7. Chương 7: Cậu bé đá bóng và người đàn ông xanh

Lông Xù Đến Từ Địa Cầu

Chương 7: Cậu bé đá bóng và người đàn ông xanh

Lông Xù Đến Từ Địa Cầu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ nhỏ, Cố Bồng đã thích chơi đá bóng, từng mơ ước trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng thể lực không đủ, chỉ có thể trở thành một thần tượng ca hát nhảy múa.
Gánh nặng công việc trút bỏ xong, cậu trở thành thú cưng được nuôi dưỡng, cảm giác thật tuyệt vời. Sau khi ăn no, cậu đẩy quả bóng che lấp tầm nhìn, chạy lung tung trên dốc cỏ xanh, tiêu khiển thời gian.
Chơi xong, cậu nhớ nhiệm vụ quan trọng: làm người nhận nuôi vui vẻ. Chàng trai đẹp trai nhận nuôi cậu là tinh anh xã hội, cuộc sống nhàm chán, cần một thú cưng dễ thương để thêm gia vị.
Cố Bồng đá bóng đến trước người nhận nuôi, ngẩng đầu nhìn, dùng móng vuốt đẩy bóng, ra hiệu đến lượt anh!
Văn Tắc đang đứng bên ngoài xem chăm chú, đột nhiên quả bóng lăn đến chân anh, cùng lúc đó xuất hiện đôi mắt ngây thơ tràn đầy mong đợi, rõ ràng muốn anh cùng chơi.
Văn Tắc khoanh tay, nhìn trời không nói nên lời, bên cạnh giúp đỡ thôi không được sao? Còn phải chơi chung nữa à? Anh không muốn chơi đá bóng trẻ con này.
Lo lắng đối phương không hiểu, Cố Bồng lại đẩy bóng về phía chân người nhận nuôi, đôi mắt xanh như muốn nói: Đến chơi!
"Một mình em chơi là được rồi." Văn Tắc lịch sự từ chối, trò trẻ con, anh chịu ở đây nhìn cậu chơi là quá đủ, hy vọng cầu tuyết nhỏ này sẽ không được voi đòi tiên.
Cố Bồng vừa chạy xong vài vòng, hơi mệt nên ngồi chồm hổm há miệng thở hổn hển, giống như chó con, đầu lưỡi thè ra, không hề quan tâm hình tượng.
Văn Tắc cho rằng đối phương đang bướng bỉnh chờ mình, không ngạc nhiên, cầu tuyết nhỏ chưa bao giờ để ý sự từ chối, thật tùy hứng. Dù vậy, không thể ghét đối phương, chỉ khẽ lẩm bẩm: tên nhóc này hành hung người khác bằng sự dễ thương.
Dưới ánh mắt bướng bỉnh, Văn Tắc bất đắc dĩ đồng ý: "Được rồi, tôi chơi với em nửa tiếng."
Chỉ nửa tiếng, sau đó có cuộc họp hội nghị.
"Cẩn thận." Văn Tắc nhẹ nhàng đá bóng ra, Cố Bồng nhanh nhẹn chạy theo, thân thể nhỏ nhắn như động cơ, vượt qua nửa sân cỏ, đá bóng quay lại.
Dáng vẻ tràn đầy sức sống thật dễ thương. Nhìn bóng dưới chân, Văn Tắc bất giác thấy thích, giống như nuôi một chú chó, cảm giác thú vị: "Khụ, chúng ta tiếp tục nhá?"
Lần này anh lén quay video, vì thú nhân bán thành niên quá vui vẻ, cảm giác ngốc nghếch.
Văn Tắc lại đá bóng ra ngoài, khóe miệng không nhịn nhếch lên. Thật ra để cầu tuyết nhỏ chạy thêm hai vòng cũng được, tránh cho đối phương không ngủ được. Hôm nay quyết tâm thay đổi thói quen.
Nửa tiếng trôi qua, Văn Tắc hoàn toàn không để ý thời gian.
Trợ lý không tìm được người, vội vàng liên lạc: "Tổng giám đốc Văn, anh đâu rồi??"
Cuối cùng nhớ ra việc phải làm, không thể tưởng tượng anh lại chơi cùng bé 'chó' quên thời gian, tự cười nhạo chính mình: "Không chơi nữa, coi chừng cảm nắng."
