3. Đón tiếp sư huynh và nỗi lo dạy dỗ đồ đệ

Lớp Học Bổ Túc Của Sư Tôn

Đón tiếp sư huynh và nỗi lo dạy dỗ đồ đệ

Lớp Học Bổ Túc Của Sư Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi An Hòa Dật đặt chân đến Vân Ngoại Lâu, Hoa Hướng Nhiên đang ngồi uống trà cùng Thời Minh Đạt. Nghe tin An Hòa Dật đến, hai người vội mời y vào ngay.
Vừa bước qua cửa, An Hòa Dật đã nhìn thấy hai người họ. Thủ Ngọc Sư Tôn ngồi sau bàn đá, thân hình cao lớn vạm vỡ, gương mặt dữ tợn, cằm có chùm râu quai nón rậm rạp, trông thật thô lỗ. An Hòa Dật dừng chân, không tiến lên thêm nữa.
Hoa Hướng Nhiên mỉm cười đứng dậy, kéo An Hòa Dật qua ghế ngồi đối diện với Thời Minh Đạt, nói:
— "Đến đây nào, đây là Thủ Ngọc."
Thủ Ngọc Sư Tôn cười cười, gương mặt vốn đã dữ tợn bỗng trở nên ôn hòa, nhưng càng làm vẻ mặt ấy trở nên đáng sợ hơn. An Hòa Dật im lặng hành lễ với Thời Minh Đạt.
"Sư đệ không cần khách khí, huynh đã nghe Tông chủ nói rồi. Đệ cứ yên tâm, nếu gặp khó khăn trong việc dạy dỗ đồ đệ thì cứ nói với huynh, nhất định sẽ giúp hết sức." Thời Minh Đạt vuốt râu, trợn mắt nói với y.
"Đa tạ sư huynh." An Hòa Dật đứng dậy chắp tay cúi đầu, Thời Minh Đạt cũng nhanh chóng đứng dậy đỡ lấy.
Hoa Hướng Nhiên thấy hai người hòa hợp như vậy thì vô cùng hài lòng, đợi cả hai chào hỏi xong xuôi mới lên tiếng nói chuyện chính.
Lúc này, Đại Điển thu nhận đồ đệ của các Tông phái lớn đều gần nhau. Duyên Sinh Tông sắp cử hành đại điển, các môn phái khác cũng sẽ tổ chức lễ vào khoảng thời gian đó.
"Chúng ta có cần mở một lớp trước để hướng dẫn các sư tôn trong môn phái cách nhận đồ đệ không?" Năm nay Duyên Sinh Tông chịu tổn thất nặng nề. Là Tông chủ, Hoa Hướng Nhiên nghĩ tông phái mình cũng cần một khóa học như vậy.
"Vậy thì ngày kia bắt đầu mở lớp đi, ta còn phải chuẩn bị thêm chút nữa." Trong mắt Thời Minh Đạt lóe lên ánh sáng quắc, chẳng giống như chuẩn bị lên lớp dạy học mà như đang chuẩn bị đi giết người vậy.
An Hòa Dật lặng lẽ tự rót cho mình một chén trà, uống cạn.
Hôm sau, Tông chủ tổ chức cuộc họp nhỏ, thảo luận các công việc chính của Đại Điển thu đồ đệ, sau đó quảng bá chương trình học mới của Thời Minh Đạt. Các vị sư tôn đã kết đạo lữ, có người tu hành cùng nhau nên chẳng mấy quan tâm. Thấy vậy, Tông chủ Hoa Hướng Nhiên bổ sung thêm: dù đã có nhiều sư tôn bị mất đồ đệ, nhưng bây giờ học thêm chút kiến thức cũng không thừa. Sau này thu nhận đồ đệ mới có thể truyền lại kinh nghiệm, giúp họ tự bảo vệ bản thân khi thu nhận đồ đệ tiếp.
Hành động đề phòng của Hoa Hướng Nhiên đã khiến tâm trạng bất an của An Hòa Dật càng thêm chìm sâu.
