy có gì đó không ổn, lại xem lần nữa.
Chú thú nhỏ lông xù xù chẳng có gì đẹp, nhưng sao không thể dừng được, xem đi xem lại.
Một lần, hai lần, bầu không khí trở nên sôi động, thậm chí có cư dân mạng đứng dậy nhảy theo.
Cư dân mạng: Hôn gió, hôn gió! Xoay vòng, bắn tim!
Cư dân mạng: Ngọt chết tôi rồi, aaaa!
Cư dân mạng: Bé đa tài quá, động tác vẫy hoa của nó chắc tôi phải học cả năm!
Cư dân mạng: Vũ đạo tuyệt vời! Có đại thần nào giải thích được không? Đúng là tinh hoa tinh túy!
Cư dân mạng: Cục cưng ngọt quá! Trái tim lạnh lùng của bà dì giết cá ở Đại Nhuận Phát suốt 20 năm cũng phải tan chảy!
Cư dân mạng: Vũ đạo đỉnh, tốt hơn huấn luyện viên 3000 tệ của tôi!
Một loài hiếm nhưng dễ thương, cộng với vũ đạo chuyên nghiệp nóng bỏng của Cố Bồng, vừa mặn vừa ngọt, thu hút vô số fan chỉ trong thời gian ngắn.
Thứ nó dựa vào không phải ngoại hình mà là thực lực.
Cư dân mạng xem đi xem lại đoạn video rồi vẫn tò mò: người nào hào phóng tốt bụng khoe vợ cho người khác xem thế?
Những thú nhân tuổi teen yếu ớt, hầu hết mọi người đều nghĩ họ là vợ, nhưng đóng cửa mới biết có phải thật không, đúng là chỉ có kẻ đàn ông may mắn mới biết!
Người đàn ông may mắn ấy chắc chắn sẽ canh giữ vợ thật chặt, người khác muốn ngắm cũng không được.
Ảnh hiếm như lông phượng sừng lân.
Video nhảy nóng bỏng... Thứ này nằm ngoài ước mơ của mọi người.
Cư dân mạng: Tha thứ cho tụi tôi chưa trải sự đời! Hít hà hít hà, dễ thương quá!
Cư dân mạng: Xin lỗi mọi người, video này tôi đăng đó TAT Vợ dễ thương quá, ps: Chỉ tán thưởng thôi!
Cư dân mạng: Quá dễ thương, cảm ơn sự hào phóng của bạn không biết tên! Người tốt cả đời bình an! Chúc bạn thuận lợi, phát tài!
Cư dân mạng: Tâm trạng chán nản của tôi đã được chữa khỏi ngay lập tức! Xin lỗi mọi người, tôi nhất định phải lưu video này!
Cư dân mạng: Mấy người thật nông cạn, tôi không làm vậy đâu, tôi chỉ muốn kết bạn với anh em này thôi *ruồi bọ xoa tay*.
Một số bạn cùng trường biết Văn Tắc đã lặng lẽ chuyển video lên trang cá nhân và nhắn tin riêng nhắc nhở anh...
Chỉ không biết anh có xem không.
Bình thường anh rất kín đáo, thoạt nhìn như không bao giờ lên mạng.
Lúc này Văn Tắc vừa về nhà, đêm khuya tĩnh mịch, anh ôm Cầu Tuyết Nhỏ vào ổ ngủ.
Bản thân anh cũng cảm thấy mệt mỏi, sau khi hạ hưng phấn, anh lười biếng ngồi xuống, nhưng vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Anh đứng dậy đi tắm, pha một tách cà phê, rồi bật não vàng, chú ý trận đấu tiếp theo.
Đội Lam Diên đang ở đỉnh cao, khá tốt, thể hiện giá trị thương mại, tất nhiên anh cũng thích nghe ngóng.
Chỉ là Văn Tắc hơi ngạc nhiên, Cầu Tuyết Nhỏ cũng khá nổi tiếng...
Anh chau mày, vũ trụ rộng lớn như vậy, liệu không có chuyện hotsearch nào khác hay sao?
Không cần suy nghĩ, Văn Tắc động ngón tay, liên hệ người hạ hotsearch.
Tuy nhiên, trước khi anh kịp trả tiền, chân sau đã yêu cầu liên hệ của Diệp Vân Nùng lập tức đến.
"Ài..." Văn Tắc đang nghĩ liệu có thể hủy bỏ bước trả tiền được không.
Không thể, mất trắng tiền.
