1. Khởi Đầu Lại

Lớp Học Bổ Túc Của Sư Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Quá đáng quá!"
Tiếng gầm bừng bừng bật ra từ căn phòng, khiến đàn hạc trắng đang ung dung nghỉ ngơi phía cửa vội vỗ cánh bay vút lên trời. Người ngồi đối diện, với đôi mắt sáng như sao đêm đông, hàng mi rung lên vì tức giận như lá liễu trước cơn mưa.
"Tông chủ, nguôi giận đi." An Hòa Dật cau mày nhẹ, thở dài trong lòng, đôi mắt đen như ngọc mã não vẫn bình thản vô cùng.
Giọng nói của anh vừa trong trẻo như ngọc vỡ, vừa dịu dàng khiến Hoa Hướng Nhiên phần nào nguôi giận.
Nhưng chỉ cần nghĩ lại chuyện vừa rồi, cơn tức giận lại bùng lên.
"Đây là lần thứ 108 rồi! Bọn họ định lập nên hội 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc hay sao?!". Tông chủ đập bàn mạnh, mặt bàn đá thạch anh cứng cáp chỉ chớp mắt đã tan thành cát bụi.
Bàn tay Hoa Hướng Nhiên bỗng cứng đờ, nhanh chóng ngẩng lên nhìn đối diện, rồi im lặng thu tay lại.
"......" An Hòa Dật cũng im lặng nhìn chiếc bàn đã biến thành tro bụi, chần chừ một lúc mới lên tiếng, "Tông chủ... nguôi giận đi."
Sắc mặt Hoa Hướng Nhiên tối sầm, lạnh lùng nói, "Sư đệ biết đấy, sắp tới đại lễ thu nhận đồ đệ của chúng ta rồi, đúng không?"
An Hòa Dật chớp mắt, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên, gật gật đầu. Dù không trực tiếp quản lý Duyên Sinh Tông, nhưng những chuyện xảy ra nơi đây cũng đã đến tai anh qua các đệ tử.
Chuyện lớn của Duyên Sinh Tông không liên quan gì đến anh, từ trước đến nay chỉ cần xuất hiện là đủ.
Hàng mi như lá liễu của Hoa Hướng Nhiên lại rung lên, "Bọn phản nghịch đó đã bắt cóc bao nhiêu sư tôn tài giỏi của ta rồi. Năm nay lấy đâu ra sư phụ dạy đồ?"
An Hòa Dật nhẹ nhàng đưa một chén trà Thanh Tâm qua.
Hoa Hướng Nhiên tức giận nhận lấy, uống một hơi cạn.
Chén trà bị đặt mạnh xuống bàn, "Đàm Ngọc."
Giọng Tông chủ bỗng trầm xuống, An Hòa Dật cảm thấy lo lắng. Anh vừa định lên tiếng thì:
"Hôm trước sư đệ nghe nói về ma đạo..."
"Hừ..." Hoa Hướng Nhiên trợn mắt, vẻ mặt như thể đang sung sướng khi gặp họa, "Bịa đặt cả, toàn là chuyện bịa. Ma đạo chỉ toàn là tụi vô dụng."
Hôm trước, ma đạo xảy ra scandal lớn khi vị Ma Tôn từng khiến trăm môn phái kinh sợ bỗng bị đồ đệ bắt cóc. Tin tức này ngay lập tức lên trang nhất của《Tu Chân Phi Văn Lục》. Nhưng ngày hôm sau, sự việc được làm sáng tỏ: đó là do Ma Tôn hẹn gặp đệ tử chứ không phải bị bắt cóc.
"Ồ... Còn hôm kia..."
"Sư đệ đừng lo chuyện đó làm gì. Hôm nay chỉ nói chuyện môn phái của chúng ta. Sư đệ nói xem, môn ta chẳng lẽ còn thua ma đạo, để cho đồ đệ trèo lên như thế à?!!"
An Hòa Dật khép mi mắt, ánh mắt thoáng tiếc nuối vì không thể chuyển đề tài.
Tông chủ nói vậy là vì đã có 108 sư tôn rời khỏi Duyên Sinh Tông, đều với cùng một lý do: bị chính đồ đệ của mình bắt đi.