Cuộc họp vừa kết thúc, các sư tôn ngồi trên bàn lần lượt được đệ tử dắt về. An Hòa Dật ngơ ngác nhìn ra cửa, nhẩm đếm số sư tôn bị đệ tử gọi là "niên hạ". Hoa Hướng Nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn An Hòa Dật bằng ánh mắt yêu thương.
"Về phương diện dạy dỗ đệ tử, toàn Tu Chân giới không ai sánh bằng Thủ Ngọc đâu, sư đệ cứ yên tâm." Có lẽ nhận ra An Hòa Dật đang hoảng sợ, Hoa Hướng Nhiên liên tục cam đoan chuyện thu đệ tử lần này là an toàn tuyệt đối.
An Hòa Dật quay sang nhìn sư huynh bằng ánh mắt xa xăm, lát sau mới chậm rãi gật đầu.
Đợi An Hòa Dật rời đi, Tần Bác Giản bước ra từ sau tấm bình phong, ngồi bên cạnh Hoa Hướng Nhiên, nhẹ giọng cười nói:
— "E là Đàm Ngọc sư thúc bị dọa sợ rồi."
Hoa Hướng Nhiên tức giận trừng mắt:
— "Còn chẳng phải do các ngươi à!"
Tần Bác Giản trưng ra vẻ mặt vô tội:
— "Nhưng con làm thế với mỗi mình sư tôn thôi mà."
Hoa Hướng Nhiên khựng lại, ném Lôi Phù (1) qua. Tần Bác Giản cười cam chịu tránh đi.
An Hòa Dật cưỡi kiếm bay về Tàng Ý Sơn. Mấy cây trúc đào trước núi đang nở rộ, những đóa hoa đỏ rực san sát trên cành, thoạt trông như biển người hô khẩu hiệu cảnh báo nguy hiểm (*) chào mừng tới Tu Chân giới. An Hòa Dật cụp mi mắt, mặt vô cảm, bay thẳng lên cao.
Trường kiếm chầm chậm hạ xuống trước cửa. An Hòa Dật đẩy cửa phòng ra, mọi thứ vẫn như lúc y rời đi. Y không thích người ngoài nên bấy lâu nay chỉ có một mình ở trên núi quanh năm. Ngọc bài trên tường phòng phát sáng. An Hòa Dật đi đến trước ngọc bài, chạm nhẹ ngón tay.
Duyên Hà đạo trưởng: "Bản tôn vẫn còn chuyện này chưa hiểu lắm. Bản tôn quá lắm chỉ ném đồ đề lên đỉnh núi thôi, thậm chí còn để lại bí quyết tu luyện cực kỳ quý giá cho hắn. Không những thế, mỗi tháng bản tôn vẫn luôn tận tâm chỉ dẫn, cớ sao trưởng thành rồi hắn lại muốn giết ta???"
Duyên Hà là bạn của An Hòa Dật trên diễn đàn Tu Chân. Cả hai đều cùng cảnh ngộ hoang mang (2), đều mới bắt đầu nhận đồ đệ, đều đọc hết sách hướng dẫn nuôi dạy đệ tử, nhưng kết quả thì... thảm hại. Theo lời hắn kể, đệ tử của hắn hết lần này đến lần khác tạo phản, muốn giết hắn.
An Hòa Dật chưa từng nhận đồ đệ bao giờ, đương nhiên không biết tại sao, chỉ có thể an ủi hắn:
— "Đợt này đồ đệ khó dạy nhất đó."
Duyên Hà cũng nghĩ vậy.
Với sự vươn lên mạnh mẽ của đội ngũ đồ đệ thế hệ mới, hoàn cảnh của các sư tôn ngày càng khó khăn. Trên diễn đàn, các sư tôn thất bại trong việc giữ mình sau khi đăng bài cảnh báo xong thì không quan tâm tới người khác nữa. Có điều điều đó không có nghĩa là các học giả không thường xuyên bàn luận chuyện này, đâm trúng vết thương của các sư tôn.