"Mẹ." Văn Tắc có chút tiếc nuối, trả lời điện thoại.
"Xin lỗi A Tắc, tối muộn rồi còn làm phiền con, nhưng mẹ do dự hồi lâu, cảm thấy nên hỏi con cho rõ, nếu không đêm nay mẹ sẽ không ngủ yên."
Diệp Vân Nùng trước tiên xin lỗi về cuộc gọi đêm khuya.
"Sẽ tốt hơn nếu mẹ gọi sớm hai phút." Văn Tắc nói, có tiền cũng không thể mất trắng như vậy...
Diệp Vân Nùng: "?"
Giọng cô kỳ cục, không hiểu nhưng anh cũng không suy nghĩ: "Mẹ dự đoán tối nay nhân duyên của con sẽ rất tốt, rất nhiều người muốn kết bạn với con."
Lời nói không đầu không đuôi, nhưng Văn Tắc lại hiểu.
Anh chán chả buồn nói, người khác trêu chọc thì thôi, đến mẹ ruột cũng trêu!
Nhưng thật ra trái tim Diệp Vân Nùng rất mạnh mẽ, nếu không thì bà cũng không ngại ngần như thế.
Văn Tắc không giấu nữa, thở dài: "Mẹ không cần nói bóng nói gió nữa đâu, Cầu Tuyết Nhỏ là lần trước con mang về, về nhà mấy ngày rồi, nhưng đó chỉ là ngoài ý muốn, con sẽ đưa em ấy trở lại."
Diệp Vân Nùng cao giọng: "Con nói gì vậy hả!!"
Cục cưng nhỏ mà chúng ta chờ đợi bấy lâu, thế mà thằng con bất hiếu lại muốn đưa trở về.
Con mà dám, đánh gãy chân con!
Văn Tắc sao mà không dám?
Anh nói giọng chắc nịch: "Mọi người cũng thấy đó, em ấy rất tự do vui vẻ, nhưng nếu ở bên con, liệu sau này em ấy có còn hạnh phúc và tự do như vậy nữa không?"
Ngay từ việc đi xem trận bóng đá đã là điều không thể.
Ngay cả khi đi đều phải mang theo rất nhiều vệ sĩ, thực hiện nhiều biện pháp an ninh, phải ở trong khán đài VIP riêng.
Xem đá bóng như vậy chẳng có ý nghĩa gì.
Văn Tắc chắc chắn Cầu Tuyết Nhỏ thích náo nhiệt, thích sự năng động, thích tương tác với mọi người.
Em ấy không giống anh chút nào.
Vừa đam mê, hướng ngoại, lại hướng tới sự tự do giản đơn.
Diệp Vân Nùng không trả lời được, nhưng bà cũng chú ý... Cảm xúc của con bà có hơi kích động?
"Mẹ." Văn Tắc nghiêm túc, lời nói khiến người khác đau lòng: "Mẹ biết rõ nhất đã mất mát thế nào khi ở bên ba... Nghĩ những gì mẹ đã trải qua trong quá khứ, mẹ nỡ liên lụy Cầu Tuyết Nhỏ sao?"
"Mẹ không nỡ." Diệp Vân Nùng nghĩ nghĩ.
Trước khi có mục tiêu xác định, bà rất mong chờ sự xuất hiện của con dâu, nhưng xuất hiện rồi lại không đành lòng.
"Nhưng đứa bé ấy thực sự rất đáng yêu, huhu..." Một giây trước đây bà còn sát khí, giây sau lại lập tức buồn bã: "Là do mẹ quá ích kỷ."
Văn Tắc cau mày, vội vàng nói: "Xin lỗi mẹ, không phải con đang phủ nhận sự trả giá của mẹ đối với cuộc hôn nhân, chỉ là con cảm thấy như vậy quá mệt mỏi."
Lời nói vừa rồi thật sự có hơi xúc phạm.
Văn Tắc cũng nhận thấy tâm tình của mình có chút bất ổn, bình thường anh sẽ không nói chuyện như vậy.
"Không sao, con nói đều là sự thật." Diệp Vân Nùng thừa nhận, thở dài.
Việc làm ăn của nhà họ Văn khá phức tạp, chỉ một điều nhỏ cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ.
Diệp Vân Nùng đã sống cuộc sống đầy áp lực đáng sợ kể từ khi quen Văn Duật Chu, ở thế giới bình thường ban đầu của bà, những vụ ám sát và bắt cóc giống như chuyện thường ngày.