Cố Bồng chơi chán, thấy Văn Tắc ra hiệu cất bóng, lập tức nằm xuống cỏ há miệng thở hổn hển.
Văn Tắc không thể để cậu ở nhà một mình, suy nghĩ rồi bế cậu lên, mang vào nhà.
Nhiệt độ bên ngoài đầu hè, phòng luôn ổn định, Cố Bồng lười di chuyển, Văn Tắc để cậu ở đâu thì nằm bẹp dí. Thấy Văn Tắc xoa xoa lông mày, như vậy rất dơ!
"Đứng dậy, đừng trực tiếp đặt bụng xuống mặt sàn." Chẳng lẽ giáo viên không dạy qua phải chú ý vệ sinh vùng kín sao...
Cố Bồng nghiêng đầu, ngây thơ nhìn anh: "Hà hà hà hà..." Nước miếng rơi xuống bãi cỏ.
Việc giao tiếp không hiệu quả, Văn Tắc không nói nên lời, mang cả Cố Bồng và quả bóng vào phòng tắm, quả bóng cho vào máy vệ sinh khử trùng, cả người cầu tuyết nhỏ bẩn thỉu chỉ có thể tự chủ động làm sạch.
Hiển nhiên hôm nay phải tắm rửa, nhưng chỉ có thể chà rửa móng vuốt và vệ sinh vùng kín đơn giản.
Thật ra tối qua nên tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ, nhưng Văn Tắc quên mất. Nếu biết mình phải làm những thứ này, anh nhất định sẽ từ chối. Nhưng bây giờ sự chấp nhận của anh đối với cầu tuyết nhỏ tăng vọt.
Văn Tắc lấy sữa tắm chuyên dụng tắm cho đối phương, đặt móng vuốt dưới vòi nước rửa sạch, sau đó lau khô bằng khăn tắm, chà xong bốn cái móng, vừa ôm cậu vừa dùng máy sấy sấy khô.
Nếu mùa đông, trước khi sấy khô móng thì phải thoa kem chống khô da...
Bây giờ tiết kiệm được một bước, Văn Tắc xé miếng khăn thấm nước, sau đó có chút do dự giơ lên không trung... Anh không chống cự, nhưng không có nghĩa là tuyết cầu nhỏ không chống cự.
Cố Bồng tưởng làm sạch móng chân thôi là đủ rồi, không ngờ còn có, rửa mặt nữa hả?
Cậu ngoan ngoãn ngẩng mặt lên, nhưng đối phương lại không nhúc nhích mà nhìn vào mông của cậu...
Tắm, mông.
Được rồi, Cố Bồng cũng có chút không tự nhiên, nhưng nếu đã là dáng vẻ thú cưng thì phần này cũng không tránh khỏi, cậu chuẩn bị tinh thần, nằm dang rộng tay chân vô cùng thoải mái.
Tới đi anh đẹp trai!
Một lần nữa Văn Tắc bị Cố Bồng làm cho mù mắt, là anh lo xa rồi, thề sau này không bao giờ dùng suy nghĩ bình thường để suy đoán cầu tuyết nhỏ nữa, tên nhóc này bên ngoài nhỏ nhắn vậy thôi chứ bên trong rộng lớn như vũ trụ, không thể đoán được.
Thời gian không còn nhiều, Văn Tắc không suy nghĩ thêm, động tác không thành thạo nhưng rất cẩn thận giúp cầu tuyết nhỏ rửa sạch mông: "Được rồi, tôi đi làm, em có việc gì thì cứ bấm chuông gọi tôi."
Mỗi 'người nhận nuôi' đều có hệ thống chuông trong nhà, đặt ở nơi rộng rãi nhất để thú nhân bán thành niên không biết nói bày tỏ yêu cầu.
Văn Tắc cảm thấy kỳ lạ, từ khi cầu tuyết nhỏ đến nhà, chưa bao giờ thấy cậu nhấn chuông.
Để đối phương không nhàm chán, Văn Tắc mở TV lớn trong phòng khách, trên bàn để vài bánh kẹo tốt cho sức khỏe như bánh quy vị sữa que, các loại que làm sạch răng.
"Chờ một chút..." Văn Tắc đang chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho đối phương thì phát hiện dung dịch hôm qua mang từ bệnh viện về chưa cho đối phương uống.
Lưỡi của cầu tuyết nhỏ đã lành, nhưng để đề phòng tốt nhất vẫn phải uống.