Trước đây An Hòa Dật cũng từng đăng bài xin học hỏi kinh nghiệm. Cuối cùng chỉ có mình Duyên Hà trả lời, thế nên y mới liên hệ với hắn, kết giao bằng hữu, hằng ngày trao đổi kinh nghiệm dạy dỗ đệ tử.
Duyên Hà đạo trưởng: "Nghe nói ngươi muốn nhận đồ đệ hả? Nhớ phải cẩn thận đó. Theo như bản tôn biết, tỷ lệ thất bại trong việc dạy dỗ đệ tử của Tông phái ngươi năm ngoái cao lắm, lên đến 99% đấy. Nói thế thôi nhưng ngươi đừng như bản tôn, bỏ mặc đệ tử không quản đấy nhé. Kẻo lại rơi vào kết cục giống như ta, bị đuổi giết thì phiền lắm."
Lòng An Hòa Dật càng thêm buồn bực:
— "Vậy ta phải làm sao bây giờ?"
Duyên Hà đạo trưởng: "Ta nghe nói Tông phái ngươi có một vị sư tôn thu được 200 đồ đệ á, hay người thử đi theo học hỏi người đó xem sao?"
An Hòa Dật: "Ta cũng đang tính đi học đây, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn thấy lo lắng lắm."
Duyên Hà đạo trưởng: "Hầy, ta cũng đang tính đi học thử xem thế nào. Chỉ mong sau này có thể thu nhận được một đồ đệ tốt không đòi giết sư tôn thôi."
An Hòa Dật đồng tình:
— "Dù gì thì đệ tử như vậy cũng ít lắm. Ngươi cứ thoải mái đừng lo, đợi ta học hỏi kinh nghiệm từ sư huynh xong, sau này thành công sẽ nói lại cho ngươi hay."
Duyên Hà đạo trưởng: "Vậy ta cảm ơn trước nhá."
An Hòa Dật muốn trò chuyện thêm với hắn, hỏi cách đối xử với đồ đệ, nhưng Duyên Hà không trả lời nữa. Y bắt đầu cảm thấy tội lỗi vì câu hỏi không nên hỏi.
Chẳng lẽ do mình nói năng không kiêng dè nên chọc trúng nỗi đau của hắn sao?
Trong lòng An Hòa Dật tuy bất an nhưng cũng chỉ đành kiên nhẫn chờ phản hồi của Duyên Hà. Trên bàn có ấm trà vừa mới đun, hương thơm nhẹ nhàng tỏa ra. Mỗi khi bồn chồn, An Hòa Dật thích pha trà, đợi cho trà đậm rồi nâng chén ngọc thưởng thức.
Lúc này, tay nâng chén ngọc nhưng tâm tư vẫn còn treo trên ngọc bài chưa nhận được lời hồi đáp.
Thời gian một chén trà trôi qua, ngọc bài đột nhiên sáng lên. An Hòa Dật nhanh tay bắt lấy.
Là tin nhắn của Duyên Hà đạo hữu.
Duyên Hà đạo trưởng: "Mới nãy đồ đệ ta đuổi tới, ta vừa đánh với hắn một trận, hiện tại không sao rồi."
An Hòa Dật: ......
----
(*) Lời tác giả
Biểu ngữ của cây trúc đào: Chú ý nguy hiểm!
(Chú thích thêm: Trúc đào là loài hoa rất đẹp nhưng kịch độc. Lá cây ăn vào - khoảng 10 đến 12 lá - có thể khiến một người lớn tử vong, trẻ em thì chỉ 1 lá là toi. Nhựa cây cũng có độc tính cao gây tử vong, nguy hiểm cho cả người và động vật. Độc gây ảnh hưởng tới ruột và tim mạch.)
----
Chú thích:
(1) Lôi phù: tên một loại pháp khí
(2) Vốn là "đồng bệnh tương liên", ý là cùng bệnh/cùng cảnh ngộ thì thương xót nhau. Hai người này thì "đồng bệnh hoang mang", cùng một bệnh, cùng hoang mang =))))