Mặc dù những năm gần đây nhìn bề ngoài có vẻ yên bình, nhưng thực tế đầy sóng gió.
Diệp Vân Nùng thầm thở dài, thừa nhận rằng bà rất nhớ quãng thời gian tự do trước kia.
Sau khi ở bên người đàn ông nhà họ Văn, cho dù là cô gái yếu đuối đến đâu cũng sẽ trở thành nữ vương có thể lái chiến hạm chinh phục cả biển sao trời.
Cầu Tuyết Nhỏ đáng yêu như thế.
Không nên sống cuộc sống áp lực cao như vậy.
Hẳn là nên cho đứa bé ấy luôn vui vẻ và tự do.
... Sau khi nghĩ kĩ, Diệp Vân Nùng nói: "Có thể gửi thêm ảnh và video không con? Trên mạng không đủ lắm."
Bỏ qua mấy chuyện đó thì Cầu Tuyết Nhỏ thực sự rất đáng yêu!
Không thể làm mẹ chồng của đứa bé ấy, không có nghĩa là không thể trở thành fan mẹ!
"Dạ được..." Văn Tắc cũng lùi lại một bước.
Sau này anh sẽ giải thích với Cầu Tuyết Nhỏ, không phải hiện tại anh không muốn giải thích, mà là do em ấy nghe không hiểu.
Với những bức ảnh và video của Cầu Tuyết Nhỏ, hai mẹ con đã đạt được sự đồng thuận.
"Ít như vậy sao?" Vị thạch cơ nương nương ngoài hành tinh không hài lòng nói.
(石矶娘娘: Thạch Cơ Nương Nương, đây là tên một nhân vật thần thoại trong văn hóa Trung Quốc.)
Văn Tắc: "Em ấy ở chỗ con cũng chưa được mấy ngày, mẹ còn muốn bao nhiêu nữa?"
Nhiều như vậy đã không giống với tính cách của anh rồi.
Diệp Vân Nùng suy nghĩ, cau mày, bất an dặn dò: "Không được yêu Cầu Tuyết Nhỏ của chúng ta nếu con đã quyết định đưa đứa bé ấy trở về."
Văn Tắc lập tức nói: "Mẹ nghĩ nhiều rồi."
Diệp Vân Nùng vẫn không nhịn được đề nghị: "Mau sắp xếp cho bọn ta gặp mặt, đổi lại thì sau này mẹ sẽ ủng hộ việc con độc thân mãi về sau luôn!"
Nếu con dâu không phải là Cầu Tuyết Nhỏ thì có con dâu hay không cũng không quan trọng.
Rất hấp dẫn.
"Để con hỏi Cầu Tuyết Nhỏ xem em ấy có nguyện ý gặp một người phụ nữ kỳ lạ hay không." Văn Tắc nói.
Diệp Vân tức giận: "Con lấy ba con làm vỏ bọc đi, ba của con đẹp trai!"
Cầu Tuyết Nhỏ có thể chọn trúng Văn Tắc từ ngàn vạn người, ngoại trừ việc cậu mê người đẹp thì không còn cách giải thích nào khác.
"Mẹ thật độc ác mà, không tha cho cả chồng mình." Văn Tắc nhớ tới một câu nói, đến tuổi trung niên tình yêu biến tình thân, hôn nhân thật là đáng sợ: "Được rồi, để con hỏi thử xem."
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Văn Tắc nhìn lại video của Cầu Tuyết Nhỏ, độ hot đã từ từ giảm xuống.
Những cư dân mạng đang lén giấu video vợ người khác cũng phát hiện ra vấn đề này.
Bọn họ chột dạ ư?
Ngây thơ, không cần đánh giá quá cao điểm đạo đức mấu chốt của cư dân mạng thời hiện đại.
Bọn họ chỉ thấy may mắn vì đã nhanh tay mà thôi.
Nhân tiện thì cảm thán chồng bé dễ thương thực sự rất giàu!
Xem xong trận bóng, Cố Bồng nghỉ ngơi ở nhà hai ngày đã trở nên sung sức lại, nhưng cậu vẫn giả vờ yếu đuối để không phải đến trường.
"Tên nhóc lười biếng này." Văn Tắc lấy ra một cái bảng trắng nhỏ, viết vẽ lên đó, dùng tranh để nói với Cầu Tuyết Nhỏ rằng mấy ngày nữa bọn họ sẽ đi xem bóng đá.
Trên bảng vẽ một chiếc cúp, một mũi tên biểu thị đội bóng yêu thích của bọn họ đang theo đuổi chiếc cúp này.