Người thì bị bắt cóc lên giường vì đối đãi quá tốt, kẻ bị cầm tù vì đối xử quá tệ, số còn lại vì không quá tốt cũng không quá tệ nên bị đồ đệ ôm đùi làm nũng. Kết quả là Duyên Sinh Tông từ một môn phái giàu có giờ trở nên thiếu nhân lực trầm trọng.
Hoa Hướng Nhiên tức tối không chịu nổi.
An Hòa Dật không dám nói gì, vì đến giờ anh vẫn chưa thu nhận đồ đệ lần nào.
Anh là đệ tử cuối cùng được sư phụ thu nhận, tiểu sư đệ của Tông chủ, suốt gần ba mươi năm qua luôn được các sư huynh cưng chiều.
Gần đây, Tu Chân giới nổ ra năm vạn vụ kiện liên quan đến tình trạng đồ đệ bắt cóc sư tôn. Mỗi sư huynh đều lo lắng, sợ có đệ tử bất hiếu dụ dỗ tiểu sư đệ mình. Họ tìm đủ mọi cách thu nhận đồ đệ về dưới trướng, nhưng không ngờ cả 23 sư huynh đều lần lượt bị đồ đệ bắt cóc.
Thật là nghịch lý! Quả đúng là nghịch lý!
Hoa Hướng Nhiên nghĩ đến việc thu nhận đồ đệ là lại đau đầu.
"Sư huynh." Ánh mắt An Hòa Dật thoáng lo lắng, nhìn Tông chủ đang dụi đầu trước mặt mình.
"Không sao. Chỉ là bây giờ môn phái chỉ còn hai mươi người có thể thu nhận đồ đệ, số khác đều bị đồ đệ cướp mất quyền nhận đồ đệ rồi. Hiện tại cũng chỉ còn hai người không bị hạn chế."
"......" Tất nhiên An Hòa Dật biết mình nằm trong hai người đó, "Người còn lại là...?"
"Thời Minh Đạt."
Thời Minh Đạt tu luyện theo hướng trồng linh thảo, hiếm khi xuất hiện, gần như không có cảm giác tồn tại. Tính hắn thô bạo nhưng quả thật là "đóa hoa kiêu ngạo" cuối cùng còn sót lại, đã thu nhận hơn hai trăm đồ đệ mà không hề bị bắt cóc.
"Đàm Ngọc, năm nay sư đệ thử nhận một đồ đệ đi? Nếu không, danh môn phái đứng đầu Tu Chân giới của chúng ta sẽ không giữ nổi nữa." Hoa Hướng Nhiên giọng nhẹ nhàng, đôi mắt đầy hy vọng.
An Hòa Dật nhíu mày, khó xử, "Sư huynh, để đệ suy nghĩ đã."
Hoa Hướng Nhiên định nói thêm thì bất chợt có tiếng gõ cửa. Anh nín thở, tai đỏ bừng, lộ vẻ xấu hổ.
"Sư tôn, sư thúc, hai người nói chuyện xong chưa ạ?" Giọng người ngoài cửa nghe như đang cười.
Gò má Hoa Hướng Nhiên đỏ ửng. Anh đứng bật dậy, vung tay áo dứt khoát rồi bước ra cửa.
"Gọi gì mà gọi! Ta và sư thúc đang bàn chuyện, vội vã gì?!"
"... Nhưng lâu rồi con chưa gặp sư tôn." Giọng người còn lại trầm khàn, thoáng chút tủi thân.
"Mới nửa canh giờ, chưa tới lượt ngươi gọi hồn đâu!"
Tay Hoa Hướng Nhiên run rẩy, người nổi da gà.
An Hòa Dật: "......"
Trong thoáng chốc, anh chợt lo lắng cho tương lai của mình.
Tiếng nói chuyện ngoài cửa ngày càng nhỏ dần, hai thầy trò nhà Hoa Hướng Nhiên nói chuyện nhỏ giọng, An Hòa Dật không định nghe lén, ngồi lặng yên suy nghĩ.
Chẳng bao lâu sau, hai người ra về. Một người bước đến trước mặt An Hòa Dật.
