9. Vị hôn thê của Thi Cảnh

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị

Vị hôn thê của Thi Cảnh

Lửa Hoang Câm Lặng - Toàn Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vị hôn thê?
Cô đại tiểu thư nhà họ Uông, Uông Minh Hoa?
Theo những gì Tiết Nhất Nhất biết, tối qua, dưới sự giới thiệu của Tần Anh, đây là lần gặp mặt chính thức đầu tiên của Thi Cảnh và Uông Minh Hoa.
Thế nhưng sao lại là vị hôn thê được?
Nghĩ lại, cũng chẳng phải không có khả năng.
Với những gia đình như họ, hôn nhân đâu phải chuyện tình yêu lãng mạn, đơn thuần là sự lựa chọn khôn ngoan vì lợi ích cá nhân mà thôi.
Địa vị cao sang, tiền tài quyền thế truyền qua nhiều đời, những cậu ấm cô chiêu sinh ra đã trong nhung lụa, lớn lên trong tiện nghi, làm sao họ có thể vì tình yêu mà hạ mình xuống?
Tối qua, cả nhà họ Thi đều ra quân, cho thấy họ coi trọng nhà họ Uông đến nhường nào.
Có vẻ như cuộc hôn nhân này đã được định đoạt từ lâu, tối qua chỉ là màn diễn hình thức mà thôi.
Câu lạc bộ này có bốn tầng, trang trí xa hoa, trang bị đầy đủ tiện nghi giải trí tiên tiến.
Hơn 60 phòng riêng lớn nhỏ, tầng bốn càng riêng tư, sau này khi hoạt động chính thức cũng chỉ phục vụ khách nội bộ.
Tầng ba phía nam, phòng riêng lớn nhất.
Cửa gỗ đặc dày chạm khắc tinh xảo mở rộng, hương thơm hòa lẫn mùi rượu, mát mẻ nhưng không nồng, đèn chùm pha lê kết hợp cây xanh tán rộng, sáng sủa mà vẫn giữ được phong cách.
Sâu trong phòng là cửa sổ kính toàn cảnh, bên ngoài gần là khu vườn tĩnh lặng, xa xa là thành phố phồn hoa.
Đồng thời, cũng phản chiếu lại khung cảnh trong phòng.
Bàn gỗ dài, tính cả Thi Cảnh có bảy người đàn ông ngồi xung quanh, trong đó ba người có phụ nữ xinh đẹp ngồi cạnh.
Trên bàn là ly rượu, gạt tàn, bật lửa, những chồng chip đủ màu và lá bài vương vãi.
Thỉnh thoảng có tiếng cười reo từ nam lẫn nữ kèm theo tiếng chip đổ sập và tiếng va chạm ly.
Cách đó khoảng bốn năm mét, quầy bar hình vòng cung, bartender mặc áo gile, đeo nơ đang biểu diễn kỹ năng một cách điêu luyện.
Tiết Nhất Nhất ngồi ở góc tối nhất của quầy bar. Cô không quen biết những người đó, tất nhiên chẳng ai đến nói chuyện với cô.
Trước mặt cô là một ly cocktail màu xanh, loại không cồn mà bartender vừa pha theo yêu cầu của cô.
Uông Minh Hoa đến muộn, ba người được nhân viên dẫn vào phòng.
Đây là lần đầu tiên Tiết Nhất Nhất nhìn thấy Uông Minh Hoa.
Cô ta cao ráo, thân hình nóng bỏng, ngũ quan sắc sảo, phóng khoáng.
Mặc dù không phải mỹ nhân tuyệt sắc nhưng lại có khí chất và thế lực.
Hai cô gái theo cô ta, một người là bạn cùng lớp của Tiết Nhất Nhất tên Uông Vũ Đồng, em gái ruột của Uông Minh Hoa.
Người còn lại là bạn cùng lớp của Thi Kỳ, Tiết Nhất Nhất thường thấy cô ta đi cùng Thi Kỳ ở trường.
Còn tên cô ta là gì, Tiết Nhất Nhất không biết.
Quan hệ giữa cô ta và Uông Minh Hoa cũng không rõ ràng.
Uông Minh Hoa đứng lại ở cửa một lát, ánh mắt lướt qua phòng, không dừng lại quá lâu trên Thi Cảnh mà đi thẳng đến quầy bar.
Hầu hết mọi người trước quầy bar đều đứng dậy tươi cười chào đón.
Cũng có vài người liếc nhìn rồi coi như không thấy, thậm chí không thèm giả vờ.
Lúc này, mọi người đã rõ ràng ai là người thân thiết và ai là kẻ thù với nhà họ Uông.
Uông Minh Hoa cầm ly rượu xã giao.
Qua cuộc trò chuyện, Tiết Nhất Nhất biết được cô gái thường đi cùng Thi Kỳ tên Trác Văn, là em họ của Uông Minh Hoa.
Nhưng cô chưa từng nghe nhà họ Uông có cô dì chú bác họ Trác.
Hơn nữa, trong hoàn cảnh này, Uông Minh Hoa không cho Uông Vũ Đồng uống rượu nhưng lại không cản Trác Văn uống như nước lã.
Không biết “em họ” này rốt cuộc là họ hàng thế nào.
Thực ra, ai là ai cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.
Uông Vũ Đồng theo Uông Minh Hoa, khi nhìn thấy Tiết Nhất Nhất ở góc phòng, đôi mắt không tin nổi mở to ra.
Tiết Nhất Nhất đứng dậy gật đầu chào Uông Vũ Đồng.
Uông Vũ Đồng nhếch mép khinh bỉ.
Uông Minh Hoa chú ý, liếc nhìn Tiết Nhất Nhất, hỏi: “Ai vậy?”
Uông Vũ Đồng che miệng, ghé sát vào Uông Minh Hoa thì thầm.
Tiết Nhất Nhất không quan tâm họ nói gì, dù ánh mắt của họ đang tập trung vào cô và không hề thân thiện.
Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh hai chữ ‘con riêng’ mà thôi.
Bên bàn kia, từ lúc Uông Minh Hoa vào phòng đã dấy lên một cơn sóng nhỏ.
Thi Cảnh bị mọi người trêu chọc.
“Thi Nhị, đại tiểu thư Uông đến rồi kìa…”
“Anh Cảnh, sao đại tiểu thư Uông không qua đây vậy…”
“Phụ nữ mà, đương nhiên là chờ đàn ông chủ động qua mời rồi…”
Thi Cảnh làm như không nghe thấy những lời trêu chọc đó, chăm chú, chậm rãi lật quân bài cuối cùng trong tay, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.
Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt liếc về phía Thi Cảnh đầy vẻ tình tứ.
Chiếc áo sơ mi đen ôm sát vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét ngực ẩn hiện.
Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương xuống sau.
Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc hít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.
Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.
Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.
Người phụ nữ nhận ra mình đã mất tập trung, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi Thi Cảnh.
Cô quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.
Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”
Chia bài.
Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày hít một hơi thuốc thật sâu.
Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.
Có người thua thì có người thắng.
Ván mới lại bắt đầu.
Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Mọi người đều nhìn qua.
Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”
Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”
Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.
Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”
Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.
Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”
Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”
Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”
Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”
“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”
Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”
Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”
Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”
Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.
Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”
Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”
Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.
Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.
Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trắng.