Cố Bồng run lỗ tai, nghiêng đầu.
Xem bóng đá, giành giải thưởng?
Nói đến thứ này làm cậu không còn cảm thấy mệt mỏi!
"Ngao ngao!" Xông lên!
"Được." Văn Tắc vẽ Cầu Tuyết Nhỏ đang nhảy múa, rồi vẽ một chữ X thật lớn ở bên cạnh, sau đó lại vẽ một Cầu Tuyết Nhỏ ngoan ngoãn, đánh dấu tick vào đó, ý hỏi cậu lần sau xem bóng đá có thể im lặng không?
Tại sao vậy?
Cố Bồng không hiểu, mọi người rất thích xem cậu nhảy mà, rất vui vẻ!
Văn Tắc không thích sao?
Cố Bồng nhìn Văn Tắc, trong lòng vô thức cảm thấy buồn bực, cậu còn cho rằng Văn Tắc cũng sẽ rất vui vẻ...
"Không phải tôi không thích, chỉ là nó quá nổi bật, hiện tại em chưa biết, nhưng nó không tốt cho cuộc sống sau này của em đâu..." Văn Tắc nhìn thấy Cầu Tuyết Nhỏ không vui, vội vàng giải thích, nói một lúc sau mới nhận ra đối phương không hiểu nên bất lực ngậm miệng.
Chuyện này quá phức tạp để diễn đạt ra.
"Ngao..." Cố Bồng bất bình hừ một tiếng, không thèm nhìn Văn Tắc nữa.
Ở sân bóng, được nhận tận ba cái áo thi đấu của cầu thủ, cậu còn khá tự hào, thế nhưng Văn Tắc lại vẽ nguyên chữ X to tướng, giống như dội một gáo nước lạnh vào người cậu.
"Không phải, em đừng buồn..."
Văn Tắc lập tức nhượng bộ, nhanh chóng lau đi chữ X kia nhằm cứu vãn tình hình.
"Được rồi, được rồi, em có thể nhảy, em có thể nhảy." Anh ấy vẽ dấu tick thật lớn, nhiều cái liên tiếp.
Cố Bồng: Tật xấu gì đây, chọc giận người ta rồi dỗ, ai cần anh làm vậy chứ!
Cố Bồng vẫn không thể vui vẻ tí nào, chữ X kia đã ăn sâu vào lòng người.
Cậu khịt mũi rồi quay đầu đi, lúc Văn Tắc tìm thấy cậu thì cậu đang nằm hờn dỗi trong ổ.
"Cầu Tuyết Nhỏ?" Văn Tắc vừa hối hận cũng vừa tự trách mình.
Cầu Tuyết Nhỏ bấy lâu nay vẫn tỏ ra rất khá dễ tính, nhưng vừa rồi chữ X đó đã thực sự làm tổn thương em ấy.
"Xin lỗi em, đều là lỗi của tôi, tôi không cố ý..." Văn Tắc nhỏ giọng nói, anh không muốn phủ nhận Cầu Tuyết Nhỏ.
Vũ đạo chắc hẳn là sở trường đặc biệt mà Cầu Tuyết Nhỏ rất tự hào.
Văn Tắc càng nghĩ càng tự trách mình, ngồi ở bên cạnh ổ thở dài.
Mà Cố Bồng cũng cảm nhận được sự xin lỗi và lo lắng của anh.
Về mặt lý trí, cậu đã tha thứ cho người này, nhưng về mặt tình cảm thì khá tổn thương, chữ X đó thực sự khiến cậu buồn lắm.
Đúng vậy, vũ đạo là niềm kiêu hãnh của Cố Bồng.
Khi ưu điểm đáng tự hào nhất bị phủ nhận, niềm kiêu hãnh của cậu bị tổn thương nghiêm trọng.
"Oa oa oa..."
Cố Bồng vô cùng buồn bực, mọi người đều rất thích, tại sao Văn Tắc lại không thích?
Văn Tắc nghe được tiếng khóc, cuối cùng nhịn không được ôm Cầu Tuyết Nhỏ ra, nhìn thấy trong mắt cậu tràn đầy nước mắt, khóc thật rồi!
______
Tác giả có lời muốn nói:
Cư dân mạng: Mẹ nó, vợ anh, anh không muốn cho người khác xem, tôi hiểu nhưng tôi không đồng tình!
50 phong bì màu đỏ sẽ được phân phát ngẫu nhiên trong chương này ngày hôm nay~