Dung dịch uống dạng bình sữa nhỏ, chỉ cần cắt lỗ nhỏ trên ty núm là có thể uống.
Cố Bồng ôm bình sữa, khoanh chân ngồi trên ghế sofa, vừa uống vừa nghiêng đầu xem TV.
Văn Tắc đem tới cái điều khiển TV từ xa, thiết kế để cầu tuyết nhỏ - người không quá thành thạo có thể sử dụng TV thoải mái hơn.
Thật đáng thương vì Cố Bồng mù chữ, xem TV chỉ có thể nhìn hình ảnh hoặc thưởng thức ca nhạc.
Phát hiện sau khi Văn Tắc bước vào thư phòng thì lập tức khóa cửa, Cố Bồng hiểu, dĩ nhiên không muốn bị thú cưng làm phiền khi tập trung làm việc.
Người nhận nuôi yên tâm, cậu tuyệt đối không phải loại thú cưng không hiểu chuyện, rất hiểu chuyện.
Lúc Văn Tắc vào phòng họp đã trễ nửa tiếng, là người luôn đúng giờ, trì hoãn nửa tiếng của gần một trăm người, cần lời giải thích hợp lý, không quản lý được.
Lý do đã có sẵn, Văn Tắc mở mic nói: "Xin lỗi mọi người, tôi đến muộn. Hôm qua mang theo một con chó con về nhà, vừa nãy bận chăm sóc nó mà bỏ quên mất thời gian, lần sau chú ý."
Hạng mục 1 Lý Duy: "Oa, Tổng giám đốc Văn, anh nuôi một con chó ư! Thật hâm mộ!"
Mọi người trong công ty khi nghe Văn Tắc nuôi thú cưng đều tỏ ra ghen tị, đặc biệt các nhân viên nữ, ý định nuôi thú cưng càng mạnh mẽ hơn.
Các thủ tục nuôi thú cưng rất rườm rà, cũng gần như đánh giá điểm, trước hết nộp đơn, nhanh nhất ba tháng mới được duyệt, bị ghen tị là chuyện bình thường.
Nhân viên phân tích hệ thống Anya: "Tổng giám đốc Văn, con chó nhỏ của anh tên gì? Anh có thể chia sẻ mấy bức hình đáng yêu của nó không!"
Cũng hơi làm khó Văn Tắc rồi, thú cưng anh nuôi không phải là chó thật. Nhưng nếu không nói sẽ tỏ ra kỳ lạ, dù bảo vệ quyền riêng tư tới đâu cũng không có ai không nói tên thú cưng nhà mình, anh không thể làm gì khác ngoài nhắm mắt trả lời: "Là cầu tuyết nhỏ, nếu cho xem hình thì không hay lắm, mấy cậu cứ tưởng tượng đi."
Cầu tuyết nhỏ... Tên này thật sự rất có cảm giác hình ảnh, có người bắt đầu liên tưởng, đồng thời cảm nhận được là vật nuôi rất dễ thương, nhưng: "Tổng giám đốc Văn, tôi không thể tưởng tượng nỗi, không thể gửi một tấm hình à?"
Hạng mục 5 Ben: "Xin anh đó Tổng giám đốc Văn! Hãy thương xót cho những người dù muốn nuôi thú cưng nhưng không có điều kiện như chúng tôi, ngày nào cũng phải thức đêm làm việc, thật sự cần một con vật dễ thương để hít ke mới có thể hồi máu lại!"
Dĩ nhiên Văn Tắc vẫn kiên quyết từ chối, không thể đăng ảnh, điều này tương đương xâm phạm quyền hình ảnh của cầu tuyết nhỏ.
Anh từ chối tàn nhẫn: "Bắt đầu họp, đừng mơ mấy giấc mơ viển vông như vậy."
Không ngoài dự đoán, mọi người trong công ty sẽ vĩnh viễn không bao giờ được thấy hình dáng cầu tuyết nhỏ.
Chiều nay chỉ có một việc duy nhất là họp hội nghị, khi Văn Tắc đi ra thì phát hiện cầu tuyết nhỏ còn đang coi phim, Dark Mech: Worm Tide Returns, chỉ nhìn tên phim đã thấy đây là bộ phim rác, nhưng cầu tuyết nhỏ lại xem rất chăm chú, thậm chí không chớp mắt.