Người đó mắt sắc bén, chỉ khi nhìn Tông chủ mới lộ vẻ dịu dàng điềm đạm. Đó chính là đồ đệ của Hoa Hướng Nhiên, Tần Bác Giản.
Tần Bác Giản cung kính hành lễ với An Hòa Dật, sau đó lén nắm tay Hoa Hướng Nhiên. Tông chủ trợn mắt với hắn, nhưng thấy sư đệ thờ ơ không màng, đành vờ như không có chuyện gì.
An Hòa Dật thở dài, "Sư huynh, Đàm Ngọc vẫn thấy chuyện này không đáng tin. Dù sao trăm năm nay Đàm Ngọc chưa từng thu nhận đồ đệ, sợ dạy không tốt."
"Thời Minh Đạt giỏi lắm, để ta bảo hắn dạy đệ." Hoa Hướng Nhiên nhanh nhảu khuyên, "Sư đệ không biết đâu, môn phái chúng ta lớn, chi tiêu nhiều, nếu không thu nhận đồ đệ lấy tiền đâu ra?"
An Hòa Dật do dự, "Nhưng Đàm Ngọc chỉ có một mình, chuyện này..."
Tần Bác Giản mỉm cười nghe hai người nói chuyện, thấy cả hai buồn rầu liền lên tiếng: "Đệ tử nghe nói Thủ Ngọc sư thúc dạy đồ đệ rất thành công, hai trăm đồ đệ đều đã xuất sư. Nếu không, bảo sư thúc mở lớp học bổ túc, dạy cách nuôi đồ đệ ngoan."
Hoa Hướng Nhiên vừa nghe hai mắt sáng lên, "Được thôi! Để ta nói chuyện với Thủ Ngọc!"
Anh đứng lên định đi ngay. An Hòa Dật cũng đứng lên tiễn khách, nhưng chưa được bao xa đã quay lại dặn dò, "Sư đệ, đệ chuẩn bị trước đi nhé, năm nay để ta sắp xếp đồ đệ."
An Hòa Dật chưa kịp từ chối thì Hoa Hướng Nhiên đã chạy biến, Tần Bác Giản vội vã đuổi theo.
Chờ hai người đi, An Hòa Dật mệt mỏi ngồi lên ghế bạch ngọc, lấy ngọc bài tinh xảo từ tay áo, bấm vào mục tìm sách. Trên sàn thương mại toàn sách quý của Tu Chân giới, mấy quyển mới nhất toàn là "Hướng dẫn sư tôn thoát khỏi sự theo đuổi của đồ đệ" và "Cách từ chối lời tỏ tình của đồ đệ", cùng vô số sách tương tự.
An Hòa Dật nhấn chọn tất cả, mua hết.
------
Lời tác giả ( + chú thích của klaw)
Cấp bậc tu luyện (từ thấp đến cao):
1. Luyện Khí (điều tiết hơi thở, luyện tập điều tiết "khí" trong cơ thể)
2. Trúc Cơ (giai đoạn cơ bản nhất, đả thông kinh mạch để có thể tu luyện lên cao hơn)
3. Khai Quang
4. Dung Hợp
5. Tâm Động
6. Kim Đan (ngưng tụ khí trong cơ thể, kết thành nội đan, đạt cảnh giới thần tiên, thoát khỏi luân hồi)
7. Nguyên Anh
8. Xuất Khiếu
9. Phân Thần
10. Hợp Thể
11. Động Hư
12. Đại Thừa
13. Độ Kiếp.
------
Chú thích:
(1) Đôi mắt sáng, trong và đẹp. Lấy ý từ câu Lưu Ngạc (nhà văn cận đại Trung Quốc) trong "Lão Tàn du ký": "Đôi mắt ấy như nước mùa thu, như sao lạnh, như ngọc trai, như hai viên thủy ngân đen nằm trong thủy ngân trắng..." Dùng "nước mùa thu", "sao lạnh", "ngọc trai" để tả đôi mắt sáng, trong; dùng "thủy ngân đen/trắng" để tả đôi mắt đen láy.
(2) Lá liễu mềm, khi mưa rơi sẽ bị hạt mưa đập lay động.
(3) 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc trong truyện Thủy Hử, nhóm người chống triều đình.
Nguồn chú thích: baike baidu