"Đừng coi nữa, đi thôi, tôi dẫn em đi tắm." Văn Tắc đưa tay ôm cầu tuyết nhỏ, nhưng cầu tuyết nhỏ dùng chân đẩy anh ra mà không hề quay đầu lại.
Văn Tắc biết người này rất ham chơi, cũng không cố ý làm phiền, tưởng anh nhiệt tình như vậy sao?
"Buổi tối em còn có lớp học online, nếu không đi tắm sẽ muộn. Nếu lúc đó người khác sẽ sạch sẽ, còn em thì lại bẩn thỉu, em thấy có hợp lý không?" Cầu tuyết nhỏ không cần mặt mũi, nhưng Văn Tắc cần mặt mũi.
Cuối cùng Cố Bồng vẫn bị ôm lên, cậu gào lên từ chối, đang đến khúc gây cấn! Để cho cậu coi xong không được sao?
"Ngao ngao..." Một tiếng mềm mại vang cả nhà Văn Tắc, mang theo sự bất mãn mãnh liệt.
Văn Tắc không thể làm gì khác ngoài tìm cách ứng phó: "Được rồi được rồi, em có thể tiếp tục xem."
Một lúc sau, Văn Tắc chuyển bộ phim rác mà cầu tuyết nhỏ thích xem từ màn hình lớn sang màn hình nhỏ, gác trên bồn tắm.
Cố Bồng ngồi trong bồn tắm lớn, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ, giơ móng vuốt lên để phiếu ăn vô cảm giúp cậu tắm rửa.
"Nhắm mắt lại, gội đầu, nước vào mắt đừng la." Văn Tắc lời ít ý nhiều, đáng tiếc cầu tuyết nhỏ vẫn làm theo ý mình.
Anh không còn cách nào khác ngoài việc tắm rửa thật cẩn thận.
Thân thể cầu tuyết nhỏ sau khi ngâm nước dần trở nên mềm mại, ngón tay chạm vào chỗ nào đều có cảm giác mềm nhũn khiến anh không nhịn được nhẹ tay một chút, nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
Vì cậu có chút xíu, tắm cũng rất nhanh, xong chuyện, Văn Tắc lấy chiếc khăn tắm thật mềm bế cậu ra ngoài.
Văn Tắc dùng máy sấy tóc chuyên dụng có đường kính rất nhỏ, cẩn thận sấy khô bộ lông hơi xoăn và ẩm của cầu tuyết nhỏ, sau đó dùng lược chải cho mượt.
Ngoài ra còn có loại sấy khô toàn thân, nhưng nghe nói dùng không thoải mái, thế nên chủ động sấy khô là cách tốt nhất.
Trong quá trình này Cố Bồng rất ngoan ngoãn, liên tục xem phim, cậu không thể không khen một tiếng, phim điện ảnh có kỹ xảo quá đẹp, những cảnh chiến đấu vô cùng xuất sắc, giống như coi phim 3D mà không cần dùng kính!
So với một Cố Bồng nhàn nhã không chút lo lắng thì Văn Tắc lại cực kỳ bận rộn.
Cố Bồng phải tham gia lớp học online lúc 8 giờ, bây giờ đã 6 giờ rưỡi, anh chỉ có một tiếng rưỡi để nấu xong bữa tối, cho ăn, dọn dẹp...
Tạm thời với tư cách người giám hộ, Văn Tắc có nghĩa vụ cùng tham dự với Cố Bồng đến hết tiết học, giáo viên có thể nhìn thấy hình ảnh của anh.
Anh có thể tùy ý trước mặt cấp dưới nhưng không thể tùy ý trước mặt giáo viên cầu tuyết nhỏ.
Cầu mong trong lớp học cầu tuyết nhỏ sẽ biểu hiện tốt, đừng làm anh mất mặt là được.
______
Tác giả có lời muốn nói:
Cầu tuyết nhỏ: tâm trạng hốt hoảng.jpg
Bé thụ thật sự không hiểu, tương tác chủ yếu dựa vào phán đoán, thỉnh thoảng sẽ đoán đúng (trong phần bình luận có bạn nói đây là một bug, không phải đâu!)
Không biết mọi người đã thử giao tiếp với người khác ngôn ngữ chưa, tuy có hơi khó, nhưng thật sự không phải hoàn toàn không hiểu.